“Cách cách, chuyện này nô tỳ không làm được.” Ninh Thư hoảng sợ nói.
Ngón tay tiểu Nữu Hỗ Lộc thị đặt trên bông hoa: “Được rồi, ngươi là đại phu, ngươi nhất định sẽ có cách, ở chỗ ta có một ít thuốc, ngươi chỉ cần đem thuốc này bôi lên người của mình, để cho tỷ ấy ngửi mùi này, đứa bé tự sẽ chết.”
“Chắc chắn sẽ không liên lụy đến ngươi.”
Ninh Thư ngây ra một chút, lập tức hiểu ra, loại thuốc này sẽ không làm cho phụ nữ có thai đẻ non ngay, mà làm cho đứa bé trong bụng dần dần sẽ bị chết, trở thành một cái thai chết lưu.
Tiểu Nữu Hỗ Lộc thị làm sao có thể ra tay được chứ, hơn nữa nàng và Nữu Hỗ Lộc thị còn có quan hệ huyết thống.
“Nô tỳ không dám.” Ninh Thư cúi đầu sợ hãi nói.
Tiểu Nữu Hỗ Lộc thị ngắt một cánh hoa, nói: “Ta tin ngươi nhất định có thể làm được, đến lúc đó ta sẽ cho ngươi giàu sang phú quý.”
Ninh Thư bỏ ngoài tai những lời nói đó, ai chẳng thích người một lòng trung thành.
Nếu như cô làm như vậy thật, đến lúc đó đừng nói đến giàu sang phú quý, cô có thể sống hay không cũng là vấn đề rồi, ai lại thích một người phản bội lại chủ của mình chứ, ngày hôm nay có thể phản bội người khác, ngày mai có thể sẽ phản bội lại chính mình.
Tiểu Nữu Hỗ Lộc thị này muốn giết vua Càn Long trong tương lai à.
“Cái này ta thưởng cho ngươi.” Tiểu Nữu Hỗ Lộc thị vẫy vẫy tay với a hoàn ở bên kia, tên a hoàn kia đi tới đưa cho Ninh Thư một cái túi thơm màu đỏ bằng lụa.
Lúc a hoàn mở cái túi thơm ra, tiểu Nữu Hỗ Lộc thị lùi sau mấy bước, bịt mũi lại.
Ninh Thư nhận cái túi, mở ra xem, bên trong có mấy thỏi bạc, còn có một cái bình nhỏ, trong bình nhỏ có mấy viên thuốc đen thui, với một cái mùi nhạt nhạt.
“Cái này là thuốc ngươi hòa vào nước, bôi lên tay hoặc lên cổ là được.” Tiểu Nữu Hỗ Lộc thị nói với Ninh Thư.
Ninh Thư:…
“Cách cách, nô tỳ thực sự không làm được.” Ninh Thư từ chối thẳng thừng.
Tiểu Nữu Hỗ Lộc thị lạnh nhạt nói: “Ngươi cho rằng bây giờ ngươi trở về tỷ ấy sẽ còn tín nhiệm ngươi sao? Từ khi ngươi bắt đầu bước vào nơi này, ngươi không còn có sự lựa chọn nào khác rồi.”
Ninh Thư: →_→
Cái thể loại ăn ở, thật sự tưởng rằng mình là người xuyên không thì sẽ trở thành nhân vật chính sao.
“Ta sẽ không bạc đãi ngươi.” Tiểu Nữu Hỗ Lộc thị lạnh nhạt nói: “Số bạc trong tay ngươi chỉ là một phần nhỏ, đến khi thành công, ta còn có ngân phiếu cho ngươi.”
Ninh Thư cười cười, nhận lấy túi thơm, Tiểu Nữu Hỗ Lộc thị lúc này mới nhếch khóe miệng một cái: “Từ giờ trở đi, chúng ta là người một nhà rồi.”
Ninh Thư: Hahahaha…
Ra khỏi viện của Tiểu Nữu Hỗ Lộc thị, Ninh Thư lấy mấy viên thuốc ra ngửi ngửi, phân tích bên trong có những nguyên liệu gì, cũng không biết tiểu Nữu Hỗ Lộc thị lấy loại thuốc này từ đâu ra.
Quả thực hiệu quả giống như tiểu Nữu Hỗ Lộc thị đã nói vậy, công dụng của thuốc không mạnh như thuốc phá thai, nhưng đối với thai nhi trong bụng sẽ làm hại lâu dài, quan trọng nhất là, cái mùi này rất dễ ngửi, vô cùng thanh nhã, mùi vị không quá nồng nặc, không làm cho người khác vừa ngửi đã không chịu được.
Ninh Thư lấy khăn bọc cái lọ lại rất nhiều lớp, rửa tay rồi mới đi gặp Nữu Hỗ Lộc thị.
Nữu Hỗ Lộc thị đang thêu yếm cho con, khi nhìn thấy Ninh Thư, vẻ mặt lạnh nhạt nói: “Vườn hoa trong viện của muội ấy xử lý thế nào rồi.”
“Cách cách nói bỏ hết hoa trong viện đi.” Ninh Thư lấy tiền thưởng với thuốc mà Tiểu Nữu Hỗ Lộc thị cho mình ra, nói hết chuyện giữa mình với tiểu Nữu Hỗ Lộc thị cho Nữu Hỗ Lộc thị nghe.
Nữu Hỗ Lộc thị nghe được những lời này, kinh hãi đâm cả kim vào ngón tay, nhìn lọ thuốc trong tay Ninh Thư đang đứng ở xa, giật mình nói: “Muội ấy thực sự nói như vậy sao?”
Ninh Thư gật đầu, Nữu Hỗ Lộc thị suy sụp, có chút hoảng sợ sờ bụng của mình: “Chỉ nghĩ là đồ gì muội ấy cũng muốn tranh với ta, bây giờ lại muốn hại chết cả con ta, ta sẽ không bỏ qua cho muội ấy.”
Ninh Thư nói: “Cách cách hãy cứ chăm sóc bản thân thật tốt, sinh đứa bé ra xong rồi nói tiếp, còn nhiều thời gian.”
“Cách cách, số bạc này?” Ninh Thư hỏi Nữu Hỗ Lộc thị.
“Nếu là muội ấy thưởng cho ngươi, ngươi cứ nhận.” Nữu Hỗ Lộc thị xoa xoa trán, Ninh Thư cúi người quay ra khỏi phòng.
Cũng không lâu sau, Đồng Ngọc xuất hiện, đưa cho Ninh Thư mấy thỏi bạc, so với tiểu Nữu Hỗ Lộc thị cho còn nhiều hơn hai đĩnh, Đồng Ngọc mỉm cười nói với Ninh Thư rằng: “Diệu Lăng, đây là chủ tử thưởng cho ngươi, ngươi nhận lấy đi.”