Khi đến phía sau dãy Côn Lôn, Thần Nam bảo Tiểu Long giảm tốc độ lại, bay sát trên đường núi. Trong núi tràn đầy kỳ hoa dị thảo tỏa ra hương thơm ngào ngạt, các loài trân cầm dị thú chạy nhảy tung tăng, cảnh tượng ấy có thể nhìn thấy ở khắp nơi. Quả không thẹn là nơi linh địa của trời đất.
Đi qua những mõm núi, vượt qua những độc đạo sơn cốc, thì một đỉnh núi cao đến bảy ngàn mét đã hiện ra trước mắt Thần Nam. Hắn trong lòng kích động từng hồi, lẩm bẩm nói: “Sáp Thiên Phong, đã đến rồi… cuối cùng đã ở trước mặt rồi…”
“Ha ha, cuối cùng ta đã tìm ra…” Thần Nam cười lên điên loạn. Ngồi trên Tiểu Long mà cứ lấy tay đập lên đầu nó, Tiểu Long ủy khuất quay đầu lại nhìn hắn, mồm phát ra tiếng kêu “Ô Ô” bất mãn, kháng nghị lại.
“Tiểu Long ngoan! Mau mau bay tới đỉnh núi đó, đích đến của chúng ta cuối cùng cũng tới rồi.”
Sáp Thiên Phong, giống như một thanh kiếm nhọn chọc thẳng trên đỉnh Vân Tiêu, phủ một lớp trắng xoa, có thể coi nó như là một thế giới của băng tuyết. Vân vụ mờ mịt lững lờ trên đỉnh núi, tiên khí vận chuyển khắp nơi, thật giống như bước vào cực lạc tiên cảnh.
Tiểu Long huy động hai cánh, hướng thẳng lên trên mà bay tới, đón lấy luồng hàn khí phóng lên đỉnh núi. Không khí trên cao mặc dù rất mỏng manh nhưng khi quét qua cơ thể lại giống như bị dao sắc cứa vào. Khí lạnh càng khiến cho Thần Nam cảm thấy người tựa như đã đông cứng. Cũng may hắn công lực thâm hậu, nếu không đã trở thành cục đá từ lâu rồi.
Tiểu Long từ trên cao từ từ hạ xuống, càng lúc càng gần đỉnh núi, không khí từ từ ấm dần lên. Một người một rồng đều cảm nhận được một trận gió xuân ấm áp. Cái ấm áp đó khiến cho Tiểu Long dần dần say mê, mắt nó híp lại để mặc hai cánh tự do trôi đi.
Bên dưới là một dãy núi thấp, sau khi hạ xuống, một người một rồng liền cảm thấy nơi đây thiên địa linh khí tràn ngập, lá xanh mơn mởn, chim hót, hoa thơm, phong cảnh mê người, mĩ lệ trong tranh vẽ tựa như đang trong tiên cảnh.
Thần Nam nhảy từ lưng Tiểu Long xuống, từng bước từng bước tiến về phía trước, trong lòng hắn lúc này kích động dị thường. Phía sau gò đất trước mắt chính là nơi khiến hắn từ khi sống lại đến nay vẫn không thể nào quên được —- Bách Hoa Cốc.
Dù đã không biết bao nhiêu lần trong lòng hắn hy vọng, một ngày nào đó sẽ có thể nhìn thấy cảnh này. Mặc dù trong lòng từ lâu đã không còn ôm ảo tưởng, nhưng trước tình cảnh như thế này lại khiến cho hắn kỳ vọng có kỳ tích phát sinh.
Tiểu Long tò mò theo sau Thần nam, nó cảm thấy cổ tiên di địa này thật tràn đầy linh khí, ở một bên lắc lư đưa đẩy thân hình béo ú, kêu lên “Y Y Nha Nha” không ngừng.
Đi qua mô đất nhỏ phía trước, trước mắt Thần Nam xuất hiện một sơn cốc, hương thơm ngào ngạt phả vào mặt, nhìn từ xa đã thấy trăm hoa đua nở. Thật không thẹn với cái tên đầy mỹ lệ, Bách Hoa Cốc.
Một dòng suối nhỏ từ trong cốc chậm rãi chảy ra, nước suối trong vắt, dưới nước có năm câu sáu màu xếp từ đá cuội, cá lội tung tăng qua lại hài hòa. Trông thật là sinh động.
“Bách Hoa Cốc.. Vũ Hinh… ta đã đến đây… ta đến để tìm nàng đây.” Thần Nam thanh âm nghẹn ngào.
Tiểu Long thấy vẻ mặt thê lương của hắn thì cảm thấy vô cùng kì quái, đưa cái đầu rồng to lớn quay sang. Cặp mắt to tướng không chớp, chăm chú nhìn hắn.
Thần Nam nhẹ nhàng kéo nó sang một bên, từng bước từng bước tiến về phía truớc. Khi đi vào cốc khẩu, hương thơm lại càng ngào ngạt hơn.
Có thể thấy trong Bách Hoa Cốc ngoài loại kỳ hoa là Xá Tử Yên Hồng, còn có rất nhiều loài cây nhỏ không biết tên. Các chủng loại cây cỏ tuy không giống nhau nhưng chúng đều không cao quá hai mét, óng ánh rực rỡ, giống như được chạm lục ngọc vào thân, tỏa ra ánh sáng thần bí.
Các loài cây nhỏ xung mãn linh khí, đủ loại sắc màu điểm xuyết trong các bụi hoa, làm cho cảnh sắc càng thêm thập phần mỹ lệ.
Trên Bích Ngọc Thụ lại treo những trái lục sắc, mặc dù đứng cách đó rất xa, cũng có thể ngửi thấy hương thơm ngào ngạt. Tiểu Long hít lấy hít đế, con mắt ti hí chợt mở to, lộ ra vẻ mặt khoái chí, say mê.
Thánh Long thiên sinh cảm giác rất mẫn tuệ, nhận biết rằng, quả trên cây này đều là những thứ trân quý dị thường. Nó lộ vẻ vui mừng, cao hứng kêu lên “Ô Ô”, lắc lư nhằm phía trước lao tới.
Thần Nam muốn chặn nó lại, nhưng Tiểu Long lại đột nhiên tăng tốc lao thẳng tới.
“Tiểu Long ngoan! Mau quay lại đây!”
Nhưng trong mắt Tiểu Long lúc này chỉ thấy những trái cây lục sắc, đâu có nghe thấy lời Thần Nam gọi, tiếp tục xông thẳng tới.