Lòng Thời Ôn lộp bộp, nhìn qua cửa kính, Trần Trì không ở đó, người gõ cửa……
Tôn Thường mở cửa, đáp án rõ ràng, gõ cửa chính là Trần Trì.
Thời Ôn luống cuống tay chân bò dậy.
Tôn Thường xoa eo, “Cậu đứng kia lâu rồi, còn xem chưa đủ sao? Muốn học khiêu vũ? Vậy cậu tìm lão sư khác đi, tôi không nhận nam sinh.”
Trần Trì nghe thế, mặt mày căng thẳng buông lỏng vài phần.
Thời Ôn chậm rì rì chuyển người, thấy Trần Trì còn chưa nói cái gì “cuồng ngôn”, lại chậm rãi đổi động tác, rối rắm xem có nên đi qua hay không.
Nên giải thích quan hệ của cô và Trần Trì như thế nào, Tôn lão sư nói cho mẹ Thời thì làm sao bây giờ?
Tôn Thường chuẩn bị đóng cửa, thấy Trần Trì một chân chống đỡ, bà dựng mi, “Chỗ này chỉ có nữ sinh tập múa, một nam sinh như cậu đừng đứng đây xem, làm bọn họ không thoải mái.”
Trần Trì chớp mắt, môi mỏng nhẹ xốc muốn nói cái gì, cuối cùng vẫn không lên tiếng.
Cậu nghiêng mặt, nhìn thấy Thời Ôn trước mắt, xoay người rời đi.
Thời Ôn nhẹ nhàng thở ra.
Thật may không có nam sinh.
Tôn Thường đóng cửa thật kỹ, xoay người liền thấy Thời Ôn cách mình có hai mét, “Em qua đây lúc nào?”
Bà lại nghe được mấy nữ sinh khác nghị luận sôi nổi, nói nam sinh mới nãy vừa đẹp trai vừa lạnh lùng, hiểu rõ quét mắt xem Thời Ôn, “Muốn nhìn đến vậy sao? Con gái nên rụt rè một chút.”
Thời Ôn:……?? Có ý gì vậy?
Tôn Thường vỗ vỗ tay, “Được rồi, tiếp tục tiếp tục!”
Thời gian nghỉ ngơi, Thời Ôn rốt cuộc mở di động ra. Trước tiên gửi tin nhắn cho Trần Trì:
【 Nhớ anh. 】
Mấy giây sau đối phương nhắn lại:
【……】
Thời Ôn bĩu bĩu môi.
【 Em cũng suy nghĩ kĩ càng chứ, đều là nữ sinh mà!】
Trần Trì đang ngồi trên sô pha của phòng cố vấn, trước mặt là tờ giấy trên bàn thủy tinh.
Cậu nghĩ đến quần áo trên người Thời Ôn liền cảm thấy hít thở không thông.
Thật may đều là nữ sinh……
【Muốn được em an ủi!]
Thời Ôn cười khẽ.
【Được rồi, em sẽ an ủi tâm hồn bị thương của anh thật tốt. 】
Trần Trì nhìn đến tin nhắn này, con ngươi tối sầm một chút, sâu thẳm không rõ.
Bên kia, Thời Ôn nghĩ nghĩ, cảm thấy cơm hộp mua cho cậu có phần điểm tâm không tồi, cậu thích ngọt, ăn vào tâm tình sẽ tốt lên, liền hỏi:
【 Anh đang ở đâu? 】
Trần Trì cầm giấy trên bàn lên.
【 Phòng cố vấn. Anh muốn tham gia lớp phụ đạo, em cảm thấy nên chọn cái nào? 】
Thời Ôn chờ cậu trả lời, uống một ngụm nước, khi nhìn đến tin nhắn này, cô vừa vặn nhớ đến Tôn Thường. Nghĩ đến vừa nãy ở cửa, Tôn Thường hiểu lầm Trần Trì muốn học múa.
Thời Ôn buông nước xuống, nhanh chóng trả lời: 【 Khiêu vũ! 】
Trần Trì nhìn thấy tin nhắn: “……”
【 Anh không có khả năng cảm nhận âm nhạc hay tiết tấu. 】
【 Một chút cũng không ạ?】
Thời Ôn bổ não ra bộ dáng khiêu vũ của Trần Trì.
Khẳng định rất phong độ.
Đáng tiếc không có khả năng cảm nhạc…… Xem ra thật sự không thể học khiêu vũ.
Cũng đúng, ngày thường cậu tập thể dục theo đài đều không vui mà làm cho có.
Một hồi lâu Trần Trì cũng chưa thấy tin nhắn trả lời, nghĩ thầm có phải cô thấy thất vọng không.
Cậu nhấp môi.
Không biết có phải thật sự không cảm được nhạc, chẳng qua cậu có một bóng ma tâm lý, hơn nữa cậu biết rõ mình không có khả năng nhảy, bình thường tập thể dục theo đài đều nhảy không được.
Ký ức xấu liền ùa về.
Trí nhớ của Trần Trì rất tốt, chuyện quá khứ cậu không muốn nhớ, liền sẽ không nhớ tới.
Nhưng mà có khi, những ký ức đó vẫn sẽ tự vụt ra.
Là chuyện trước khi Trần Trì học đánh nhau, bởi vì trên người đều là vết thương, duỗi tay chân không được, khi tập thể dục theo đài làm cho lớp bị trừ điểm.
Cuối cùng bị lớp trưởng buộc nhảy hết một tiết.
Cảm giác nhục nhã đó.
Trần Trì nhàn nhạt từ trong hồi ức rút ra.
Di động vang lên.
【 Vậy học cờ vây đi, anh thông minh như vậy, khẳng định có thể học rất nhanh, đến lúc đó dạy em nhé!】
Khóe miệng cậu nhẹ cong lên, dựa sô pha nói với người đối diện: “Cờ vây.”
Người đàn ông đẩy đẩy mắt kính, “Được, cờ vây có lớp nâng cao, có lớp bình thường. Lớp nâng cao rất khó vào, lão sư sẽ tự kiểm tra năng lực, cậu……”
“Không cần.” Trần Trì đạm thanh đánh gãy, “Lớp bình thường là được.”
Nam nhân lộ nụ cười quy chuẩn, “Tốt, cậu chờ một lát, tôi liền xử lý.”
Khóa cờ vây buổi chiều có thể bắt đầu.
Vài lần trước khi đi học Trần Trì đều đứng bồi hồi ngoài phòng vũ đạo, cuối cùng một lần kia, Tôn Thường nhịn không nổi nữa.
Bà cố gắng kiềm chế chính mình, “Nam sinh này, cậu thích cô gái nào bên trong sao? Chẳng qua tôi nói cho cậu biết, bọn họ đều là học sinh, cậu đây là khuyến khích yêu sớm, tôi có thể trực tiếp nói cho phụ huynh của bọn họ nghe.”
Trần Trì không chút để ý quét bà liếc mắt một cái, lạnh nhạt nói: “Tôi trong lớp cờ vây, đang suy nghĩ nước cờ.”
Rồi sau đó, tiếp tục đi qua đi lại trên sân vắng.
Tôn Thường: “……”
Bà đóng cửa lại, nói với học sinh: “Mấy cô nương không cần nhìn tiếp đâu! Khỏi suy nghĩ lung tung, cậu ta không có nhìn các em, là lớp cờ vây, suy nghĩ nước cờ!”
Không ít nữ sinh kích động.
“Lớp cờ vây, thật thông minh!”
“Lớn lên đẹp trai lại thông minh, gần quan được ban lộc, có người yêu chưa nhỉ?”
“Suy nghĩ lung tung cái gì vậy? Lo khiêu vũ đi.”
“Ngẫm lại thì, chúng ta đều không xấu, mình cảm thấy có thể thử một chút!”
Tôn Thường cao giọng, “Mỗi lần nhìn đến nam sinh đều lải nhải lẩm bẩm, các em là hoa si sao? Nam sinh kia còn không thèm liếc nhìn các em một cái, còn không chịu hiểu là người ta không có hứng thú? Các em ngồi ở trong phòng học, tâm tư lại bay đến đâu rồi?!”
Bà nói xong một hơi, nghẹn muốn đỏ mặt, tức giận đến phất tay như quạt gió, lại nhìn thấy vẻ mặt Thời Ôn cười nhộn nhạo.
Không nhìn ra, lại là bông hoa si lớn nhất.
“Thời Ôn, đến bên kia khởi động.”
Thời Ôn mê màng, “A? Dạ.”
Khi Trần Trì trở về liền nhìn thấy một mình Thời Ôn ở trong góc đứng tấn.
Cô đứng gần cửa sổ, cũng nhìn thấy cậu, tầm mắt hai người cách cửa kính đụng phải nhau.
Thời Ôn cong môi lên, nhẹ nhàng lắc đầu, nhấp miệng nói: Không sao.
Tay Trần Trì đang nắm chặt được buông ra.
Thích khiêu vũ như vậy sao?
…… Vậy cứ nhảy thỏa thích đi.
“Anh nhớ em.” Cậu thấp giọng nói.
Thời Ôn thông qua khẩu hình nhìn ra, cô cúi đầu, trong mắt toàn là ý cười, một lát, cô quay hướng Trần Trì, chầm chậm chu miệng lên, “chụt” một cái.
Chiếc hôn gió bay tới.
Trần Trì cứng đờ.
Đại não bị một ý tưởng cường thế xâm chiếm.
——
Vọt vào, khiêng cô lên, đi.
Hầu kết cậu lăn lộn, cố gắng áp xuống cổ xúc động kia.
Tôn Thường đi tới hướng hai người bọn họ. Trần Trì thu mắt, khôi phục sắc mặt lãnh đạm, bình tĩnh mà rời đi.
Cậu không quay trở lại, đi đến trên lầu, đứng trước lớp cờ vây.
Trần Trì chưa từng chơi cờ vây, là một tay mơ chính hiệu. Lúc cậu đến, trong lớp đã ngồi rất nhiều người.
Lão sư là một lão nhân gia lớn tuổi. Nhìn đến Trần Trì, vỗ vỗ vai cậu, “Đây là bạn học mới. Vừa tới đương nhiên còn hơi kém. Con qua vị trí bên kia, bạn học vừa tới không lâu, cũng xấp xỉ tuổi con.”
Trần Trì cúi đầu nhìn vai, trên vai là một bàn tay già nua, cậu lại ngẩng đầu, nhìn đến kính lão trên mặt của ông.
Cậu nhấp môi, cuối cùng đi đến vị trí lão nhân gia chỉ.
Nhìn người ở trên, bước chân Trần Trì chậm lại, ngay sau đó đi đến như thường.
Nam sinh cũng nhận ra cậu, không thể tin đẩy đẩy mắt kính, “Cậu là cái tên thích tự ngược mình ngược người ở K đúng không?”