Sắc mặt Đà Bối lão quân đột nhiên thay đổi. Lần này, hắn đứng ra khiêu khích, chính là muốn thăm dò Thư Gia. Cũng dự đoán được sẽ có người ra tay, nhưng lại thật không ngờ, bất ngờ có người nổi điên, hạ sát thủ như vậy!
Bạch mang như hằng tinh chói mắt, đâm thẳng vào cổ họng Đà Bối lão quân.
Tại đây, trong nháy mắt, Đà Bối lão quân cảm thấy một hàn khí bàng bạc cuồn cuộn, ùn ùn kéo đến bao phủ hắn lại.
Trong lòng hắn cảm thấy kinh hoàng. Với kinh nghiệm chiến đấu phong phú nhiều năm, khiến thân thể hắn theo bản năng hành động trước.
– Huyền Quy Trọng Giáp Thuẫn!
Trong lòng hắn hét lớn một tiếng, lập tức trước mắt bùng lên một ánh sáng màu đen.
Hào quang rất dày, trong nháy mắt hình thành một lá chắn kiên cố, bảo hộ cả phía trước và phía sau hắn.
Ầm!
Ngay sau đó, một tiếng nổ mạnh khiến sóng khí quay cuồng. Hào quang đen trắng chợt hiện, phát ra ánh sáng khiến mắt người nhìn cảm thấy đau đớn.
Thân hình mọi người như điện, cấp tốc lùi lại, thấy Đà thân ảnh Bối lão quân, như bao tải nổ tung, bắn ra những vệt máu tươi. Cuối cùng phịch một tiếng mất tinh thần ngã trên mặt đất.
– Ách… Phụt!
Lông mày Đà Bối lão quân dựng thẳng, hai mắt trừng lớn, muốn đứng nay dậy, kết quả ngược lại ngửa cổ mở miệng phun ra một ngụm máu.
– Lão quân!
Những người đi cùng vội vàng hô to gọi nhỏ vây quanh.
Một cảm xúc khiếp sợ, giống như cơn lốc quét ngang nội tâm của những người khác.
– Sao có thể như vậy? Đà Bối lão quân, chính là cường giả thế hệ trước, lại chỉ một chiêu đã đánh bại!
– Không thể tưởng tượng được! Huyền Quy Trọng Giáp Thuẫn chính là lợi khí phòng ngự nổi tiếng Tinh Châu, tu vi cao tới tám mươi vạn năm. Chính là yêu binh chủ lực của Đà Bối lão quân, không ngờ không có tác dụng.
– Đến tột cùng là ai đã ra tay?!
Lúc này mọi người mới nhìn về hướng vừa công kích tới. Vừa nhìn qua, lập tức họ đều rùng mình. Bọn họ nhìn thấy giữa sườn núi, Sở Vân toàn thân áo trắng, ngạo nghễ đứng thẳng.
Hắn!
Thiếu chủ Thư gia, được mọi người gọi là Túy Tuyết Hồ Quân Sở Vân!
– Hắn quả thực tấn chức thành cường giả Hầu cấp. Nếu không, sao có thể ngay tại chỗ đánh bại Đà Bối lão quân.
Hắc Sơn Man Quân nhíu mày thật sâu, cảm nhận được tốc độ trưởng thành đáng sợ của Sở Vân.
Khi hắn gây khó dễ cho Sở Vân ở thế giới Long Môn, Sở Vân vẫn chỉ vừa tấn chức Quân Cấp không lâu. Thật không ngờ, lần thứ hai gặp lại, Sở Vân cũng đã thành cường giả Hầu cấp, vượt lên trên cả mình.
– Không đúng. Mặc dù là cường giả Hầu cấp, cũng không thể một đòn đánh thắng. Sức phòng ngự củ Huyền Quy Trọng Giáp Thuẫn vô cùng kinh người. Có thể khiến các cường giả Hầu cấp đều phải đau đầu. Sao Sở Vân có thể chỉ một chiêu đã công phá được?
Trong việc này nhất định có cổ quái. Không sai, nhất định là hắn thi triển quỷ kế nào đó!
Trong lòng Cửu Mệnh Yêu Quân kêu lên. Hắn không tiếp nhận được hiện thực như vậy.
Khi trong Tinh Châu có tin đồn là Sở Vân tấn chức Hầu cấp, hắn cười nhạt, tuyệt đối không tin tưởng. Hiện nay tuy rằng chính mắt nhìn thấy một kích thần uy của Sở
Vân, nhưng hắn vẫn không chịu thừa nhận khả năng này.
Nhưng ngay sau đó, một hiện thực hoàn toàn vững chắc, đánh tan nghi ngờ trong lòng Cửu Mệnh Yêu Quân.
Một cỗ linh áp Hầu cấp mạnh mẽ từ trên sườn núi phát ra, xông thẳng tới, quét ngang bốn phương tám hướng.
Sắc mặt Cửu Mệnh Yêu Quân chợt trắng bệch, những người khác cũng hoàn toàn lộ vẻ xúc động.
– Linh áp Hầu cấp, linh áp Hầu cấp hàng thật giá thật!
– Sở Vân thật sự tấn chức lên Hầu cấp. Ông trời ơi, quả thực lời đồn cũng không phải là hoàn toàn vô căn cứ.
– Linh áp này thật mạnh, như núi nặng đè xuống, linh quang trong cơ thể ta cũng run rẩy.
Đây tuyệt đối không phải là Hầu cấp sơ đoạn, ít nhất là Hầu cấp trung đoạn, thậm chí là Hầu cấp cao đoạn!
Mọi người khiếp sợ được đến mức không thể hơn được. Có người đổ mồ hôi trán, có người sắc mặt tái nhợt, có người thân hình run rẩy, có người hầu kết lên xuống liên tục, cúi đầu không tiếp tục nhìn Sở Vân.
Mà những người còn đang nhìn về phía Sở Vân, giờ phút này đều lộ vẻ rung động, kinh ngạc, bối rối, sợ hãi, hâm mộ vân vân.
– Hôm nay, Thư Gia ta lập quốc, hoan nghênh các bằng hữu ngũ hồ tứ hải tiến đến xem lễ. Ta mong các ngươi trân trọng thiện ý này. Nếu tự tiện khiêu khích, thăm dò điểm mấu chốt của Thư Gia, Sở Vân ta tuyệt không tiếp khách khí.
Sở Vân thản nhiên nói.
Giọng nói của hắn không lớn, nhưng mãi vang vọng trong toàn bộ Hỏa Đức Thành, to như tiếng chuông.
– Thiếu chủ uy vũ! Thiếu chủ uy vũ!
Trong Hỏa Đức Thành, vô số thị vệ nghe được tiếng nói này, lập tức phát ra tiếng hò hét điên cuồng vang vọng đất trời.
Sắc mặt Hoa Anh ửng hồng, lập tức cảm thấy lưng thẳng lên. Hắn nhìn về phía Đà Bối lão quân, trong ánh mắt hiện rõ vẻ trêu tức và trào phúng, không chút nào che dấu. Đây là một sự ngạo mạn, khiêu khích không tiếng động.
Nhưng vừa rồi, Đà Bối lão quân còn hô to gọi nhỏ, vẻ mặt miệt thị, kiêu ngạo hống hách, hiện tại trước sự khiêu khích này lại nhìn như không thấy, không giống như lúc mới tới.
Hắn kinh sợ!
Trong lòng hắn còn đang chấn động, bên tai dường như còn có tiếng vọng ong ong.
Hắn suy nghĩ cả trăm lần cũng không giải thích được điều này:
– Thoáng cái đã phá được phòng ngự Huyền Quy Trọng Giáp Thuẫn của ta ! Sao có thể?
Trong một khắc khi công kích đến, ta giống như mất đi khống chế đối với Huyền Quy Trọng Giáp Thuẫn. Đây là một phương pháp gì!
Bất tri bất giác, mồ hôi đổ ra ướt đẫm. Hắn hoàn toàn nhìn không thấu được thủ đoạn của Sở Vân. Điều này khiến hắn vô cùng sợ hãi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
– Dùng Tiên Thiên Túy Tuyết Đao chủ công, lại dùng Thông Linh Xà quấy nhiễu Huyền Quy Trọng Giáp Thuẫn. Có thể nhận được chăm sóc như vậy, coi như là vinh hạnh của ngươi, Đà Bối lão quân…
Quan sát những người này ngoan ngoãn đi theo sự hướng dẫn của Hoa Anh tiến vào thành, trong lòng Sở Vân phát ra một tiếng cười lạnh.
Huyền Quy Trọng Giáp Thuẫn của Đà Bối lão quân là Kiếp Yêu có tu vi tám mươi vạn năm. Nhưng tu vi Túy Tuyết Đao, Thông Linh Xà của Sở Vân, đều đã tăng vọt tới mấy trăm vạn năm. Sở Vân dùng dao mổ trâu cắt tiết gà, cũng không hạ sát thủ. Nếu không, Đà Bối lão quân hắn còn có thể sống sao?
Dù sao đây cũng là khai quốc đại điển, có cường địch là Lục Kình Vương. Nếu thật sự giết Đà Bối lão quân, hành động điên cuồng này sẽ lập tức khiến những người khác cảnh giác, cũng bằng vô cớ trêu chọc cường địch Âm Dương Lâu.
Tuy nhiên phải xuống nặng tay, giết gà dọa khỉ, mới có thể tạm thời trấn ap những Hào Kiệt Kiêu Hùng đang rục rịch, bụng dạ khó lường.
– Hiện nay Thư Gia giống như xiếc đi dây, mạnh mẽ dọa sợ bọn đạo chích, mới có thể trấn áp được cục diện. Một mặt không thể yếu đuối, nhưng đồng thời cũng không nên tạo ra quá nhiều cường địch. Đà Bối lão quân khiêu khích, trước tạm thời ghi nhớ, sau sẽ quay lại chậm rãi tính sổ.
Sở Vân đi xuống sườn núi, theo bố trí, hắn sẽ là chủ trì quốc yến, chuyên đối phó với những “khách quý”.