”Liên quan gì đến cô à?”
”Tôi đây có ý định mở một nhãn hiệu thời trang cao cấp, nhưng đáng tiếc lại đang thiếu linh hồn của nhãn hiệu”
”Ý cô là…’ Người đàn ông dừng bước nhìn Mặc Âu.
Mặc Âu nở nụ cười tươi rói: “Tôi muốn mời anh làm nhà thiết kế chính thức cho nhãn hiệu của tôi”
“Tôi lấy cái gì để tin cô?”
Mặc Âu nhìn người đàn ông từ trên xuống dưới với một bộ quần áo hết sức giản dị nhưng lại toát ra khí chất rất thần, cô nói: “Một tháng tiền lương của anh là 50 vạn”
”Tôi đồng ý”
Mặc Âu: “…” Cái người ham tiền này.
Người đàn ông giới thiệu: “Tôi là Phó Hạo! Hân hạnh hợp tác, cũng mong cô nói được làm được”
Mặc Âu đưa tay ra về phía Phó Hạo: “Mặc Âu, mong anh không làm tôi thất vọng”
Vậy là một phi vụ làm ăn nhanh chóng được thiết lập trong sự tình cờ ngẫu nhiên.
Trong đời may mắn làm gì có nhiều lần ngẫu nhiên như thế. Cho nên khi bắt gặp, đừng chần chừ mà hãy nắm chặt lấy nó trong tay.
Đến thời điểm chín muồi, nó sẽ tự khắc có thể giúp được bạn điều gì đó.
________________
Mặc Âu đưa tay vuốt ve bộ váy lụa tơ tằm mềm mại, quả nhiên cô không nhìn lầm người. Phó Hạo này chỉ là đang giấu nghề mà thôi.
”Cái bà già bẩn thỉu kia! Bỏ cái tay hôi hám của bà ra khỏi bộ đồ đó ngay” Một nữ nhân viên trang điểm lòe loẹt phát ra giọng nói the thé chói tai.
Mặc Âu nhíu mày bỏ tay của mình ra khỏi bộ váy hồng trần kia, quay lại nhìn nữ nhân viên.
Hàn Tú Lệ phủi phủi bộ váy, trợn mắt nhìn Mặc Âu: “Bà có biết bộ váy này có giá trị bao nhiêu không mà dám tùy tiện động vào?”
Mặc Âu điềm đạm hiền lành diễn vai bà lão một cách chuẩn chỉnh: “Bà muốn mua một chiếc váy cho đứa cháu gái của bà ở quê”
Hàn Tú Lệ khinh bỉ hất cằm: “Cháu gâi ở quê thì bà đi nhầm cửa hàng rồi. Đây chính là cửa hàng cao cấp đấy, bà không có tiền mua nổi đâu, đi đi, đừng ở đây bắt tôi trông bà nữa. Nhiều khách quý còn đợi tôi tiếp kia kìa”
Mặc Âu cười lạnh trong lòng: “Cô không tiếp vậy thì mời quản lí đến đây thay cô tiếp tôi đi”
Hàn Tú Lệ như nghe được câu chuyện hài mà bật cười ha hả: “Bà nghĩ bà là ai mà có thể muốn mời quản lí tự tay ra tiếp đón bà hả”
Dương Liên – quản lí cửa hàng từ xa thấy có chuyện liền bước tới: “Tú Lệ! Có chuyện gì mà ồn ào thế?”