Anh có thể hiểu thấu nỗi đau của Ngôn Minh Phúc, bởi lẽ anh cũng dành trọn trái tim để yêu một người, bằng lòng hi sinh vì người ấy, yêu bằng tất cả những gì anh có.
Nếu ngày ấy người nằm trên bàn mổ không phải Thẩm Thanh mà là Hứa Trúc Linh, anh sợ rằng lòng mình còn vụn vỡ hơn.
Lúc ấy thế giới của anh khác nào địa ngục Tu La nữa đâu
Anh vừa nhớ đến Thẩm Thanh cả người toàn là máu thì cũng khẽ rùng mình.
Đàn ông yêu trẻ con, thế nhưng họ còn yêu người phụ nữ đã vì mình sinh đứa con kia hơn.
Anh tình nguyện không có con cả đời này, cùng cô trải qua thế giới hai người ấm áp, cũng không hề muốn cô nằm đó đôi tay buông thống lạnh lẽo trên giường phẫu thuật, cả người dưới toàn là máu, rồi dần dần chẳng còn thở nữa.
“Cổ Thành Trung… em thật sự không tưởng tượng nổi sau khi mẹ nuôi đi rồi, bố nuôi và Ngôn Phúc Lâm sẽ sống thế nào nữa. Bỗng dưng thiếu đi một người ấy, em đã thấy bầu trời như sụp đổ, đối với họ hẳn là càng giống như trời tàn đất diệt. Em chỉ muốn tất cả mọi người đều được bình yên, không muốn ai phải đi mất cả. Cổ Thành Trung, anh đồng ý với em được không? Đừng bao giờ dính vào những chuyện nguy hiểm, đừng để cho em phải sống cuộc đời như trời long đất lở anh nhé.”
“Được, chuyện gì cũng nghe theo em hết ”
Giọng Cổ Thành Trung nghẹn ngào đáp lời.
Chuyện của Ngôn Minh Phúc và Thẩm Thanh giống như một hồi chuông cảnh báo vang lên trong họ.
Hai người họ đều sợ chuyện ngoài ý muốn như thế, đau khổ biết bao. Anh dịu dàng vuốt tóc có giọng nói dịu dàng “Thoải mái lên nào, chút nữa mình còn qua nhà họ Ngân đó. Mình chỉ giúp được một lúc một nhát, chứ không thể giúp họ cả đời được. Nhà họ Quý đã phong tỏa máy tên khủng bố của bên truyền hình rồi. Hôm nay phải qua xem tình hình phía nhà họ Ngôn nữa, đến đó chào hỏi một chút.”
“Vâng ạ.”
Hai người sáng sớm đã đến, đến nơi chưa được bao lâu người nhà họ Quý đã đến rồi.
Người đến lần này là hai anh em Quý Mặc Nhiên,
Quý Thiên Kim.
Việc đầu tiên họ làm là vào thắp ba nén nhang.
Lần này đến cũng chỉ là hình thức mà thôi, nhân tiên thắp nén nhang cho Thẩm Thanh.
Quý Thiên Kim nhìn Hứa Trúc Linh, xót xã nói: “Trúc Linh, cháu gầy đi rồi.”
“DI.”
Trúc Linh nghẹn ngào gọi bà ta. Quý Thiên Kim thương đứa cháu này còn không hết, bà ta ôm cô vào làng.
Quý Thiên Kim biết lúc đó cô cũng có mặt ở hiện trường vì chuyện này có liên quan đến có nên mới thật sự hành động, thậm chí bà là còn viết mail gửi cho Lance.
Máy gã dưới trường anh ta làm hại đến người của bà ta, món nợ này không dễ trả đâu.
Đừng tưởng rằng hai thành phố cách xa nhau thì bà ta không làm gì được.
Nhà họ Quý bạn bè môn sinh đồng liệu ở khắp nơi trên thế giới, làm to ở chính phủ hay là nguyên thủ quốc gia đều có, mạng lưới giao thiệp rất lớn.
Chưa kể anh trai của Quý Cảnh An còn làm trong đại sứ quán ở London.
Muốn cho Lance thấy chút màu mè thì vẫn rất đơn giản.
Dù gì Lance và Josh còn đang đấu đá nhau kinh khủng, đến giờ vẫn bất phân thắng bại. Nếu như trêu chọc người ngoài quá nhiều, sợ rằng đó cũng là tự rước họa vào thân.
Đã vậy, kẻ thù của kẻ thù chính là bạn rồi, Lance cũng chẳng muốn thêm bạn cho Josh đầu.
Hai người tản bộ trong vườn hoa, Quý Thiên Kim an ủi cô một chút, người chết rồi cũng không thể sống lại được, đâu ai ngờ được bị kịch như vậy lại xảy ra.
“Lần này dì đến không phải chỉ là đi cùng với câu của cháu, đến là để thăm cháu đầy. Dù sở Ngân Minh phúc với sự thịt bắp thế khi sử không bỏ qua cho Kettering dầu, có khi còn đánh một trận. Nếu Có Thành Trung có thể không dây dưa gởi đến nhà họNgôn nữa thì tốt nhất phải cho sạch sẽ đi.”
“Lực lượng bên Ngôn Minh Phúc mà đối đầu với Kettering thì có khác nào lấy trứng chọi đá “Không có biện pháp nào khác a?”
“Có chứ. Nếu như Ngôn Minh Phúc buông bỏ hết hận thủ, giết Ngôn Minh Hi đầu xuôi đuôi lọt, đừng dính đến Kettering nữa, thế là vạn sự đại cát rồi.”
“Nhưng mà, cháu cảm thấy chuyện này có khả năng xảy ra hay sao?”
Quý Thiên Kim nhưởng mắt hỏi.
Hứa Trúc Linh nghe xong thì ngập ngừng một lúc.
Căn bản Ngôn Phúc Lâm sẽ không trở thành trở ngại với Ngôn Minh Phúc, vì người mà Ngôn Minh Phúc yêu nhất là Thầm Thanh, tình cảm của ông ấy dành cho Ngôn Phúc Lâm chính là yêu ai yêu cả đường đi lối vé.
Giờ Thẩm Thanh đã mất rồi, chỉ sợ Ngân Minh Phúc sẽ ra tay đánh một trận.
Còn về phần Ngôn Phúc Lâm… e là anh ta chẳng còn tâm trạng gì mà nghĩ nhiều nữa, “Dì là nhất là cháu đấy, nên cháu cũng phải hiểu sao dì lại phản đối cháu với Cố Thành Trung chưa? Bao bệnh lắm, nhà họ Quý không bảo vệ cháu được chu toàn”
“Cháu không nỡ rời xa anh ấy”
“Cháu chỉ cần có một ý niệm muốn rời khỏi thi đã nên chuyện rồi, hết lần này đến lần khác cháu cứng đầu… đâm đầu vào chỗ chết như mẹ cháu!” Quý Thiên kim thở dài nói, bất lực vô cùng.
Bà ta chỉ có thể nói đến đó, chứ không thể lựa chọn thay Hửa Trúc Linh những chuyện trong đời cô.
Đây là tình yêu, là tìm lấy một người bầu bạn cả đời, chứ không phải ra chợ mua rau bán cá.
Bà ta xoa đầu Hứa Trúc Linh, bảo rằng: “Lúc nào có thời gian thì về thăm nhà một chút, các anh, các cầu của cháu bình thường không hay ở nhà, nhưng di lúc nào cũng có mặt. Dù gì ở nhà thì cũng phải có người trông. Dì đã trông nhà nhiều năm thế rồi, cũng cần có người bầu bạn chứ.”
“Dì ơi, cháu biết rồi, lâu nay cháu vẫn không về nhà họ Quý, cháu xin lỗi…