Cho nên Lý Khánh An vẫn chưa hạ được quyết định, mà ngày hôm nay hắn lại có cách nghĩ. hay là cứ hỏi hỏi bản thân Nghiêm Trang xem sao?
Tuy nghĩ vậy, nhưng Lý Khánh An cũng chẳng vội đi vào vấn đề chính, hắn cười hỏi: “Lời khuyên của tiên sinh, trong lòng ta cũng có tính qua. nếu như tấn công Kinh Tương. ta có thể phái Lệ Phi Nguyên Lễ dẫn quân nam hạ. nhưng Giang Nam thì khác, nơi đó có mạch kinh tế của Đại Đường. không phải tầm thường.Ta nhất định phải đích thân đi. một là để đàm bào Giang Nam không bị binh tai tàn phá, nữa là cũng muốn lợi dụng cơ hội lần này lôi kéo thêm quan viên Giang Nam. có được sự ủng hộ hộ của họ. Còn về Trường An thì ta lại khá yên tâm, có Trương Quân ở đây, người này không có tài nhạy bén hay bàn lĩnh gì. nhưng việc đấu đá bên trong thì là số một. Ta đã cho hắn câu đó, trong thời gian ngắn hắn không dễ gì giải ra đâu, cho nên ta chẳng sợ gì phía Trường An cả.”
“Thế còn phòng ngự thì sao? Đại tướng quân không ở Trường An. về mặt quân sự phải suy nghĩ chu toàn!”
Lý Khánh An gật gật đầu: “Ta biết, ta chỉ lo rằng Lý Hanh Nam Đường sẽ vây Ngụy cứu Triệu áài cứu Lý Lân, cho nên Hán Trung là quan trọng nhất. Thôi Quang Viễn kinh nghiệm không đủ, ta định sẽ đồi bổ nhiệm hắn làm Hán Trung thích sử, để nguyên đại tướng quân Vũ Lâm quân An Bão Ngọc nhậm chức Hán Trung tiết độ sứ. Hắn đã đổi tên là Lý Bão Ngọc, để hắn trấn thủ Hán Trung có thể bào đàm Hán Trung yên ổn. Để phòng Lý Hanh mạo hiềm vào Lũng Hữu, ta đã lệnh đại tướng Mã Toại dẫn hai vạn quân thủ tuyến Vũ Châu, Đãng Châu. Đương nhiên, cần phải đề phòng nhất là An Lộc Sơn. để tránh trường hợp hắn phát động tiến công sét đánh, ta đã phái Lý Tự Nghiệp dẫn tám vạn quâ đến Hà Đông, phối hợp nam bắc với Quách Tử Nghi, có thế khiến An Lộc Sơn khó mà đột phá được tuyến phòng Hà Đông. Cuối cùng ta sẽ dẫn ba vạn quân tinh duệ An Tây tiến quân Từ Châu, tụ hợp cùng bốn vạn quân của Lệ Phi Thủ Du. bảy vạn đại quân đủ để san bằng Giang Nam.”
An bài chu mật của Lý Khánh An được tiến hành đằng sau. trong triều căn bàn không ai biết được, thậm chí của Nghiêm Trang cũng không biết, hắn nghe mà ngỡ ngàng. Mãi đến lúc này Nghiêm Trang mới biết Lý Khánh An tiến quân Giang Nam không phải là do cảm hứng nhất thời, mà đã kế hoạch từ lâu. Vật giá Trường An tăng vù vù chẳng qua chỉ là một cái cớ của hắn mà thôi.
Nhưng trong lòng Nghiêm Trang cũng có chút thất vọng, trước đây có bố trí hay kế hoạch quân sự trọng đại Lý Khánh An đều có nói với hắn. thương lượng với hắn. nhưng giờ Lý Khánh An đã không còn thương thảo cùng hắn. nên hắn mới phải chạy đến khuyên giải can ngăn Lý Khánh An đừng thân chinh xuất trận.
“Nếu đại tướng quân đã có an bài chu mật như vậy thì thuộc hạ cũng không còn gì để nói, thuộc hạ sẽ quay về an bài lương thảo ngay, hỗ trợ đại tướng quân xuất chinh thắng lợi!”
Nghiêm Trang thở một hơi dài, đương định cáo từ ra về thì Lý Khánh An lại cười nói: “Chân của tiên sinh giờ thế nào rồi? Có vẻ đã đi lại bình thường được?”
“Đa tạ đại tướng quân đã quan tâm. thuộc hạ mấy năm nay vẫn rất chú ý đến sức khỏe, giờ đã đi lại được như bình thường, nhìn bề ngoài căn bàn không nhìn ra dị thường. nhưng chỉ là không đi được nhiều, đi xa một chút sẽ thấy đi không nỗi, mệt!”
Lý Khánh An gật gật đầu lại cười nói: “Nghiêm tiên sinh đi theo ta đã bao nhiêu năm rồi?”
Nghiêm Trang nghe hỏi mà tim giật thót, vội nói: “Thuộc hạ từ năm Thiên Bào thứ bảy đi theo đại tướng quân, đến nay đã được tám năm.”
“Trong tám năm nay tiên sinh một lòng trung thành với ta, để ta từng bước đi đến ngày hôm nay, tiên sinh đã bỏ không biết bao công sức, những điều này ta đều nhớ. đã mấy lần ta đều muốn để tiên sinh đến địa phương làm quan, nhưng lại lo không thể không có tiên sinh bên mình, trong lòng vẫn mãi mâu thuẫn..
“Thuộc hạ không nỡ rời xa đại tướng quân.”
“Nói là nói thế, nhưng tiên sinh là người có hoài bão, ta nên cho tiên sinh một cơ hội, ta muốn để tiên sinh đến Thái Nguyên. xuất nhậm thiếu duẫn Thái Nguyên, không biết ý tiên sinh thế nào?”
Thái Nguyên thiếu duẫn là do Quách Tử Nghi kiêm nhiệm, nhưng Quách Tử Nghi lại chẳng bao giờ hỏi việc chính vụ, Nghiêm Trang xuất nhiệm Thái Nguyên thiếu duẫn trên thực tế là toàn quyền chủ quản chính vụ Thái Nguyên. Nghiêm Trang cảm nhận được khổ tâm của la, vừa không muốn để triều đình bàn tán là hắn dùng người thân cận. nhưng lại không thể để mình thiệt thòi. Trong lòng Nghiêm Trang cảm động, hắn quỳ xuống nghẹn ngào nói: “Tấm khổ tâm của đại tướng quân, thuộc hạ sẽ khắc ghi trong tim!”
Lý Khánh An dìu hắn dậy cười nói: “Ta chắc chừng ba ngày sau sẽ xuất chinh, tiên sinh hãy chuẩn bị lương thảo cho ta thêm một lần cuối rồi đến Thái Nguyên nhận chức! Phía Chính sự đường ta ắt sẽ an bài.”
“Đa tạ đại tướng quân!”
Nghiêm Trang cáo từ Lý Khánh An ra về. Lý Khánh An một mình ngồi trên ghế mây mềm. bắt đầu suy tư các chi tiết trong chuyến đi Giang Nam lần này. Kỳ thực Lý Khánh An định sẽ trực tiếp từ Lạc Dương đến Giang Nam. nhưng không Ĩ12Ờ lại xảy ra việc Bùi Tuân Khánh bị ám sát.
Khiến hắn không thể không quay về thu dọn lại loạn cục trong triều. Hiện này thế cục trong triều đã ổn định. An Lộc Sơn lại vì kho cỏ khô bị đốt buộc phải thủ Hà Bắc. Đây chính là cơ hội tốt để hắn đến Giang Nam. cố gắng quay về trước mùa xuân, thời gian đó quân đội đã tu chinh kết thúc, huấn luyện tân binh cũng đã xong xuôi. Quân đội của Quách Tử Nghi cũng đã hồi phục nguyên khí. cũng là lúc hắn bắt đầu rong đuối trên Trung Nguyên.
Lý Khánh An trầm tư không nói gì. lúc này, cửa thư phòng được mở ra. ái thiếp Như Thi của hắn bung một bát trà sâm vào đặt nhẹ trước mặt hắn. “Đại lang, uống chút trà sâm. đừng thức khuyanữa. ngù sớm nhé!”
Lý Khánh An xuất binh Giang nam. có lẽ hắn áy náy nhất chi duy nhất là với người nhà. Hắn hầu như không còn chút thời gian dài hơn để ở bên họ, lần này hắn cũng chi ở lại nhà với các nàng được năm ngày, nhưng các nàng lại không ai oán trách gì hắn. vẫn ủng hộ mình như mọi khi.
Lý Khánh An nắm lấy tay Như Thi. ôm nàng vào lòng, để nàng ngồi trên chân mình. Như Thi muốn vùng dậy nhưng lại bị hắn kéo lại, không động được, chỉ đành nói: “Đại lang, hôm nay bà sản đã đến thăm đại tỳ rồi.”
“Thế nào rồi? Tình hình Minh Nguyệt thế nào?” Lý Khánh An vội hỏi.
“Bà sản nói đại tỷ không vấn đề gì lớn. chỉ là thai nhi hơi to, nên nói đại tỷ cố gắng đừng hoạt động nhiều, cứ nằm nghỉ ngơi trên giường, đế tránh lệch thai vị, nhất là phải cấm kỵ việc phòng sự.”
Lý Khánh An còn định tối nay sẽ đến an ủi thê tử. nói như vậy hắn cũng bỏ ý định này, bèn cười cười thò thẻ bên tai Như Thi: “Vậy tối nay ta phòng sự cùng nàng vậy.”
Như Thi tuy đã gả cho Lý Khánh An nhiều năm. nhưng mỗi khi nói về việc này nàng vẫn e thẹn như một tiểu cô nương. nàng ngượng ngùng gật đầu. muốn nói gì đó nhưng lại không nói nên lời.
“Nàng muốn nói gì?” Lý Khánh An cười hỏi.
“Muội… muội muốn sinh thêm một đứa con cho huynh!”
“Ta cũng muốn, tối nay chúng ta cùng cố gắng!”
“ừm.”
Mặt Như Thi đỏ bừng, khẽ gật đầu. xong lại hỏi: “Đại lang định lúc nào xuất phát?”
“Ba ngày sau nữa! Ngày đó đúng vào sinh nhật của Đóa Đóa. chúng ta sẽ tổ chức sinh nhật cho Đóa Đóa trước một ngày.”
“Đại lang; Đóa Đóa còn nhỏ, để năm sau đi! Năm sau ba tuổi mình mới tổ chức sinh nhật.”
Lý Khánh An biết Như Thi không phải không muốn mừng sinh nhật cho con gái. nàng chỉ lo Lý Khánh An sẽ không về kịp ngày sinh của con trai, mà mừng sinh nhật cho Đóa Đóa sợ Minh Nguyệt sẽ không vui. Trong lòng Lý Khánh An thầm thở dài. đây cũng là lý do mà hắn thích Như Thi nhất, nàng luôn nghĩ cho người khác, thà mình thiệt thòi một chút cũng muốn cho nhà cửa được êm ấm. Hơn nữa hắn sủng ái nàng nhất, nhưng nàng lại chẳng bao giờ vì thế mà ngạo mạn. vẫn rất biết kính trên nhường dưới.
Hắn suy nghĩ một hồi bèn cười nói: “Thế này đi! Chắc sinh nhật Đàn Nhi ta không về kịp thật, để tiểu gia hỏa cùng Đóa Đóa tổ chức chung ngày.”
“Và Tư Việt nữa!” Như Thi nhắc nhở: “Tiểu nha đầu cũng sinh tháng mười hai, hay là cử tổ chức chung.”
“Vậy được! vẫn là nàng suy nghĩ chu đáo, việc này nàng đi bàn với Minh Nguyệt, để Như Họa và Minh Châu làm chân sai vặt chắc hai nàng ấy cũng sẽ đồng ý.”
Như Thi đứng dậy cười nói: “Vậy được, muội sẽ đi thương lượng cùng đại tỷ ngay, Đại lang cử bận việc mình trước, đợi một hồi muội sẽ đun nước cho huynh ngâm chân.”
Lý Khánh An cười phá lên. “Ý muội là hối ta đi ngủ sớm chứ gì!”
“Huynh nghĩ mếu mó rồi!”
Như Thi gõ khẽ lên đầu hắn. lườm hắn một cái xong bèn nhanh chân bước khỏi thư phòng. Lý Khánh An từ từ tựa vào ghế mây. Hắn nghĩ đến những người vợ của mình, tuy theo lễ chế hắn có thể cưới nhiều nữ nhân hơn. nhưng như vậy hắn sẽ trở thành một con ngựa giống, một cỗ mấy chuyên để sinh con. Nghe nói rất nhiều hoàng đế đều rất thân bất do kỹ, mỗi đêm phải ngủ cùng ai đều do nội thị an bài. khổ không tả nổi. Nếu hắn cũng như vậy, ngoài cảm giác mới mẻ nhất thời, chắc sẽ không còn cảm nhận được sự dịu dàng quan tâm xuất phát từ tận đáy lòng như của Như Thi. Hắn thật sự không muốn mất đi quá nhiều.
Hắn bỗng nhớ đến Dương Ngọc Hoàn, hắn để lại nàng một minh cô đơn tại Lạc Dương, không biết giờ nàng thế nào? Lần này đi ngang qua Lạc Dương, hắn nhất định phải đến thăm nàng.