Hô hấp đan xen vào nhau, lại sợ quấy rầy đến giấc ngủ của cậu, chỉ dám lướt qua.
Vân Lạc Đình vốn không ngủ say, cảm thấy động tĩnh. Cậu mơ màng mở mắt ra, nâng tay lên vòng qua cổ Bùi Huyền Trì: “Ngươi gặp ác mộng sao?”
Cậu híp mắt, nửa mộng nửa tỉnh ngẩng đầu lên làm sâu sắc nụ hôn này: “Đừng sợ, có ta ở đây rồi.”
“Đừng sợ.” Vân Lạc Đình vỗ nhẹ phía sau lưng Bùi Huyền Trì, mơ hồ an ủi nói: “Không có việc gì, mộng đều là giả.”
“Mọi chuyện đều đã kết thúc rồi.” Vân Lạc Đình cọ cổ hắn: “Ngủ đi, ngày mai chúng ta còn muốn đi Tu Tiên giới đó.”
Bùi Huyền Trì thừa nhận chuyện gặp ác mộng, đáp: “Ừm.”
– —
Trong kinh thành không có linh thú, tất nhiên không thể cưỡi linh thú đi Tu Tiên giới.
Tu Tiên giới và nhân gian vốn cùng một thế giới. Chỉ là hai bên cách nhau quá xa, để dễ phân biệt, mới trong lời nói chia làm hai thế giới.
Người trong tiên môn có thể cưỡi linh thú đi lại. Cũng có một số môn phái Ngự Thú sẽ nuôi linh thú để cho thuê, kiếm linh thạch.
Lúc trước bọn họ đến nhà đấu giá của Đoạn Thư Lăng mua phi thuyền. Dùng ma khí kích hoạt là có thể một ngày đi ngàn dặm, tương đương với linh thú.
Bùi Huyền Trì không giỏi ứng phó với cảnh chia tay. Đối hắn mà nói chuyện này quá xa lạ, thêm việc dạo gần đây Hạ Dục Cẩn tương đối bận rộn, không rảnh rỗi đến đưa.
Giao đồ vật đã chuẩn bị xong cho quản gia trong Vương phủ quản lý, đưa mấy thứ kia đến phủ Tướng quân.
Quản gia chỉ nghĩ lúc ấy Bùi Huyền Trì vội vàng muốn đăng cơ, nên không có nghĩ nhiều. Đến lúc trở về không gặp được Bùi Huyền Trì, lại nghe hạ nhân bên cạnh nói là đã đi vào cung.
Đây là lần đầu tiên Vân Lạc Đình ngồi phi thuyền, thứ này so với phương tiện giao thông cậu ngồi trước khi xuyên sách có hơi khác.
Sau khi bị ma khí kích hoạt, nó có thể bay giữa không trung, bùa chú giấu trong đó sẽ đồng thời khởi động.
Vẻ ngoài của phi thuyền nhìn qua có hơi giống thuyền, nhưng bên trong lại càng giống như một căn phòng nhỏ. Có loại cảm giác chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đầy đủ.
Hơn nữa bay rất ổn định. Chén trà để trên mặt bàn, nhưng nước trong chén không hề bị lắc lư.
Bùi Huyền Trì vẽ bùa chú lên trên thân thuyền. Vân Lạc Đình cầm đĩa điểm tâm qua, rồi cầm một miếng điểm tâm nhỏ đút cho hắn: “Còn muốn làm mấy cái nữa thế?”
Cảm giác hình như Bùi Huyền Trì đã bận rộn rất lâu.
“Nhanh lắm, vẽ xong cái này là được.” Bùa chú phòng ngự phải giấu được ma khí vào bên trong. Người có tu vi cao cường cảm giác với ma khí vô cùng rõ ràng, hơi sơ ý một chút liền có thể bị phát hiện, phòng bị trước coi như lo trước khỏi hoạ.
Vân Lạc Đình hỏi: “Chúng ta cần mất bao nhiêu ngày nữa mới đến đảo Ngô Đồng?”
“Khoảng ba ngày.” Đảo Ngô Đồng có thể coi như là hoang đảo. Ở Tu chân giới, nơi nào có linh lực sung túc đều sẽ bị biến thành địa bàn của tiên môn. Toàn bộ Tu chân giới đã bị tiên môn chính đạo chia cắt gần hết.
Giống như đảo Ngô Đồng này, linh lực tràn đầy nhưng không bị thu vào một tiên môn, cũng bởi vì có bí cảnh Phần Nguyệt.
Bí cảnh Phần Nguyệt tộng cộng đã hiện thế hai lần. Một lần là ở đảo Ngô Đồng, một lần là ở chỗ biên giới tiên ma, có người suy đoán lần tiếp theo sẽ mở ra ở một trong hai nơi này.
Không ai biết lần tiếp theo sẽ mở ra ở nơi nào. Lấy được đảo Ngô Đồng, liền tương đương với có một nửa xác suất lấy được tư cách đầu tiên tiến vào bí cảnh Phần Nguyệt.
Bí cảnh là nơi đại năng giả ngã xuống nơi, trong đó có không ít kỳ trân dị bảo. Rất nhiều người tu tiên đều đỏ mắt không thôi.
Hơn nữa, bên trong có rất nhiều thứ sẽ không tái sinh. Nếu là trên linh thụ kết trái còn tốt, chờ đến khi bí cảnh Phần Nguyệt mở ra, mỗi lần đi vào là có thể hái xuống một ít. Nhưng nếu là pháp khí linh đan các loại, tương đương với việc ai lấy được chính là của người đó.
Lúc bí cảnh Phần Nguyệt đóng cửa sẽ xây dựng lại cảnh vật bên trong. Có một số thứ dù không bị lấy đi cũng sẽ không xuất hiện ở chỗ đó lần nữa.
Tiến vào càng sớm đương nhiên càng có tỷ lệ lấy được đồ tốt.
Kể từ đó, thế lực khắp nơi đều không chịu nhượng bộ. Những môn phái nhỏ mà có loại suy nghĩ kia thì càng đừng nghĩ đến.
Kết cục giằng co không dứt chính là, tất cả mọi người đều không thể thu được đảo Ngô Đồng làm của riêng.
Thời gian bí cảnh Phần Nguyệt mở ra bất định, tất cả mọi người đều phải dựa vào bản lĩnh.
Cũng bởi vì số lượng người có thể tiến vào trong bí cảnh có giới hạn. Một số môn phái sẽ dựa vào tỷ thí để quyết định danh ngạch tiến vào, người xuất sắc thắng được mới có thể tiến vào bí cảnh.
Tu vi không hề thấp.
Dù sao loại bí cảnh này. Tuy nói là nơi có rất nhiều cơ duyên, nhưng nguy cơ tứ phía. Trong đó các loại ma thú và linh thú hung ác đều không cần nói nhiều. Còn có tu sĩ đến từ các tiên môn khác nhau, nếu không có tâm nhãn, rất khó có thể vượt qua.
Vì loại bí cảnh này có không ít người giở thủ đoạn. Lúc trước đệ tử trong tiên môn vì muốn lấy được danh ngạch mà đồng môn tương tàn. Tiên môn vì thanh danh chính đạo, đã đè chuyện này xuống, cuối cùng lại thành trò cười cho Ma tộc.
Bí cảnh Phần Nguyệt quá mức quan trọng, thậm chí có không ít môn phái sẽ phái người nhìn chằm chằm bí cảnh Phần Nguyệt chỗ biên giới tiên ma. Một khi bí cảnh có dấu hiệu muốn mở ra, sẽ từ khắp nơi đi vào, chỉ là một khi có dấu hiệu xuất hiện, cũng đại diện cho việc không đến mấy canh giờ nữa bí cảnh sẽ mở ra.
Nhưng người trong tiên môn đều coi trọng mặt mũi. Cũng không thể trước tiên đưa đệ tử đã lựa chọn tốt đến đó được, dù sao cũng không xác định được là chỗ nào trong hai chỗ này. Hai chọn một nếu chọn sai, đợi đến lúc lấy lại tinh thần di chuyển qua nơi khác, thì đã không còn kịp rồi.
Bùi Huyền Trì cho Đoạn Thư Lăng thời gian chuẩn xác. Nếu Đoạn Thư Lăng có thể nắm chắc thời cơ, hoàn toàn có thể trước khi người tiên môn chuẩn bị sẵn sàng, trước mọi người một bước tiến vào.
Dù sao cũng là ma tu. Không cần phải tuân theo quy củ của người trong tiên môn, cũng không cần giả bộ đạo mạo.
Vân Lạc Đình ngồi trở lại bên cạnh bàn, rót một chén trà rồi chậm rãi uống: “Bí cảnh có hạn chế tu vi không?”
Hiện tại tu vi của Bùi Huyền Trì không thấp. Còn cậu ngay cả Trúc cơ cũng không phải, nếu có hạn chế tu vi, khả năng sẽ bài xích một trong hai người bọn họ đưa ra ngoài.
“Tu vi không thể vượt qua Kim Đan. Đừng lo lắng, ta có biện pháp giải quyết.” Nghĩ đến tu vi của Vân Lạc Đình, Bùi Huyền Trì nói: “Bí cảnh Phần Nguyệt sẽ không hạn chế linh thú.”
Vân Lạc Đình gật đầu: “Vậy là tốt rồi.” Nếu mà chỉ có mình cậu có thể đi vào, cậu sẽ bỏ qua cơ hội đi bí cảnh lần này.
Cũng không phải cậu sợ nguy hiểm, chỉ là không muốn tách khỏi Bùi Huyền Trì.
Cậu phải luôn luôn ở bên cạnh Bùi Huyền Trì mới được.
Biện pháp giải quyết kia, vẫn do kiếp trước hắn biết được. Bí cảnh Phần Nguyệt nhìn như tiên cảnh, nhưng trên thực tế là một nơi ăn thịt người.
Linh nhãn tạo thành cơ thể thuần linh, cũng được cất giấu ở nơi này.
Bùi Huyền Trì nhớ đến những gì hắn nhìn thấy ở kiếp trước. Hắn không khỏi nhăn mày, có một vài kẻ tự xưng mình là tiên môn chính phái, so với ma tu càng đáng sợ hơn nhiều.
Vân Lạc Đình nhìn thấy tâm trạng Bùi Huyền Trì hình như không tốt lắm. Cậu nghĩ một chút, cũng không hỏi nhiều, mà biến thành mèo trắng chạy đến, chui xuống dưới tay Bùi Huyền Trì trở mình. Cậu nâng chân vỗ cổ tay hắn: “Meo!”
Vuốt ve mèo để được vui vẻ.