Người tới tìm hắn cũng không phải là ai xa lạ, là Ông Ích.
“Ông đại nhân!” Sắc mặt của Thang Vệ Quốc không một chút hòa nhã. Lâu nay Trầm Vân Tân cùng Trầm Vân Nhung vốn là thế như nước với lửa, Thang Vệ Quốc cùng Ông Ích cũng không tốt hơn là bao.
“Thang đại nhân!” Ông Ích ôm quyền: “Hiện tại tại hạ có chuyện tìm ngài, không bằng chúng ta cùng uống một ly?”
Chuyện xảy ra vào buổi sáng hôm nay Trầm Vân Tân đã nói hết cho hắn nghe, Thang Vệ Quốc không đồng ý cho Trầm Vân Tân cùng hoàng hậu liên thủ, bởi vì đến khi kẻ thù chung biến mất, ắt xích mích sẽ thành thù.
Tuy Hoàng hậu không có hoàng tử, nhưng nếu để cho một kẻ không cùng huyết thống với bản thân như Trầm Vân Tân lên ngôi, còn không bằng tìm một mảnh đất phong rồi dựng lên một vị vương bù nhìn.
Thời điểm Thang Vệ Quốc cùng Ông Ích đã nương men rượu nói chuyện đến rôm rả thì, rất không đúng lúc, Lý Quý Hâm cùng công chúa ngốc xuất hiện.
Công chúa ngốc dắt tới một con chó, nàng đã phải mượn từ cung khác dắt tới. Con đại cẩu này có lông màu vàng, mỗi khi nó cất tiếng sủa tiếng của nó trung khí mười phần. Tiếng chó sủa vang đến tận đình. Bởi vì Thang Vệ Quốc bị công chúa ngốc khoác lên cái biệt danh Canh Cho Chó, cho nên phàm là những nơi có Thái phó của Thái tử xuất hiện đều không cho phép xuất hiện chó. Bây giờ nghe thấy tiếng chó sủa, Thang Vệ Quốc nhất thời cả kinh.
Không hay rồi! Tổ tông ngốc kia lại tới!
Hắn bị dọa sợ tới mức muốn tìm một chỗ để trốn đi, nhưng rồi hắn lại bị Ông Ích kéo lại: “Nhìn bộ dạng quẫn bách này của Thái phó kìa! Chẳng lẽ ngài đã bị một người ngu dọa đến phát sợ?”
“Ngài thì hiểu cái gì hả?” Thang Vệ Quốc trừng mắt: “Ngài thì làm sao biết được mặc dù tổ tông ngốc có ngốc thật, nhưng ỷ vào được cưng chiều, bên cạnh lại có cao thủ đi theo làm bạn, chẳng phải lời nói cũng như việc làm của nàng xưa nay đều là vô pháp vô thiên? Bây giờ ngài đến tìm tại hạ để nói chuyện này, vậy thì tại hạ sẽ nói cho ngài biết, cho dù hoàng hậu có đoạt đi chỗ binh khí cùng thuốc nổ do ngài tìm được đi nữa thì tại hạ cũng không cách nào giúp ngài được. Đến lúc đó người ta lấy danh nghĩa kẻ ngu kia coi đó là thức ăn mà gào khóc muốn đoạt lại, thì Hoàng thượng cũng sẽ không trách cứ gì. Theo như tại hạ thấy, ngài muốn thắng được hoàng hậu, trừ phi vặn ngã được kẻ ngu này trước, nhưng ngài có thể sao?” Đây là những đúc kết do Thang Vệ Quốc rút ra được sau khi đã ăn vô số thua thiệt từ công chúa ngốc.
Ông Ích thầm nghĩ: không phải chỉ là một kẻ ngu thôi sao? Vậy nên hắn vỗ cái án một cái: “Canh huynh, bây giờ để cho Thái tử cùng hoàng hậu liên thủ cũng không phải là điều ngài mong muốn. Vậy không bằng thế này đi, tại hạ sẽ giúp ngài đánh trả kẻ ngu kia, nhưng trước hết chúng ta hãy nghĩ biện pháp đối phó với nữ tiện nhân Đồng Tiệp tâm hoài bất quỹ này đã, ngài thấy thế nào?”
Rốt cuộc Thang Vệ Quốc vẫn là người đa mưu túc trí. Tròng mắt của hắn đảo một vòng, dù sao Trầm Vân Tân cũng đã là Thái tử, lẽ nào còn sợ Trầm Vân Nhung? Huống chi, có đáp ứng chuyện này hay không cùng với việc liên thủ hay không, đó là hai chuyện khác nhau. Sau nghĩ được như vậy rồi hắn liền nhận lời: “Đồng ý!”
Công chúa ngốc dắt đại cẩu lông vàng đi loanh quanh tìm kiếm, cuối cùng cũng gặp được Ông Ích.
Mặc dù công chúa ngốc đã biết Ông Ích ở chỗ này từ trước đó rồi, nhưng nàng vẫn giả vờ làm ra cái vẻ kỳ quái tiến lên phía trước, sau đó nhón chân lên vỗ một cái lên lưng Ông Ích: “Ngươi cũng là đến tìm chơi với Canh Cho Chó hay sao?”
“Công chúa điện hạ!” Ông Ích “hiền hòa” nhìn công chúa ngốc, sau đó hắn lại liếc mắt nhìn Lý Quý Hâm một cái: “Thang đại nhân chính là Thái phó của Thái tử, công chúa vì không hiểu chuyện nên mới nói năng không lựa lời, vậy nhưng nữ phó cuối cùng lại không dẫn dắt công chúa hiểu biết đúng sai là sao?”
Lý Quý Hâm không trả lời hắn, còn công chúa ngốc kéo nhẹ hắn một cái: “Ta nói thầm cho ngươi nghe nha! Ngươi cúi xuống nhanh lên!”
Ông Ích ngồi xổm xuống: “Công chúa muốn nói cái gì vậy?”
Trầm Dao Quân ghé vào bên tai hắn hạ giọng: “Con chó này vậy mà cực kỳ lợi hại. Ai dám khi dễ Mỹ Nhân Nữ Phó nó liền cắn kẻ đó. Ban nãy ngươi đã nói những lời không hay với Mỹ Nhân Nữ Phó rồi đó nha!”
Khi Ông Ích nhìn về phía con chó vẫn đang được Trầm Dao Quân giữ trên tay, hắn thấy con đại cẩu này nhe răng trợn mắt hướng về phía mình mà gầm gừ.
Theo bản năng hắn lui về phía sau một bước, nhưng dù sao nó cũng chỉ là một con chó vô dụng mà thôi.
Công chúa ngốc ôm bụng cười khanh khách một trận rồi sau đó mới đứng thẳng lên. Vừa cười nàng vừa vỗ tay: “Mỹ Nhân Nữ Phó ngươi nhìn kìa! Hắn sợ chó a, hắn sợ chó vậy mà lại đến tìm Canh Cho Chó! Con chó bự này mới không cắn người nha. Chó bự chỉ biết hướng về phía ngươi sủa là bởi vì có quỷ đi theo phía sau ngươi, ngươi không nhìn thấy sao!”
Vừa nghe thấy công chúa ngốc nói như vậy, đột nhiên linh cơ của Ông Ích chợt đến!
Hắn không thể chỉ bám vào mỗi chuyện binh khí cùng thuốc nổ bị đoạt đi lần này được! Dẫu sao, không phải hoàng hậu còn có trong tay một mớ binh khí cùng thuốc nổ khác hay sao? Ngày đó chẳng phải công chúa ngốc kia đã ném vào trong giếng một viên tiểu trân châu còn gì? Lần đó thiếu chút nữa đã có đến mấy mạng người núp trong cái giếng bị mang đi!
Công chúa ngốc luôn mang theo tiểu trân châu để phòng thân, đó còn không phải là chứng minh tốt nhất rồi hay sao?
Ngay lập tức với mặt mày hớn hở, hắn nhìn công chúa ngốc giống như nhìn thấy một đồng tử thiện tài, chỉ hận không thể bưng nàng lên mà thờ phụng. Ai nói kẻ ngu khó đối phó? Kẻ ngu khó đối phó là bởi vì người đối phó kẻ ngu lại còn ngu hơn!
“Vậy công chúa điện hạ sẽ làm thế nào để đối phó với quỷ?” Ông Ích vừa cười vừa hỏi.
Nhưng mà công chúa ngốc lại là một “kẻ ngu” a, ngu đến kinh thiên động địa, ngu đến nỗi thiên lý cũng khó mà tha thứ. Nàng cẩn thận suy nghĩ một lúc, sau đó vuốt ve mớ lông dày của đại cẩu rồi mới trả lời đầy vẻ đúng tình hợp lý: “Thả chó ra, để nó cắn người!”
“Không đúng!” Ông Ích hiền hòa giống như một vị Thần Tài vậy: “Là làm thế nào để đối phó với quỷ trong giếng?”
Từ nãy tới giờ Lý Quý Hâm vẫn ở một bên khoanh tay đứng nhìn, đến đây thì không nhịn được mà đưa tay đỡ trán. Ôi! lại thêm một kẻ ăn trúng kịch bản của công chúa ngốc nữa rồi!
Bàn về đề tài ai mới là người dựng kịch bản giỏi nhất trong cung, nếu không phải là Trầm Dao Quân thì không thể a!
Trong lòng Trầm Dao Quân hết sức minh bạch, nàng cau mày suy đi nghĩ lại: “Nếu vậy thì… Đem đại cẩu ném xuống?”
Nãy giờ vẫn đứng chờ bên cạnh, đại cẩu lông vàng rụt cổ một cái, quá đáng sợ!
“Cũng không phải.” Ông Ích tiếp tục nhẫn nại dùng lời khách sáo: “Chó lớn sẽ chết mất.”
Công chúa ngốc tiếp tục trưng ra cái vẻ ngu ngốc: “Vậy thì, đem Canh Cho Chó ném xuống!”
Luôn nấp nên ngoài âm thầm quan sát hết thảy Thang Vệ Quốc thấy mình vô cớ nằm cũng bị trúng đạn, hắn cảm thấy cái thế giới này quá không tốt.
“Nghĩ thêm chút nữa?”
Ngay tức khắc một tay công chúa ngốc dắt đại cẩu lông vàng, một tay ôm lấy Lý Quý Hâm nàng khóc òa lên: “Vậy… Vậy thì… Không được! A Dao tuyệt đối không ném Mỹ Nhân Nữ Phó xuống đâu!”
Lý Quý Hâm dở khóc dở cười, mình có phải nên nói lời cảm ơn công chúa ngốc vì đã không ném mình xuống giếng hay không đây?
Ông Ích xoa xoa cái trán, tựa hồ hắn đã không nhẫn nhịn được nữa rồi. Quả nhiên, nói chuyện với kẻ ngu là việc quá khó khăn đi mà!
Hắn khoa tay múa chân hai cái: “Ngươi có thứ đồ chơi nào rất thú vị hay không? Nó đại khái lớn bằng chừng này. Tròn tròn. Hình dáng giống như một viên trân châu nhỏ ấy! Ném một cái, đùng một tiếng!” Ông Ích nhìn công chúa ngốc tràn đầy mong đợi.
Công chúa ngốc làm như bừng tỉnh mà hiểu ra, nàng móc ra từ trong ngực một cái hộp màu đen: “Ý ngươi nói, là cái thứ bên trong này?”
Ông Ích cực kỳ mừng rỡ.