Mỗi lần giúp Nữu Hỗ Lộc thị làm một chút việc, Nữu Hỗ Lộc thị lại thưởng cho cô một ít tiền, đến giờ, trong tay cô cũng có không ít bạc.
Đối với một đứa a hoàn mà nói, đây được coi là một khoản tiền lớn.
Nữu Hỗ Lộc thị biết là tiểu Nữu Hỗ Lộc thị ra tay với nàng, lần nào tiểu Nữu Hỗ Lộc thị qua nói chuyện với nàng, Nữu Hỗ Lộc thị cũng nói trong người mình thấy khó chịu, không gặp Tiểu Nữu Hỗ Lộc thị.
Bây giờ Nữu Hỗ Lộc thị đang nhẫn nhịn, không có chuyện gì quan trọng hơn đứa con cả.
Món nợ này sẽ từ từ tính toán.
Khi Nữu Hỗ Lộc thị và tiểu Nữu Hỗ Lộc thị mang thai được bảy tháng, Lý thị và Cảnh thị đều đã hạ sinh, hơn nữa đều là con trai.
Sau đó đến Ô Lạp Na Lạp thị, lại có hai bé trai được sinh ra, con của Nữu Hỗ Lộc thị và Tiểu Nữu Hỗ Lộc thị đứa nào sinh ra trước, người đó chính là Lão tứ, gọi là Hoằng Lịch.
Nữu Hỗ Lộc thị không rõ lịch sử, nhưng tiểu Nữu Hỗ Lộc thị lại rất rõ.
Lúc Ninh Thư vẫn còn đang bắt mạch cho Nữu Hỗ Lộc thị, một a hoàn đi tới nói với Nữu Hỗ Lộc thị: “Cách cách, Cách cách của Tẩm Tâm viện lên cơn đau rồi.”
Nữu Hỗ Lộc thị sửng sốt: “Bây giờ mới có bảy tháng, sao muội ấy lại sắp đẻ rồi?”
“Nghe nói hình như là bị ngã.” Nha đầu kia nói.
Sắc mặt của Nữu Hỗ Lộc thị hơi không tốt, đỡ bụng của mình, trong lòng vẫn còn sợ hãi: “Cũng không biết đứa bé trong bụng của muội ấy sẽ ra sao?”
Ninh Thư trấn an Nữu Hỗ Lộc thị: “Cách cách đừng lo lắng, chẳng phải nói bảy tháng dễ sống tám tháng dễ chết sao?”
“Ngươi thay ta đến viện của muội ấy xem sao, có chuyện gì ngươi về nói với ta.” Nữu Hỗ Lộc thị không định đi đến viện của nàng ta, sai Ninh Thư đi đến viện của tiểu Nữu Hỗ Lộc thị.
Ninh Thư cúi người đi đến viện của tiểu Nữu Hỗ Lộc thị, Dận Chân và Ô Lạp Na Lạp thị đã đang chờ bên trong, Ninh Thư vừa vào viện đã nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của tiểu Nữu Hỗ Lộc thị trong phòng.
Ninh Thư chờ ở bên ngoài, tiểu Nữu Hỗ Lộc thị sinh rất thuận lợi, sinh được một đứa bé trai rất nhanh, bởi vì sinh non, nên hơi yếu ớt.
Sau khi đứa bé được sinh ra, Ninh Thư trở về báo cáo với Nữu Hỗ Lộc thị, Nữu Hỗ Lộc thị nghe được tin tức này, chỉ mím môi một cái, không nói câu gì.
Ninh Thư lại cảm thấy tiểu Nữu Hỗ Lộc thị cố ý để con của mình được sinh ra trước, cho con của mình trở thành đứa thứ tư.
Dận Chân cũng không đặt tên cho đứa bé luôn, con của Lý thị và Cảnh thị cũng chưa có tên, phải chờ sau khi con được đầy tháng mới đặt tên.
Thời điểm tiểu Nữu Hỗ Lộc thị ở cữ, chỉ quấn quýt lấy Dận Chân đặt tên cho con của mình, nhưng Dận Chân không đồng ý, mà nói đợi sau khi con được đầy tháng, mới ghi tên vào gia phả.
Hai lần Tiểu Nữu Hỗ Lộc thị nói Dận Chân đều không bằng lòng, nàng cũng không dám nhắc đi nhắc lại chuyện này nhiều lần với Dận Chân.
Trong lòng tiểu Nữu Hỗ Lộc thị cũng rất buồn bực, tại sao người ta xuyên không đều làm chức cao vọng trọng, thậm chí có thể có được tình yêu của đế vương.
Nàng đã cố gắng làm cho Dận Chân thích mình, nhưng người như Dận Chân chính là kiểu lòng dạ sắt đá, nàng trở thành nữ nhân của Dận Chân đã lâu, Dận Chân cũng không thích nàng.
Ngược lại nàng đã một lòng ái mộ Dận Chân.
Ở trên giường, nữ nhân càng dễ nảy sinh tình cảm.
Con người lúc nào cũng bị hoàn cảnh đồng hóa dần, tiểu Nữu Hỗ Lộc thị cũng dần dần biến thành một nữ nhân thời cổ đại, coi chồng là trời, mẹ dựa hơi con.
Nếu không cũng sẽ không bất chấp nguy hiểm như vậy để con của mình được sinh ra trước.
Nhưng thái độ của Dận Chân khiến tiểu Nữu Hỗ Lộc thị đau lòng, đặt cho con một cái tên thôi cũng không chịu, tiểu Nữu Hỗ Lộc thị muốn con trai của mình được gọi là Hoằng Lịch, Ái Tân Giác La Hoằng Lịch.
Nhưng, chuyện xảy tiếp đó khiến Tiểu Nữu Hỗ Lộc thị luống cuống tay chân, đó là con của Cảnh thị chưa được đầy tháng đã chết yểu.
Đứa con bị chết yểu ngay cả một cái tên cũng chưa có, hơn nữa sẽ không được ghi vào gia phả, cũng có nghĩa là, đứa con sinh non của tiểu Nữu Hỗ Lộc thị bây giờ trở thành Lão tam, không còn là Lão tứ nữa rồi.
Khi Ninh Thư biết được chuyện này, chép chép miệng, cảm giác thế sự vận mệnh rất vô thường, tiểu Nữu Hỗ Lộc thị dày công tính toán, kết quả thành ra như vậy.
Lẽ nào tiểu Nữu Hỗ Lộc thị chỉ biết Hoằng Lịch là Lão tứ thôi sao? Không biết rằng Cảnh thị chỉ có một đứa con trai được ghi tên trong gia phả, chính là Lão lục Hoằng Trú thích làm tang sự để nhận tiền lễ trong lịch sử có ghi đó à.
Đây gọi là, người tính không bằng trời tính, có một số việc không thể dựa vào ý chí của con người mà thay đổi được.