Quả thật rất giỏi.
Cô ta rất tò mò, rốt cuộc nữ thần thương mại phía nam kia là loại người nào, dáng vẻ ra sao, tính tình gì mà nghĩ ra được một bố cục như thế.
*Tôi hơi mong đợi đấy”
Long Linh Nhi nói.
*Chủ tịch Long rất hiếm khi khen một người như vậy”
Thư ký đặc biệt kinh ngạc nói.
“Đúng vậy, đứng ở chỗ cao lâu sẽ dễ cảm thấy cô đơn. Tôi cũng hi vọng có người có.
thể nói chuyện với tôi. Nhưng người bình thường có ai dám tiếp cận tôi, ai lại có tư cách tiếp cận tôi chứ?”
Cô ta lắc đầu: “Được rồi, cô đi xuống làm việc đi. Nếu có tin tức của phía nam thì lập tức báo cho tôi biết”
“Vâng”
“Thư ký rời đi.
Cả văn phòng hai trăm mét vuông chỉ còn lại có một mình Long Linh Nhi, cảm giác rước kia vô cùng cô đơn.
Cô ta đứng ở trước cửa sổ sát đất, nhìn khu vực thương mại mình tạo dựng ra mà trên mặt lại hoàn toàn không vui mừng.
“Anh.
sao?”
lại chạy đi đâu vậy? Anh trốn em Ánh mắt Long Linh Nhi hơi hoảng hốt: “Anh không trốn được đâu. Cả đời này em không phải anh thì sẽ không lấy chồng! Ai cũng đừng mong cướp anh khỏi tay em!”
“Em không quan tâm anh là quân cờ của đám hào môn hay là cậu chủ gia tộc lớn, cho dù anh là gã vô gia cư, Long Linh Nhĩ em vẫn muốn gả cho anh, không ai có thể thay đổi được”
Cô ta đang nghĩ ngợi, chợt điện thoại đổ.
chuông. Thấy số điện thoại, Long Linh Nhi lập tức nhíu mày, trong ánh mắt hiện lên chút mất kiên nhẫn.
Cô ta không muốn nghe, nhưng điện thoại cứ đổ chuông không ngừng.
“Ba đừng gọi điện thoại cho con nữa, không có khả năng xảy ra chuyện làm đám cưới liên kết gia tộc đâu.”
Cuộc gọi được kết nối, Long Linh Nhi nói thắng: “Hoặc là con cất đứt quan hệ với nhà họ Long, hoặc bà đừng tiếp tục can thiệp vào chuyện của con nữa. Con đã nói rồi, cả đời này, ngoài anh ấy ra thì con sẽ không lấy ai cả”
Cô ta thật sự tức giận.
Cô ta là người trong gia tộc hào môn, căn bản đã không thể làm theo ý mình, không có quyền lựa chọn từ lâu.
Đặc biệt, cô ta còn là một người phụ nữ, nếu cô ta không tạo ra đế quốc thương mại của mình thì số phận của cô ta sẽ chỉ giống như những người khác, trở thành lợi thế làm đám cưới liên kết giữa các gia tộc, lấy một người mình không thích, thậm chí có thể là người căn bản không quen biết, qua kết hôn rồi sinh con lại hết một cuộc đời.
“Linh Nhi”
Bên kia điện thoại vang lên giọng điệu uy nghiêm, lại hoàn toàn không tức giận “Hôm nay ba gọi cho con không phải muốn bắt con làm đám hỏi liên kết gia tộc, mà ba muốn nói cho con biết, bây giờ gia tộc không phản đối con gả cho hắn – người đàn ông mà con đã xác định khi còn bé kia nữa!
Long Linh Nhi đang chuẩn bị cúp máy lại thoáng ngẩn người ra, nghi mình nghe nhầm “Ba nói gì?”
Trong giọng cô ta có chút run rẩy: “Ba nói, gia tộc đồng ý cho con gả cho anh ấy? Gả cho quân cờ hào môn như anh ấy sao?”
Nhiều năm như vậy, cô ta không biết đã tranh cãi với trong nhà bao nhiêu lần, thậm chí có mấy lần suýt nữa cắt đứt quan hệ, gia tộc cũng không đồng ý. Hôm nay, bọn họ làm sao có thể đột nhiên đồng ý chứ?