Hàn Mạc nói :
– Từ Yến Kinh đến Vân Thủy Quan đã mất hết 10 ngày rồi, bây giờ muốn đến nội thành nước Khánh, ít nhất mất thêm 10 ngày!
Sương công chúa uể oải nói:
– Vậy ngày tháng chúng ta ở cùng nhau sẽ không còn bao lâu nữa.
Nhìn một tiểu cô nương đáng lẽ ra chưa đến lúc phải chịu đựng đau khổ, áp lực lớn như vậy, Hàn Mạc càng thêm cảm thương, lắc đầu nói :
– Công chúa, người chớ suy nghĩ nhiều.
Sương công chúa nhìn Hàn Mạc, mỉm cười, dưới ánh đèn, nàng càng thêm xinh đẹp.
Hàn Mạc do dự một lúc, nhìn bốn phía, rồi nhìn Công chúa, sau đó thì thầm nói :
– Sương nhi, Mạc ca ca có một chuyện phải nói với muội!
Sương công chúa chớp chớp mắt, rồi hỏi :
– Chuyện gì?
Hàn Mạc nói khẽ :
– Khi ở nước Yến, sứ đoàn thượng lộ bình an, chuyện này không có gì lạ.
Chỉ có điều…. ngày mai khi vượt sông Vân, tiến vào nội thành nước Khánh, sẽ có nhiều chuyện thị phi, e rằng trên đường sẽ không an toàn.
Sương công chúa lắc đầu nói :
– Sương nhi không sợ, có Mạc ca ca bảo vệ, không ai hại nổi Sương nhi đâu.
Chớp chớp mắt, nàng mỉm cười nói :
– Mạc ca ca, huynh quên rồi sao, muội lúc nào cũng mặc bộ y phục mà huynh tặng muội đó, đó là món quà mà thần tiên đã ban. Có nó bên cạnh ai cũng không hại được muội!
Hàn Mạc trong lòng rất muốn cười, nhưng rất nhanh lại trở về với khuôn mặt nghiêm túc ngày trước, giọng nói càng nhỏ đi :
– Sương nhi, câu chuyện mà Mạc ca ca muốn nói với muội, thực sự rất quan trọng… muội nhất định phải nhớ thật kĩ, nhất định không được quên!
Sương nhi nhìn bộ mặt nghiêm túc của Hàn Mạc, thì biết là không phải chuyện bình thường, nàng ngoan ngoãn gật đầu.
Hàn Mạc đứng dậy, từ từ tiến đến bên cạnh Sương nhi, nói khẽ vào tai nàng, thì thầm mấy câu, thần sắc của Sương nhi bỗng chốc lộ rõ vẻ kinh ngạc, đợi Hàn Mạc đứng dậy, nàng mới thất thanh nói :
– Chuyện này… sao có thể?
Hàn Mạc lập tức đưa ngón trỏ lên miệng, “suỵt” một tiếng, Sương công chúa lập tức im bặt, trợn to mắt, có vẻ như đã khống chế được cảm xúc, mới khoát tay thì thầm :
– Mạc ca ca, phụ hoàng bắt muội gả đến nước Khanh là vì nghĩ cho lê dân bá tánh nước ta, nếu như phụ hoàng biết muội làm trái chỉ ý, người nhất định rất đau lòng … rất đau lòng đó!
Hàn Mạc trong lòng nghĩ ngợi, cái cô tiểu nha đầu này đối với chuyện đại sự, quả thực là rất có chủ kiến, chứ không vì an nguy của bản thân mà ảnh hưởng đến quốc gia đại sự.
Hàn Mạc khom lưng khẽ nói:
– Công chúa, đây là ý chỉ của Thánh thượng, hạ thần chỉ là theo lệnh hành sự!
Chuyện đến nước này, cũng chỉ có thể dùng lời nói dối mà gạt nàng thôi.
– Nhưng mà…
Tiểu công chúa hình như có chút hoài nghi, nàng nói :
– Trước khi đi, Phụ hoàng dặn muội, đến nước Khanh rồi phải cố gắng bảo trọng, nhưng sao không nhắc đến chuyện này….
Nàng tuy rằng nhỏ tuổi, gặp chuyện chưa nhiều, nhưng lại thông minh, chỉ mới cảm giác có chút kì lạ, không hợp tình lý thì đã nảy sinh hoài nghi.
Hàn Mạc phiền muội, nghĩ: “Tiểu nha đầu này thật là cứng đầu”.
Hàn Mạc lấy ra một món trang sức, nhìn tiểu công chúa:
– Sương nhi, muội nhận ra món đồ này không?
– Đây là cái nhẫn của cô cô.
Sương nhi nhìn món đồ trong tay Hàn Mạc, thì nhận ra ngay.
Hàn Mạc mỉm cười gật đầu, và cất chiếc nhẫn đi.
Sương nhi vô cùng thắc mắc, hạ giọng hỏi :
– Mạc ca ca, cái nhẫn này cô cô lúc nào cũng đeo trên tay… giờ sao lại trong tay huynh? Cô cô… sao lại đưa cái nhẫn này cho huynh? Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnFULL.vn
Hàn Mạc cúi đầu, nếu Sương nhi chỉ nhìn thoáng qua đã nhận ra đây là nhẫn của Tú công chúa, vậy chứng minh đây đích thực là vật kề thân của Tú công chúa, tức là bảo vật trong cung.
…
Đêm đó Tú công chúa và Hàn Mạc thảo luận kế hoạch tráo đổi Công chúa. Tuy rằng Hàn Mạc cũng ngầm tán thành kế hoạch cứu tiểu công chúa của Tú công chúa, nhưng hắn không thể không đề phòng, lỡ đây là cái bẫy mà Tú công chúa đặt ra thì sao?
Hắn nhất định phải xét đến hậu quả, dù hắn rất muốn cứu tiểu công chúa, nhưng đồng thời cũng phải bảo vệ an nguy của gia tộc, để không bị uy hiếp.
Nếu đúng như Tú công chúa nói, chỉ cần cứu Sương công chúa, rồi thông qua kế hoạch đã được chuẩn bị chu đáo thì tám phần có thể tráo đổi công chúa ngay trên đường đi.
Nhưng mà Hàn Mạc còn phải suy nghĩ xem đây có phải là nước cờ của Tú công chúa hay không?
Tú công chúa vô cùng thông minh, lại là người hoàng tộc, tuy rằng Hàn Mạc cảm giác Tú công chúa rất thật lòng, nhưng hắn vẫn phải đề phòng mọi việc, nhất định phải thật cẩn mật.
Đêm đó Tú công chúa thấy được sự do dự, cũng như tâm sự của hắn.
Tú công chúa có thể hiểu được sự cẩn thận của Hàn Mạc, dẫu sao cũng liên quan đến an nguy gia tộc, không phải một hai mạng người, mà là trăm ngàn người trong gia tộc.
Vì vậy Tú công chúa dùng chiếc nhẫn kề thân của mình để thể hiện lòng thành.
Chiếc nhẫn này là tín vật minh ước, một khi sự việc bại lộ, chiếc nhẫn này có thể chứng minh Tú công chúa cũng có tham gia.
Dù gì thì với khả năng của Tú công chúa, trừ khi đích thân tự mình tháo ra, nếu không, không ai có thể lấy đi vật kề thân của Công chúa.
Có chiếc nhẫn trong tay, cũng chứng minh rằng Tú công chúa sẽ không tiết lộ chuyện này, tính mạng của cả hai sẽ gắn liền với nhau.
Cầm chiếc nhẫn từ tay Tú công chúa, Hàn Mạc không thể không thừa nhận vị nữ tử này đích thực rất quyết đoán, đồng thời cũng nói lên tình thương của nàng đối với cô công chúa được người chăm sóc từ nhỏ.
Đúng như lời đêm đó Tú công chúa nói, con cái hoàng tộc có số mệnh bi ai, rất nhiều hoàng thất phải sống một cuộc sống đau khổ. Nàng không muốn trơ mắt nhìn một tiểu cô nương lại phải tiếp tục làm vật hi sinh cho hoàng gia.
Cái nàng có thể làm, là mạo hiểm một lần, cá cược một lần, để tiểu cô nương này có một cuộc sống mới!
Cất cái nhẫn đi, Hàn Mạc lại rút ra một cuốn sổ tay, đưa cho Sương công chúa.
Sương công chúa nhận lấy cuốn sổ, trông thấy bút tích quen thuộc của cô cô.
” Tất cả nghe theo Hàn Mạc!”
Hàn Mạc lấy lại quyển sổ nhỏ từ tay công chúa, cẩn thận cất đi, hạ giọng rồi nói:
– Đây là ý chỉ của Thánh thượng, căn dặn ta và Tú công chúa bí mật an bài. Muội không tin lời của ta, cũng phải tin lời Tú công chúa!
Ngừng một lúc hắn mỉm cười :
– Thánh thượng rất thương muội, tất nhiên không đồng ý để muội xuất giá tha hương!
Tiểu công chúa trầm ngâm một chút, cuối cùng hưng phấn hẳn lên:
-Mạc ca ca, muội vẫn luôn tin huynh!
Hàn Mạc cười ha ha nói :
– Đã như tin lời ta, vậy thì phải ăn cơm, lỡ đói lả người, làm chuyện gì cũng không được!
Lúc bấy giờ công chúa vô cùng vui vẻ, gọi người bên ngoài :
– Người đâu ta đói rồi, đem đồ ăn tới!
Nhìn về Hàn Mạc cười tươi rạng rỡ, lấp lánh hào quang!