Đông Phương Hạ đặt ly rượu xuống, khóe miệng nở nụ cười âm lạnh không dễ phát giác, ra ý bảo Tô Phác Du cứ tự nhiên, sau đó anh chuyển ánh mắt sang khuôn mặt trắng ngần của Văn Quân, quan tâm hỏi: “Em dâu, nghe nói cô bị ốm, không biết đã đỡ chưa?”
“Đông Phương Hạ, tính theo tuổi tác, cậu phải phải gọi là chị dâu!”, Hác Hiên nghe thấy Đông Phương Hạ gọi Văn Quân là “em dâu”, nên rất không vui!
Đông Phương Hạ cười liếc Hác Hiên một cái: “Người lớn nói chuyện, trẻ con cút sang một bên!”
Hác Hiên gọi vợ trước mặt mọi người, Văn Quân hơi đỏ mặt, khách sáo nói với Đông Phương Hạ: “Cảm ơn cậu Đông Phương quan tâm, Văn Quân đã khỏi bệnh rồi!”
“Ồ, vậy thì tốt!”, lúc này nụ cười của Đông Phương Hạ hơi tà mị, gật đầu, lại nói: “Buổi tối mấy ngày trước suýt nữa tôi đi đời nhà ma rồi! Em dâu, bây giờ tôi khỏe mạnh đứng trước mặt cô, có phải cảm thấy rất thất vọng không!”
Văn Quân nghe xong hơi chột dạ, cười nói: “Văn Quân bị bệnh, không thể đến thăm cậu Đông Phương, là lỗi của Văn Quân! Cậu Đông Phương có thể vượt qua đại nạn, Văn Quân và Hác Hiên nên cảm thấy vui mừng, sao lại thất vọng chứ! Cậu Đông Phương nói đùa rồi”.
“Đông Phương Hạ, cậu nói gì vậy!”