Một nhóm người lập dị, hừ.
Trần Lộ Chu không có gì muốn nói, trong trường hợp này làm người nghe là được rồi, nói nhiều sai nhiều, biết đâu lại làm Từ Chi không vui, cậu cũng không có thời gian đi dỗ. Cậu vuốt ve thành ly, suy nghĩ một hồi, cũng chỉ biết thở dài, tùy tiện nói một câu.
“Mượn một câu nói của tiên sinh Lương Khải Siêu đi, dẫu có ngàn đời, luôn có những nơi xa xôi. Tiền đồ như biển, tương lai còn dài.”
“Vậy thì chúc cho tương lai còn dài.”
“Từ Chi, Cốc Nghiên, các cậu thì sao?”
Từ Chi vốn không có gì muốn nói, nhưng đám người lập dị này thật sự không bỏ qua cho ai.
Cô ngả người vào ghế, mái tóc xõa sau lưng. Tóc cô vốn được buộc trước đó, nhưng sau khi hôn cậu đã không tìm thấy dây buộc tóc đâu, bèn cứ thế xõa ra, nên hai bên tóc mai trông hơi rối, cả người bộc lộ khí chất lười biếng tùy ý, ngũ quan xinh xắn thanh tú. Giống như một bó hoa bách hợp hoang dại trong sơn cốc u tĩnh, dung dị.
“Vậy chỉ hy vọng con gái Trung Quốc chúng ta có ý chí cao hơn một chút. Dù sao dưới chân cũng là vùng đất rộng lớn, nơi chúng ta chưa đi qua còn rất nhiều.”
Cốc Nghiên đột nhiên bị câu nói này đóng đinh, sự tự tin và thẳng thắn trong ánh mắt Từ Chi hấp dẫn một cách kỳ lạ, cậu ta cũng hiểu được, ý tứ trong câu nói của Từ Chi không phải để làm khó hay khiêu khích cậu ta, mà là một lời khuyên chân thành.
“Vậy tôi sẽ sớm ngày thực hiện quyền tự do mua tranh.” Cốc Nghiên nói.
Những chai rượu nhỏ vương vãi, vội vàng va chạm như thể chạm vào bình minh, và cũng kết thúc quãng thời gian tuổi trẻ vội vã này. Bên ngoài trời đã hửng sáng, cửa hàng bán đồ ăn sáng bắt đầu lục đục mở cửa.
Mọi người cũng lục đục đứng dậy.
Mùa hè dường như mới bắt đầu, áo cộc mùa hè năm ấy dường như vẫn chưa kịp mặc, người mới quen không lâu đã phải nói lời từ biệt.
Cuối cùng chỉ còn lại Trần Lộ Chu và Từ Chi đứng trước cửa tiệm thịt nướng.
Ông chủ đóng cửa, cánh cửa sắt tự động phía sau di chuyển “cọt kẹt”, ngõ Di Phong có rất nhiều ngôi nhà cổ, dõi mắt nhìn quanh là những tòa nhà thấp bằng phẳng, bao năm không sửa sang, bởi vì hằng năm thành phố Khánh Nghi chống gió chống bão, sâu trong mỗi con ngõ đều có rêu xanh loang lổ, có mùi nước tanh ẩm từ kẽ nứt của những phiến đá.
Hai người họ mỗi người dựa vào một bên của bốt điện thoại, quang cảnh đường phố sau lưng lúc này còn quá sớm, từng cửa tiệm đều đóng chặt cửa, hơi có vẻ đìu hiu.
Những tấm biển quảng cáo dán đầy trên bốt điện thoại, xếp chồng lên nhau, có vài tấm biển xé được một nửa rồi không kịp xé hết.
Thành phố Khánh Nghi cũng rất nhỏ, nhỏ đến nỗi chú chó trên tờ giấy tìm kiếm chó lạc dán vào bốt điện thoại cũng có tên là Lucy. Từ Chi đang mặc áo khoác của Trần Lộ Chu, thờ ơ dựa vai vào bốt điện thoại, chỉ vào tờ giấy tìm kiếm chó lạc mới xé được một nửa, nghiêm mặt nói: “Này, Trần Lộ Chu, sao cậu lại đi lạc vậy?”
Trần Lộ Chu quay đầu liếc nhìn tờ giấy tìm kiếm chó lạc đó, tổng tài Husky kiêu ngạo nở một nụ cười tà mị quyến rũ, cậu lẳng lặng quay đầu lại, không quá ngạc nhiên: “Đây thì đã tính là gì, cái tên Lucy này, có lần tôi nghe một vị phú bà khi đánh mạt chược đã gọi túi của mình là Lucy, tôi đã rất bình tĩnh rồi.”
Từ Chi đưa cho cậu một đề nghị: “Hoặc cậu sửa tên là Lululucy đi, đảm bảo sẽ không có ai trùng tên.”
“Tôi sợ người khác nghĩ tôi cà lăm mất.” Cậu bỗng nhớ ra, “Nhưng mà lúc tôi với Chu Ngưỡng Khởi chơi game đã từng dùng thử một lần, bị người ta đăng ký mất rồi.”
Từ Chi nghĩ hình như cô còn chưa chơi game với cậu,bèn tò mò hỏi: “Tên trong game của cậu là gì?”
“Nhiều lắm, đẹp trai nhất vũ trụ, người tình số một thế giới, vân vân.”
Từ Chi: “…”
Hai người trầm mặc một hồi, sắc trời dần hửng sáng, xung quanh bắt đầu trở nên ồn ào, không khí mấy ngày sau cơn mưa thật sự rất khô ráo, nhưng mà không biết tại sao, trong mắt toàn là sương mù.
Giờ phút này Trần Lộ Chu cũng dựa vào một bên bốt điện thoại, trên đầu đội mũ áo hoodie, hai tay vẫn để yên nhét vào trong túi quần, nhìn về quầy bán bánh xèo cách đó không xa. Một anh trai mua bánh xèo chạm mặt người quen, hai người trò chuyện thân thiết, vì vậy cậu cũng không quay đầu lại, cứ thế dựa vào cây cột, lười biếng hỏi, “Khánh Nghi nhỏ như thế, sau này gặp mặt trên đường có giả vờ không biết tôi không?”
Từ Chi ngẫm nghĩ rồi nói: “Thực ra cũng không nhỏ đâu, tôi sống ở đây mười mấy năm, ngoại trừ lần năm lớp mười một, hai chúng ta cũng đâu có gặp nhau? Hơn nữa là cậu cũng không biết lần đó.”
“Vậy sao cậu biết là tôi chưa từng gặp câu?” Trần Lộ Chu gục đầu vào bốt điện thoại, toàn bộ gương mặt dường như vùi vào trong mũ áo hoodie, giống như một người không có mặt, yết hầu lăn nhẹ hai lần, “Tôi đã suy nghĩ rất kỹ, chắc chắn là tôi đã từng gặp cậu, nếu không thì không thể có cảm giác vào lần đầu tiên thấy cậu được.”
Người trên đường dần nhiều lên, Từ Chi nhìn con đường dần trở nên phồn thịnh, bánh xèo, súp bánh xèo các loại, bắt đầu bày bán từ sớm, nhìn trông rất cực, nhưng nụ cười trên mặt người bán lại làm người ta cảm động, cô hỏi: “Trần Lộ Chu, cậu nói xem tiền có thể mua được hạnh phúc không?”
Khóe miệng cậu giật giật, “Người khác thế nào tôi không biết, nhưng mà nếu có cơ hội này, tôi cảm thấy chắc cậu sẽ muốn dùng hạnh phúc đổi lấy tiền đúng không?”
Từ Chi không nhịn được bật cười, “Cậu đừng hiểu tôi như vậy chứ.”
“Như nhau cả thôi.”
“Cậu có biết từng có nhà triết học nói tình yêu có thể là một loại bệnh tinh thần không?” Từ Chi nói.
“Không phải sao, khi nhớ một người, nhớ đến mức cơm không ăn được, đúng là có bệnh.” Trần Lộ Chu nói.
Hai người chia nhau dựa vào hai bên, ở giữa cách một bốt điện thoại, sau lưng là cảnh đường phố thường ngày, ánh mặt trời để lộ màu đỏ khuất sau đỉnh núi, mưa gió ở Khánh Nghi tới bây giờ vẫn chưa ngừng lại.
Từ Chi trầm mặc một hồi, cuối cùng vẫn thở dài, thấp giọng nói: “Vậy chúng ta đến đây thôi.”
Từ đầu tới cuối Trần Lộ Chu đều không thay đổi tư thế, dựa vào bốt điện thoại, mũ áo hoodie che đi nửa gương mặt. Cậu ừ khẽ một tiếng cam chịu: “Câu nói của cậu rất đúng, ý chí cao hơn một chút, không phù phải ai cũng có thể theo đuổi cậu, sau này muốn quen bạn trai phải lấy tôi làm tiêu chuẩn đấy.”
Từ Chi cởi áo khoác trên người ra trả lại cho cậu, “Trần Lộ Chu, chúng ta đều bước về phía trước đi.”
Chúng ta không nên vì ai mà dừng lại bước chân của mình.
“Ừ.”
“Vậy hẹn gặp lại.”
Có lẽ khi vừa mới nhấc chân, Trần Lộ Chu đã gọi cô lại, cậu không quay đầu, vẫn dựa người vào bốt điện thoại, cúi đầu, giọng khô khốc không nói lên lời, “Từ Chi, có thể ôm được không?”
Mặc dù đã hôn nhiều lần như thế, cậu cũng chưa từng nghiêm túc ôm tôi.
Dù đã nhịn cả một đêm, hơi cơ thể vẫn nóng rực như lửa. Lúc Từ Chi ôm lấy cậu, cảm giác cậu thật sự to lớn vững chắc, giống như một bức tường ấm áp, thực ra sau này chắc cô cũng không gặp được người con trai như vậy nữa rồi.
Chắc người đó sẽ không giống như Trần Lộ Chu, trong sáng, thẳng thắn, chưa từng che giấu yêu ghét, tóc luôn mềm như chó, nhưng trái tim làm bằng sắt thép, phơi nắng là nóng bỏng.
**
Đợi đến khi về đến phòng trọ, Trần Lộ Chu mới nhìn thấy tờ giấy Từ Chi để lại cho cậu…
Hy vọng rằng trong những ngày tháng tương lai không có tôi, thế giới của cậu vẫn lấp lánh rực rỡ, hoa tươi cùng tiếng vỗ tay miên man, chỉ cần Khánh Nghi nưa vẫn còn rơi, chó nhỏ còn vẫy đuôi, thì vĩnh viễn có người thích cậu.
― Từ Chi.
Thư Quân: Vậy là khép lại phần một. Thật sự mấy chương này sẽ mang hơi hướng buồn man mác, không ngược đâu, tác giả đã khẳng định đây là một bộ thanh xuân vườn trường nhẹ nhàng. Giờ mình khóc một tí, sau này ăn cơm chó ngập mặt ý mà. =)))