Tin tức Thẩm Thanh qua đời cơ bản không giàu được. Chuyện đài truyền hình, tín hiệu sau đó bị giấu đi nhưng trước đó mọi người xem được trực tiếp.
Tin tức Ngôn Minh Phúc mưu sát anh em, đoạt vợ người ta sôi nổi ầm ĩ. Thị trường chứng khoán của Phát Đạt cũng rơi vào tình trạng thua lỗ.
Mặt khác, Thẩm Thanh qua đời, thân thể của Ngôn Phúc Lâm bị lộ ra ánh sáng lại khiến dư luận của Đà Nẵng nổi sóng.
Tình hình của nhà họ Ngôn đang rất rối loạn, mọi người chỉ sợ tránh không kịp.
Mà trong tình hình nguy cấp như thế này, Cổ Thành Trung đã đứng ra chủ động hợp tác cùng nhà họ Ngôn trong một hạng mục đầu tư, ngăn cơn sóng dữ, dẫn cứu văn nguy cơ của nhà họ Ngôn.
Bố con Ngôn Minh Phúc làm gì còn tâm trí quan tâm quản lý tập đoàn, bây giờ Cổ Thành Trung đang toàn quyền phụ trách, thậm chí anh còn điều tra rõ rằng một lượt từng khoản trong ngoài, Hứa Trúc Linh chạy giữa hai nơi là tập đoàn Phát Đạt và nhà họ Ngôn, cô phụ trách ăn uống cho mọi người.
Cơ bản bọn họ đều ăn không ngon. Mỗi ngày Cổ Thành Trung đều xem tài liệu, đàm phán hợp đồng đến mất ăn mất ngủ, mệt không chịu nổi.
Hứa Trúc Linh dồn hết tâm tư nấu canh bổ não.
Mặt bỏ con Ngân Minh Phúc vì quá mức đau thương nên chỉ mới mấy ngày thôi mà đã gây không ra hình người nữa. Trong mắt Ngôn Phúc Lâm đầy tớ máu, râu mọc dài tua tủa trông càng nhếch nhác.
Hai người bọn họ hầu như không ăn, cho dù cô ép buộc thì cả hai cũng chỉ ăn một chút qua loa.
Hầu như thức ăn của bọn họ đều thừa lại rất nhiều, ngay cả nước uống của bọn họ cô cũng phải lên ý tưởng làm cho bọn họ đồ uống bổ sung dinh dưỡng cơ bản.
Ngày thứ ba Thầm Thanh qua đời, nhà họ Ngôn cử hành tang lễ.
Ngôn Minh Phúc ôm tấm ảnh đen trắng đưa đến chỗ nghĩa trang.
Ngày hôm đó bầu trời âm u có mưa nhỏ rơi lất phất, rơi ướt con đường chỗ thềm đá. Cả khu nghĩa trang đều là một khung cảnh mit mờ.
Ngay cả ông trời cũng cảm nhận được nỗi đau thương của bọn họ nên cũng khóc thương cho họ.
Ngôn Minh Phúc đi tít đẳng trước, ông ấy nhìn bầu trời đang mưa, phản ứng đầu tiên là ôm chặt hữ tro cốt vào trong ngực.
Toàn thân của ông ấy ướt đẫm nhưng lại không ngờ để cho hũ tra cốt bị ướt dù chỉ một chút. Lúc hạ huyệt, ông ấy cần thận đặt hũ tro cốt xuống, sau đó lập bia mộ.
Làm xong tất cả cũng đã là nhá nhem tối.
Ngôn Minh Phúc bảo bọn họ về hết, ông ấy muốn ở đây với bà ấy nhiều hơn một chút.
Bọn họ đã quen giống như hình với bóng, sớm tối ở chung.
Đột nhiên bà ấy phải ở lại trong nghĩa trang im ắng chắc là vẫn chưa quen.
Những người khác đã rời đi, Ngôn Minh Phúc ngồi bên cạnh bia mộ, ngón tay của ông ấy run rẩy xoa xoa tấm ảnh đen trắng trên bia mộ.
Đầu ngón tay lạnh như băng, cũng không thể cảm nhận được nhiệt độ trên khuôn mặt của bà ấy.
Người tốt như bà ấy tại sao lại phải nằm trong một chiếc hộp nhỏ bốn góc bị chôn ở bên dưới nền đất này chứ.
“Vợ à anh rất nhớ em…
Vừa nói ra khỏi miệng, ông ấy khóc không thành
Một người, cuối cùng đã không còn kìm ném gì tiếng nữa mà bát khóc.
Nước mắt của đàn ông rất quý giá, nếu không phải là không thể kìm nén được thì rất khó chảy ra.
Cho dù ông ấy có kiên cường đến mấy đi chăng nữa thì lúc này cũng đã không thể kìm nén được.
Người mà ông ấy yêu nhất đã nằm bên dưới nên đất lạnh lẽo, chỉ còn mình ông ấy cô độc sống tiếp.
Ông ấy không nói tiếng nào, cuộn thành một cục, ngủ bên cạnh bia mộ giống như vẫn thường ngủ bên cạnh Thẩm Thanh vậy.
Ngón tay của ông ấy chạm vào nhưng chỉ có thể chạm vào một tầng xi măng lạnh như băng.
Ông ấy đau khổ nhắm mắt lại, nước mắt ướt đẫm vạt áo.
Trong tim ông ấy giống như bị khoét rỗng, mãi mãi mất đi một cái gì đó vậy.
Ông ấy nghĩ, lỗ hồng ấy sẽ không có ai có thể bù đắp được.
Ông ấy mất đi khả năng yêu người khác cũng coi như quên mất cách yêu lấy chính mình như thế nào.
Những năm qua, ông chỉ học được một chuyện đó là yêu bà ấy.
Bà ấy vui thì cũng như ông đang vui vẻ, không có yêu cầu gì khác nữa.
“Vợ ơi, Kiếp sau anh vẫn muốn đi cùng em, em ngốc nghếch như vậy, tính khí lại còn hư nữa, ngoài anh ra thì em còn có thể kiêu căng với ai được chứ. Thẩm Thanh, Thẩm Thanh, anh rất nhớ em, vợ ơi…
Ngôn Minh Phúc, người đàn ông đã hơn bốn mươi tuổi lúc này đang khóc nghẹn ngào, cơ thể cuộn tròn một cục, chật vật không thôi.
Một đời…
Một đời là gì, thiếu một phút thiếu một giây thì cũng đều không thể xem như là một đời được.
Ông ấy nghĩ đến một đời của mình và Thẩm Thanh đời sao lại ngắn như vậy, ngắn ngủi như cái chết đến thoáng qua rồi biến mất.
Cuộc đời đau khổ nhất không có gì vượt qua được…
Sống chết chia lia!