Nhân viên công tác lúc này đã chạy tới. Vương Thu Nhi đứng thẳng thân thể, lạnh lùng liếc mắt nhìn bọn họ một cái.
Vị này là Hoàng Kim Long Nữ? Số người ủng hộ nàng có thể nói là nhiều nhất trong giải thi đấu.
Nhân viên công tác bị nàng ánh mắt lạnh như băng đảo qua, nhất thời dừng bước. Sau đó nhìn theo Vương Thu Nhi hướng tới khu nghỉ ngơi trở về.
Chính là ai cũng không có chú ý tới Vương Thu Nhi đi tới và Vương Thu Nhi đi về nhiều ít một chút khác nhau.
Mười năm phút đồng hồ nháy mắt đã qua, trên đài thi đấu, Bất Phá đấu la Trịnh Chiến cho đội viên hai bên tham dự đoàn chiến bước lên. Bên Đường Môn, năm người đồng thời đứng lên. Vương Đông Nhi đẩy xe lăn hoàng kim thụ của Hoắc Vũ Hạo, mang theo hắn lên đài, dẫn đầu lên đài thi đấu. Bốn người còn lại đều theo ở phía sau, ẩn ẩn có túc khí bốc lên. (túc khí: không khí nghiêm túc, trang nghiêm)
Bên kia, bốn đội viên còn lại của Thánh Linh Tông cũng đồng thời phóng người lên trên đài thi đấu.
Bốn người này dáng người không đồng nhất, nhưng nhìn ra được đều là nam tính. Đi ở phía trước cũng là người ở ngồi ở vị trí cuối cùng trong khu chờ chiến vẫn. Người này, cũng là đội viên có dáng người cao lớn nhất Thánh Linh tông.
Thân hình hắn thậm chí còn khôi vĩ hơn Hòa Thái Đầu bên Đường Môn, bả vai cũng rất rộng lớn. Hắn đi ở phía trước, ba gã đội viên còn lại đều bị hắn che chắn.
Bốn người tới giữa đài thi đấu, cùng Đường Môn nhân bên này đối diện mà đứng. Cho dù nhân số khuyết thiếu hai người nhưng khí thế bốn gã tà hồn sư cũng không chút thua kém. Hơi thở âm lãnh trên người bọn họ phóng xuất ra, nhiệt độ toàn bộ đài thi đấu tựa hồ cũng giảm xuống.
“Song phương xưng tên.” Trịnh Chiến trầm giọng quát. Hắn biết, tuy rằng trận đấu này nhân số không được đầy đủ nhưng rất có thể là trận đoàn chiến gian nan nhất mà mình chủ trì. Nếu thêm mấy năm nữa bọn họ cùng mình chiến đấu, mình muốn chiến thắng bọn họ cũng không phải chuyện dễ dàng đi, nhất là bốn gã tà hồn sư thần bí.
Lấy nhãn lực của Trịnh Chiến đương nhiên nhìn ra được Bối Bối sở dĩ có thể đánh bại hai đối thủ chủ yếu dựa vào thuộc tính tự thân hắn có thể khắc chế tà hồn sư. Nhưng mà, những đội viên khác của Đường Môn còn có năng lực như thế sao? Tà hồn sư là không có biện pháp dùng lẽ thường đến phán đoán.
Từng có một gã tà hồn sư giết chết hơn mười hồn sư đồng cấp vây công mình. Mà trước mắt cũng có bốn gã tà hồn sư, bọn họ am hiểu đến cái gì thì căn bản không ai biết. Bởi vì ở những trận đấu trước bọn họ đều không có xuất hiện qua.
Những tà hồn sư đã thi đấu những trận trước hiện tại đều ở khu nghỉ ngơi, những người trước mắt này đều là đội viên thay thế bổ sung.
“Đường Môn, Hoắc Vũ Hạo.” Làm đội trưởng lâm thời, Hoắc Vũ là người thứ nhất báo tên của mình.
“Đường Môn, Hòa Thái Đầu.”
“Đường Môn, Từ Tam Thạch.”
“Đường Môn, Giang Nam Nam.”
“Đường Môn, Tiêu Tiêu.”
“Đường Môn, Vương Đông Nhi.”
Mỗi người dùng phương thức ngắn gọn nhất báo ra tên của mình, tự thân không chút che giấu tản mát ra sát khí lạnh thấu sương.
Tà hồn sư bên kia, người có thân hình cao lớn phía trước trầm giọng nói: “Thánh Linh Tông, Lỗ Cảnh Cảnh.”
“Thánh Linh Tông, Ngôn Phong.”
“Thánh Linh Tông, Đường Đại.”
“Thánh Linh Tông, Cốc Vũ.”
Bốn người, bốn loại thanh âm. Lỗ Cảnh Cảnh thanh âm to, ở tà hồn sư cũng là hiếm thấy. Chẳng những không có nhiều lắm âm trầm, ngược lại có loại tràn ngập cảm giác cứng rắn.
Ba người ở phía sau hắn, Ngôn Phong là một tà hồn sư có dáng người nhìn qua tương đối bình thường, nhưng trên người hắn tản mát ra hơi thở cũng là âm lãnh nhất, giống như là một độc xà âm lãnh.
Hơi thở của Đường Đại ẩn nấp tốt nhất, riêng là cảm thụ theo hơi thở, hắn giống như người thường. Hoắc Vũ Hạo thậm chí đều không có biện pháp cảm giác được hồn lực dao động trên người hắn. Hắn dáng người tương đối cao, so với Lỗ Cảnh Cảnh thấp hơn nửa cái đầu, khá gầy.
Mà Cốc Vũ còn lại có dáng người lùn mà hùng tráng, bờ vai của hắn sắp theo kịp Lỗ Cảnh Cảnh nhưng vừa vặn lại chỉ cao đến hông Lỗ Cảnh Cảnh.
Bốn người này đứng ở nơi đó, làm cho người ta cảm giác đầu tiên chính là: không đồng đều.
“Song phương lui về phía sau, chuẩn bị trận đấu.” Trịnh Chiến trầm giọng quát.
Song phương mười người cơ hồ là cùng lúc xoay người đi tới bên cạnh biên đài thi đấu phía sau.
Ở quá trình lui về phía sau, Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng của Hoắc Vũ Hạo đã mở ra, hồn kỹ mô phỏng che dấu đi, hắn làm cho người ta không nhìn đến trên người mình phóng xuất ra hồn hoàn quả thực là chuyện tình quá đơn giản.
Có Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng, Hoắc Vũ Hạo tự nhiên không cần sử dụng ngôn ngữ cùng đồng đội câu thông, chỉ cần thông qua ý niệm là có thể đem ý tứ chính mình truyền lại cho đồng đội.
Bên kia, bốn gã tà hồn sư nhìn qua cũng không có trao đổi cái gì, bốn người bước cũng không mau chậm rãi đi tới bên kia đài thi đấu.
Nhìn hai bên đều lui ra bên cạnh đài thi đấu, tay phải Trịnh Chiến chậm rãi nâng lên. Đây là ra hiệu cho mọi người làm tốt chuẩn bị trận đấu.
Bên này phía Đường Môn lập tức triển khai trận hình, trận hình này cùng trận đấu trước kia cũng không giống. Lúc này đây, đứng ở phía trước không phải Từ Tam Thạch mà là Hòa Thái Đầu, vị hồn đạo sư vẫn thường đứng sau cùng. Người đứng thứ hai bên trái là Tiêu Tiêu, bên phải là Giang Nam Nam. Từ Tam Thạch đứng ở trước Vương Đông Nhi.
Hàng cuối cùng mới là Vương Đông Nhi cùng Hoắc Vũ Hạo. Tình huống Hoắc Vũ Hạo ngồi dưới này hợp thành một trận hình chữ thập vô cùng quái dị hình. Không nghĩ tới Từ Tam Thạch lại đứng ở chính giũa, những người còn lại vây quanh hắn.