Dương Sóc cười khổ, biết đối phương lo lắng cho mình, cho nên muốn tự động thủ.
Nếu là bình thường, Dương Sóc sẽ thuận theo đối phương, nhưng nơi này đã quỷ dị như vậy, hắn quả quyết không để đối phương mạo hiểm. Vì vậy, hắn trở tay kéo Cố Diễm ra phía sau, hơn nữa kiên định nhìn y.
Cố Diễm nhíu mày, Dương Sóc nhẹ nhàng mở miệng, “Thời gian không nhiều lắm, để anh.”
“Diễm, ở bên cạnh nhìn, đừng lo lắng. Anh ngay bên người em.”
Cố Diễm thở sâu hít vào một hơi, rốt cuộc gật đầu đáp ứng, nhưng toàn thân đề phòng.
Đầu giường nhỏ đặt rất nhiều thứ, vài quyển tạp thư, còn có mấy cái hộp, đặc biệt là những hộp còn có nắp, cho nên không biết bên trong là thứ gì.
Đồng thời còn có một túi da rắn, bên trong căng phồng, đặt vào thứ gì cũng không biết.
Ánh mắt Dương Sóc đảo qua bề mặt những thứ đó, cuối cùng dựa vào trực giác cố dịnh ánh mắt trên túi da rắn kia, hắn có thể cảm giác, thứ kêu gọi hắn ở bên trong đó!
Nhưng mà, cái túi da rắn kia, người càng đến gần, càng phát hiện nguy hiểm.
Sắc mặt Dương Sóc đã hơi tái nhợt, Cố Diễm nhìn mà lo lắng vô cùng, kiên quyết giữ chặt tay đối phương không để cho đối phương tới gần thêm nữa.
Dương Sóc nhíu mày, nhưng đã không kịp ngăn cản Cố Diễm, bởi đối phương đã vọt tới trước lấy túi da rắn kia, sau đó dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai mở nó ra.
Ánh sáng màu đỏ chói mắt theo túi da rắn mở ra mà che kín cả phòng.
“A!” Nhất là Liễu Phi Tuyết lúc này thế nhưng lại phát ra một tiếng hét thảm, sau đó, cả người y đều bắt đầu trở nên trong suốt, tóc trên đầu cũng bắt đầu dài ra.
Rất nhanh, quanh người y đều bị mái tóc bao phủ.
Chu Châu rất sợ hãi, kéo Liễu Phi Tuyết hướng ra ngoài, nhưng tóc dài quá nhanh, Chu Châu trong quá trình lôi kéo cũng bị chìm ngập vào trong.
Mà tình huống Cố Diễm bên kia cũng tuyệt đối không tốt, ánh sáng màu đỏ kia ngay lúc đầu đã trực tiếp ngưng tụ thành một xạ tuyến chói lọi sau đó phóng về phía ngực Cố Diễm cùng Dương Sóc.
Lúc này Cố Diễm chỉ cảm thấy ngực đau không chịu nổi, hơn nữa có thứ gì đó như muốn nổ tung trong thân thể, trán y che kín mồ hôi, cắn răng, Cố Diễm tiến lại gần Dương Sóc.
Nhưng khiến người ngoài ý muốn là, hiện tại Dương Sóc cảm thấy rất tốt, ánh sáng màu đỏ kia cũng vào ngực hắn, nhưng hắn không có cảm giác đau đớn, trái lại, hắn cảm thấy rất thoải mái.
Chẳng qua là, loại thoải mái này có chút giống như thuốc phiện, khiến người trầm luân, khi Dương Sóc cảm thấy ý thức có chút mơ hồ hắn mới nhận ra khác thường, vì vậy vội vàng nhéo đùi mình hoàn hồn lại.
Có điều cái ngắt hung ác kia hiệu quả cũng không tốt lắm, vì vậy, Dương Sóc đành phải cắn nát đầu lưỡi mình.
Có máu tồn tại, ý nghĩ của hắn quả nhiên tỉnh táo rất nhiều.
Ngực nong nóng, đó là do năng lượng phản ứng, Dương Sóc mở mắt nhìn về phía chiếc túi da rắn, nhìn thấy một khối gì đó màu vàng kim óng ánh tương tự như lệnh bài lộ ra bên ngoài, có lẽ là kết quả mà vừa rồi Cố Diễm di chuyển nó.
Ánh mắt Dương Sóc ngưng kết trên lệnh bài màu vàng kia, hắn chỉ cảm thấy ánh mắt nhìn vật kia của mình không dời ra được. Cái loại cảm giác vẫy gọi lần nữa truyền đến, lúc này đây, càng thêm rõ ràng.
Dương Sóc tiến hai bước về phía cái lệnh bài kia, ngồi xổm xuống, nhanh chóng nhặt lệnh bài lên.
Ngay khi vật kia vào tay thì ánh sáng đỏ trong phòng đột nhiên dừng lại.
Tóc Liễu Phi Tuyết bên kia đình chỉ sinh trưởng, lại điên cuồng rút lui trở về.
Ngực Cố Diễm một trận thoải mái, nhưng tay chân lại bắt đầu tê dại.
“Ư…” Chu Châu buồn bực hừ một tiếng, ngực bên kia cảm giác được có thứ gì nặng nề vừa rơi xuống.
Cùng lúc đó, Dương Sóc cảm thấy đầu đau đớn, sau đó liền mất hết ý thức…
Nơi Dương Sóc ngã xuống là chiếc giường nhỏ kia, cho nên tránh được kết cục nằm đo đất.
Cố Diễm nhìn thấy Dương Sóc ngã lên giường nhỏ liền vội vàng muốn đi qua, nhưng mà toàn thân tê dại không cách nào nhúc nhích, chỉ có thể trơ mắt nhìn, y hận đến thiếu chút nữa cắn nát hàm răng.
Bên kia, mặt Chu Châu tái nhợt rốt cuộc đứng lên, thân hình Liễu Phi Tuyết trong suốt vô cùng, nhìn như sắp tiêu tán vậy, vành mắt Chu Châu hơi đỏ lên, “Phi Tuyết! Phi Tuyết!”
Liễu Phi Tuyết hơi mở mắt, nhìn sang đôi mắt lo lắng của Chu Châu đột nhiên cảm thấy không cần phải đi so đo chuyện lúc trước.
Người này, bất kể thế nào, đều chưa từng chân chính buông mình ra.
Lúc trước xảy ra nhiều chuyện như vậy, có quá nhiều thứ đều là vận mệnh đã định trước.
Từ lúc ban đầu, thời điểm người kia xuất hiện dẫn theo quá nhiều âm mưa, trách không được bất luận kẻ nào.
Mình bị tính kế tiến vào cũng không có gì đáng trách, bởi vì khi đó bản thân quá đơn thuần.
Nhưng mà, phản bội mình chưa bao giờ là Chu Châu, mà là tộc nhân của mình…
Mà những người kia, đã không tồn tại nữa rồi. Cho nên, còn cái gì hay để so đo!
Đẩy bản thân xuống địa ngục không phải hắn, mặc dù hắn quên mình, nhưng là do bị phong ấn.
Bản thân không nhà để về, đầu sỏ gây tội không phải hắn, định trước, đều là định trước…
“Phi Tuyết! Phi Tuyết ngươi nói chuyện đi, đừng dọa ta mà!” Chu Châu lo lắng gào thét, ánh mắt Liễu Phi Tuyết nhìn đối phương nhu hòa chút ít, sau đó, chậm rãi nhắm nghiền hai mắt.
“Chu Châu! Xem Dương Sóc!” Cố Diễm cắn đầu lưỡi miễn cưỡng nói một câu.
Chu Châu cũng cắn răng, ôm lấy Liễu Phi Tuyết, may mà, thân thể đối phương tuy rằng trong suốt, nhưng trọng lượng vẫn còn, hơn nữa sắc mặt Liễu Phi Tuyết không còn khó coi như lúc đầu nữa rồi…
Khẽ nhẹ nhàng thở ra, Chu Châu ôm Liễu Phi Tuyết đi đến trước mặt Dương Sóc.
Hắn đặt Liễu Phi Tuyết lên bên còn lại của giường nhỏ, sau đó nhanh chóng kiểm tra tình huống Dương Sóc.
Một lát sau, Chu Châu kinh ngạc há to miệng, “Hắn không có vấn đề. Hơn nữa tình trạng rất tốt, chẳng qua là ngủ rồi.”
“Ngủ rồi sao?” Cố Diễm cũng kinh ngạc, nhưng sau đó liền buông lỏng.
Chu Châu đứng lên, “Ngươi làm sao vậy? Không thể động sao?”
Cố Diễm nhẹ gật đầu, “Ừ, toàn thân tê dại. Không thể động.”
Chu Châu nhíu mày, kiểm tra tình huống Cố Diễm một chút, sau đó lấy ra một hạt giống.
“Ăn vào sẽ tốt hơn chút, ta cũng không rõ tình huống như thế nào.”
Cố Diễm không nói nhảm nhiều, cũng không hỏi đây là thứ gì, khi Chu Châu đưa qua liền nuốt vào bụng.
Dạ dày nóng lên một hồi, tình huống tê dại của Cố Diễm lập tức tốt hơn.
Mười phút trôi qua, Cố Diễm có thể động, vội vàng xem tình huống Dương Sóc, tự mình cũng kiểm tra một lần, quả nhiên như Chu Châu nói… ngủ rồi.
“Đây là xảy ra chuyện gì?”
Chu Châu cười khổ lắc đầu, “Ta cũng không biết, phải đợi Dương Sóc tỉnh lại mới biết được, chúng ta nắm chắt thời gian khôi phục lực lượng, nơi này cũng không an toàn.
Cố Diễm gật đầu, “Ừ.”