Chỉ thấy Miêu Nghị đã trực tiếp xông vào, nhị nữ nhất thời luống cuống tay chân, chạy đến phía trước ngăn cản.
– Ta muốn uống chén trà, hai người các ngươi làm như vậy là sao? Chẳng lẽ đã làm chuyện gì mờ ám sao? Tránh ra! Miêu Nghị tùy tiện tìm lý do trực tiếp đẩy hai người ra, tìm khắp phòng, sau khi xông vào tĩnh thất tu luyện, cũng yên tĩnh lại, chỉ thấy Hoắc Lăng Tiêu rõ ràng đang nhắm mắt khoanh chân ngồi trên giường.
Miêu Nghị nhíu mày, trong lòng cười lạnh, chỉ cần không phải kẻ ngu cũng biết ý tứ của Thiên Vũ, Lưu Tinh chính là ý tứ của Hoắc Lăng Tiêu, Hoắc Lăng Tiêu đang cố ý tránh né hắn không gặp.
Hoắc Lăng Tiêu đang khoanh chân ngồi cũng mở hai mắt ra, khiển trách:
– Cái gì mà ồn ào vậy… A, hiền đệ, sao ngươi lại tới đây?
Hắn thả hai chân xuống đất, làm bộ như lúc này mới biết tin.
Miêu Nghị nghĩ thầm, làm bộ với ta sao? Vậy thì đừng trách ta không khách khí!
Hắn quay đầu lại nhìn về phía Thiên Vũ, Lưu Tinh. Nhị nữ có thể nói vô cùng lúng túng, chẳng ai ngờ vị Miêu gia này lại xông vào, dựa vào tu vi của hai người dĩ nhiên cũng ngăn không được.
Bốp bốp! Miêu Nghị đột nhiên quất hai phát bạt tai vô cùng vang dội vào mặt Thiên Vũ, Lưu Tinh, nhị nữ vốn không kịp phản ứng, cộng thêm tốc độ xuất thủ của Miêu Nghị, hoàn toàn không còn kịp né.
Mà Miêu Nghị đích xác cũng đánh rất nặng tay, hai cái bạt tai thanh thúy trực tiếp làm cho miệng mũi nhị nữ văng máu tươi, ngã ngồi xuống đất ôm mặt, kinh ngạc nhìn Miêu Nghị.
Xoẹt! Lại thấy Miêu Nghị rút bảo kiếm ra, đá Thiên Vũ một cước gục trên mặt đất, tay nâng kiếm định chém đầu Thiên Vũ.
– Miêu Nghị!
Hoắc Lăng Tiêu vội vàng lao tới, túm lấy cánh tay cầm kiếm của Miêu Nghị, tức giận nói:
– Ngươi đừng quá đáng!
Miêu Nghị di chân dẫm lên ngón tay Thiên Vũ, lạnh lùng nói:
– Đại ca có điều không biết, hai tiện tỳ này bụng dạ khó lường, dám nói láo đại ca không có ở đây, thiếu chút nữa để ta bỏ đi, loại tiện tỳ lừa trên gạt dưới để lại bên cạnh đại ca sớm muộn gì cũng là tai họa, tiểu đệ là suy nghĩ cho đại ca, muốn nhanh chóng diệt trừ tai họa ngầm cho đại ca, lần sau ta sẽ tìm cho đại ca hai tiện tì hấp dẫn và biết điều hơn nhiều!
Đây là muốn giết các nàng, Thiên Vũ, Lưu Tinh có thể nói bị hù dọa đến mức mặt mày biến sắc.
Vẻ mặt Hoắc Lăng Tiêu co quắp, túm lấy cánh tay Miêu Nghị gấp giọng nói:
– Hiền đệ đừng vội lỗ mãng, chuyện này không liên quan đến các nàng, chính là lúc ta bế quan đã cố ý thông báo với các nàng, cự tuyệt bất cứ kẻ nào! Các nàng là phụng chỉ làm việc, có tội gì?
– A! Này…
Miêu Nghị vội vàng buông lỏng bàn châm đang dẫm lên tay Thiên Vũ, thu bảo kiếm, tự mình đỡ hai nàng từ trên mặt đất đứng dậy, khom người chịu nhận lỗi nói:
– Là Miêu mỗ nhất thời lỗ mãng, kính xin nhị vị cô cô tha lỗi!
Hai thị nữ miệng mũi đầy máu, gương mặt sưng đỏ, cắn môi, khom người đáp lễ nói:
– Không dám!
– Ngươi còn biết mình lỗ mãng? Ở Đô thành chỉ một lời không hợp ngươi đã dám đánh chết Ôn Cửu Hiền, hôm nay còn muốn giết người của ta!
Hoắc Lăng Tiêu chỉ vào lỗ mũi Miêu Nghị gầm lên, có thể nói hắn thật lòng đã có suy nghĩ muốn giết chết Miêu Nghị, dám hạ thủ với thị nữ thân thiết của mình, trong lòng ta sẽ ghi nhớ món nợ này, lần sau nhất định sẽ tìm thị nữ của Miêu Nghị đánh cho một trận. – Đại ca mắng đúng lắm, tiểu đệ biết sai rồi, kính xin đại ca bớt giận!
Miêu Nghị liên tục chịu nhận lỗi, lời nói vô cùng chân thành.
– Ngươi tới đây làm gì?
Hoắc Lăng Tiêu xoay người sải bước đi, hắn thật sự không muốn gặp lại Miêu Nghị, ở Đô thành bị Lan Hầu điểm một câu cho đến nay hắn vẫn có chút run như cầy sấy.
Miêu Nghị đi theo phía sau hắn ra bên ngoài chính sảnh, tự giác ngồi xuống bên cạnh:
– Đại ca, lần này tiểu đệ tới là có chuyện cần tìm đại ca hỗ trợ.
Nhị nữ mới vừa bị đánh bưng trà đến, Hoắc Lăng Tiêu vừa nhìn thấy khuôn mặt hai người bị đánh đến sưng đỏ, nhất thời tức giận, lạnh lùng nói:
– Hiền đệ cất nhắc rồi, ta sao có thể giúp ngươi cái gì?
Miêu Nghị đưa tay nhận chén trà trong tay Thiên Vũ, tự mình đưa đến trước mặt Hoắc Lăng Tiêu:
– Đại ca cần gì nói như vậy, tiểu đệ há lại làm khó đại ca, chuyện này chỉ cần một câu nói của ngươi, chỉ xem đại ca có muốn giúp không thôi. Chuyện chỉ cần một câu nói của ta? Hoắc Lăng Tiêu hơi có vẻ cảnh giác nói:
– Ngươi muốn kêu ta giúp cái gì? Miêu Nghị cười nói:
– Tiểu đệ mới vừa tiếp nhận hai địa bàn, nhưng căn cơ nông cạn, trong tay không có người nào có thể dùng, cho nên muốn nhờ Hoắc đại ca giúp một tay, chọn người cho ta.
Hoắc Lăng Tiêu cau mày nói:
– Là chuyện này?
Miêu Nghị gật đầu:
– Chính là chuyện này, không biết đại ca nghĩ như thế nào?
—————