– Muộn thế này rồi, tại sao em không gọi anh dậy, chằng phải em cũng đi làm muộn rồi sao?
– Tối qua anh không gọi em tỉnh dậy, đương nhiên em không gọi anh dậy rồi.
Lưu Minh Ngọc cười vui
vẻ.
– Hôm nay em nghỉ làm, dù sao cũng đều vì có anh ở đây, nếu Chủ tịch có trách mắng, anh phải đi cầu xin giúp em.
Dương Thần vừa nghe thấy hai chữ “Chủ tịch”, cả người đều rùng mình ớn lạnh, đang ngủ gật cũng tỉnh hẳn, nhanh nhẹn hơn hẳn.
Lưu Minh Ngọc thấy Dương Thần không hiểu tại sao sắc mặt lại trở nên khó coi, sững sờ hỏi:
– Anh làm sao vậy… Nếu anh thấy nhắc đến em khi ở trước mặt tổng giám đốc Lâm thật khó xử, nói thẳng ra là được, em cũng chỉ đùa anh chút thôi.
Dương Thần xấu hổ nói:
– Không có chuyện đó đâu, tuy nhiên anh đã tỉnh hẳn rồi, chúng ta dậy thôi, ha ha…
Mấy ngày nay, sự giày vò của Lâm Nhược Khê với chính bản thân mình không ngờ khiến bản thân có chút sợ cô, Dương Thần không kìm nổi đành phải an ủi chính mình, sợ vợ mới là người đàn ông tốt, Dương Thần, ngươi thực sự là một đấng nam nhi điển hình của thời đại.
Hai người đứng lên, khi Lưu Minh Ngọc ở trong phòng tắm để rửa mặt, Lưu Minh Ngọc thật là người tri kỉ đã sớm mua những đồ dùng rửa mặt để trong nhà vệ sinh, điều này làm cho Dương Thần trong lòng thấy ấm áp.
Cô biết rõ mình không thể thường xuyên đến đây, nhưng đã làm chuẩn bị đầy đủ mọi thứ khiến cho lòng mình cảm thấy thoải mái.
Bởi không đi làm, Lưu Minh Ngọc cũng không trang điểm vào sáng sớm giống như mọi ngày, cô với vẻ đẹp của mình thoạt nhìn đã vô cùng mỹ miều, chỉ thiếu đi một chút quyến rũ.
Mặc một chiếc váy hoa liền áo ở nhà, quấn lên chiếc tạp dề, Lưu Minh Ngọc bước chân nhẹ nhàng nhanh vào bếp bận rộn với việc làm món mì sợi, mặc dù món mì này không biết rõ là bữa sáng hay bữa trưa, nhưng tóm lại vẫn muốn ăn.
Dương Thần cũng không muốn đi xem cô làm nữa, lười biếng dựa vào chiếc ghế sô pha, xem tin tức phát lại.
So với trước đây khi xem tin tức, bây giờ Dương Thần đặc biệt quan tâm đến tin tức giải trí, bởi Tuệ Lâm thông qua việc tuyển chọn người tài của ngôi sao Ngọc Lôi, đã có tiếng trong nước Hoa Hạ, hơn nữa với sự giúp đỡ của Christine, Liễu Nghiên Hi, khiến cho Tuệ Lâm có xu hướng “ngôi sao nhỏ phía sau”, vì vậy trong trang báo giải trí, Tuệ Lâm thường xuyên xuất hiện.
Quả nhiên, khi xem tin tức giải trí, trên ti vi có phát chương trình đề cập đến tình hình mới nhất của Tuệ Lâm ở mục “người nổi tiếng”, nội dung đại khái nói về việc Tuệ Lâm chuẩn bị giới thiệu sách về cá nhân trên trang đầu, hơn nữa còn mời một số nhà sáng tác có uy tín lớn đến, tất cả đều ca ngợi Tuệ Lâm, thậm chí có một người khi được phỏng vấn, trực tiếp nói:
– Tôi cho rằng tiểu thư Tuệ Lâm hoàn toàn có thực lực, trong thời gian không lâu sẽ thay thế các nữ ca sỹ trẻ của Châu Á hiện tại.
Câu nói này có chút gì đó mang tính bùng nổ, ca sỹ nổi tiếng nhất của Châu Á hiện tại, không thể nghi ngờ đó là Liễu Nghiên Hi đạt được thành tích xuất sắc ở giải Grammy, nhà sáng tác đó không ngờ nói rằng cô Tuệ Lâm kia có được tiêu chuẩn đó, vậy đối với một người mà nói, đó là một sự kiện sửng sốt biết bao.
Bản tin cuối cùng lại nhắc tới một chút về tình hình của ngôi sao Ngọc Lôi, phát một vài đoạn về những ca khúc mượt mà của Tuệ Lâm khi lựa chọn người tài.
Dương Thần biết rằng, đây đều là những thủ đoạn trong xu thế kinh doanh của công ty mình, số tiền mà Ngọc Lôi bây giờ có được, nếu so sánh với công ty giải trí uy tín lâu năm lớn, công ty đĩa nhạc, Ngọc Lôi thật sự không có nhiều kinh nghiệm, nhưng chỉ cần có tiền, tất cả đều dễ dàng làm được, hơn nữa có thêm Lâm Nhược Khê vì người em này của mình, cũng dám vung tiền ra, về chi phí quảng cáo, không một chút tiếc rẻ, nếu không như vậy, sẽ không có một đoạn tin dài như vậy chỉ nói về Tuệ Lâm.
Xem đi xem lại, đột nhiên, từ trong bếp bay ra mùi thơm của mì hấp dẫn đến mê người, lại còn hòa quện thêm với mùi thơm đặc biệt, khiến cho tuyến nước bọt của Dương Thần phút chốc tiết ra nhiều hơn.
– Bé cưng Minh Ngọc à, em làm món mì gì vậy, sao mà thơm vậy?
Dương Thần thò đầu vào, nhìn xung quanh trong bếp xem Lưu Minh Ngọc đang làm gì.
Lưu Minh Ngọc ngoái đầu lại cười thản nhiên:
– Đừng sốt ruột, chút nữa là xong rồi đây.
Vài phút sau, Lưu Minh Ngọc bưng bát mì nấu xong đi ra, tràn đầy một tô lớn, nhưng lại vừa với sức ăn của Dương Thần.
Dương Thần nhìn kỹ, mới nhận ra đã lâu rồi chưa được ăn món dưa muối kèm theo với chút thịt lợn xé, điểm xuyết là một ít ớt khô đỏ tươi, thật sự là món ăn với màu sắc thích mắt.
– Món dưa muối này là mẹ em làm, so với mua ở bên ngoài còn tươi ngon hơn nhiều, từ lâu đã muốn anh ăn thử, nhưng đến bây giờ mới có cơ hội.
Lưu Minh Ngọc có phần
tự hào nhìn Dương Thần nói.
Dương Thần vừa nghe, cười nói:
– Mẹ vợ làm dưa muối, không cần ăn cũng biết đều rất ngon, khà khà, đến đây, chúng ta cùng ăn, anh bón cho em.
Lưu Minh Ngọc khẽ lắc đầu:
– Em không ăn mì đâu, trong tủ lạnh có hoa quả, gần đây em giảm béo, cố gắng không ăn tinh bột.
– Giảm béo?
Dương Thần không vui hỏi:
– Dáng người của em cần gì phải giảm béo vậy? Ngoan ngoãn lại đây, không được ăn hoa quả.
– Những cái khác có thể nghe anh, nhưng về chuyện dáng người, tự em biết rõ ràng, hừ, bây giờ tất nhiên anh không nói em béo, đợi đến ngày nào đó em thật sự biến dạng, có hối hận cũng đã muộn.
Nói xong, Lưu Minh
Ngọc quay người bước đến tủ lạnh lấy khay đựng hoa quả đã cắt sẵn ra.
Dương Thần không biết làm thế nào, chỉ hậm hực nói:
– Đừng giảm béo ở ngực và mông là được rồi.
Đang mở tủ lạnh Lưu Minh Ngọc liền đỏ mặt, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Dương Thần.
– Anh ăn mì đi, đừng nhiều lời.
Dương Thần co đầu lại, đề cập đến vóc dáng, con gái thật nhạy cảm.
Tay nghề của Lưu Minh Ngọc thật sự rất tuyệt, món dưa muối mà Lưu mẫu làm cũng thật tươi ngon, một bát canh mì to, ngay cả nước canh Dương Thần cũng uống cạn.
Lưu Minh Ngọc ăn qua loa ít hoa quả, nhìn thấy Dương Thần ăn sạch sẽ như vậy, tự lòng mình tràn đầy niềm vui, không cần để ý đến nước luộc vẫn dính ở ngoài miệng Dương Thần, liền chủ động hôn lên mặt hắn một cái.
Dương Thần hưởng thụ sự đãi ngộ ngọt ngào này với cảm giác không gì sánh bằng, không kiềm nổi sự sảng khoái, vẫn là sự quan tâm của tiểu Ngọc, lúc mình ở nhà, chưa lần nào ăn sạch sẽ những món ăn, cũng chưa lần nào thấy em Lâm chủ động đến hôn mình một cái để thể hiện sự ngợi khen.
Đợi rửa xong bát đũa, Lưu Minh Ngọc cởi tạp dề ra, hỏi thăm với lòng tràn đầy sự mong đợi:
– Chúng ta nếu không đi làm, chiều nay sẽ làm gì?
Dương Thần đang muốn hỏi lại Lưu Minh Ngọc muốn làm gì, nhưng không dám, điện thoại của Lưu Minh Ngọc để trên bàn vang lên.