Một thanh âm uy nghiêm vang lên, một lão giả cao lớn không biết xuất hiện từ lúc nào, mái tóc màu vàng được bệnh thành những sợi nhỏ, tung bay ở sau hai vai, đôi mắt thâm thuý, mi cong như hình cung, râu thì có màu vàng nhạt.
Người này hiển nhiên không phải người trong quân ngũ, vì bách tính Đông Hồ bình thường mặc đồ bằng da.
Mấy tên binh sĩ này dường như có chút kính nể với hắn, thu hồi trường mâu hướng hắn nói: “Ô Kỳ Thái lão gia, người này giết chết một gã đồng bạn, dựa theo quân quy phải xử tử tại chỗ.”
Ô Kỳ Thái cười nói: “Chỉ là giết chết một tên tù binh, có cái gì to tát đâu chứ, hơn nữa là binh sĩ Tần quốc, thì làm sao có thể dùng chế tài của chúng ta được, tính mạng của người này, ta muốn, lấy quan hệ giữa ta và Ngốc Nhan tướng quân, thì điều này chắc không có vấn đề gì chứ.”
Mấy tên binh sĩ Đông Hồ nhìn nhau, đồng thời gật đầu, hiển nhiên quan hệ giữa Ô Kỳ Thái và Ngốc Nhan không phải là bình thường.
Đi theo phía sau Ô Kỳ Thái có 4 hán tử người Hồ cao lớn, chúng kéo ta lên khỏi mặt tuyết, hướng ra phía ngoài doanh trại.
Đi ra ngoài quân doanh khoảng chừng 1 dặm, thì thấy có hơn 10 cái doanh trướng sát phế tích gần biên giớ, có lẽ đây là doanh địa của Ô Kỳ Thái.
Lúc này ta mới phát hiện, mình không phải là người duy nhất được mang tới nơi này, đi cùng với ta còn có hơn 20 binh sĩ Tần quốc, ta bỗng nhiên ý thực được có lẽ ta đã trở thành thương phẩm buôn bán, giống như Ngốc Nhan từng làm.
Giữa doanh trại có một cái hoả lò, chúng ta xếp hàng đi tới đó, hơn nữa còn bị dùng xiềng xích chân lại, xiềng chân dùng kim loại đặc thù chế thành, giữa hai cái cùm là một đoạn dây xích vô cùng mảnh khảnh, nhưng lại cứng rắn dị thường, nên không ảnh hưởng tới việc đi lại của chúng ta.
Sau khi hoàn thành hết các trình trự, chúng ta được đưa tới bên cạnh đống lửa, hai gã hán tử người Hồ bắt đầu phân phát thức ăn cho chúng ta.
Đối với tù binh chúng ta mà nói, thực vật lần này đã là vô cùng phong phú rồi, chẳng những có thịt quay, ruột xông khói, đồng thời còn chuẩn bị cho chúng ta một ít rượu.
Tên tù binh nào cũng tỏ ra vui mừng như điên, ở trong quân đội của địch còn được đãi ngộ như thế này, quả thực là một sự hạnh phúc.
Sau khí lấp đầy dạ dày, ta bắt đầu uống thêm ngụm rượu, lúc ta bắt đầu nhớ tới Ô Kỳ Thái, hắn từ trong tay Ngốc Nhan lấy chúng ta tới đây làm gì?
Dựa vào trực giác, ta cảm thấy chuyện này nhất định có quan hệ với việc tranh đoạt đùi dê nướng hôm nay, hay đây chính là một trò được bọn họ đạo diễn tỉ mĩ?
Sau khi hơn 20 người chúng ta ăn uống no nê, Ô Kỳ Thái mới trở lại doanh địa, ánh mắt của hắn đảo qua tất cả chúng ta, nói: “Ta mặc kệ các ngươi là người phương nào, có loại thân phận gì, từ hôm nay trở đi, các ngươi chỉ có một chủ nhân, chính là ta!” Giọng nói của hắn như chuông đồng, vang ông ông trong cánh đồng bát ngát.
“Các ngươi là nô lệ mà ta dùng tiền mua được, sinh mệnh các ngươi thuộc về Ô Kỳ Thái ta, phục tùng ta, ta sẽ cho các ngươi có tài phú, nữ nhân và những điều các ngươi mơ ước, phản bội ta, ta sẽ cho các ngươi chịu hình phạt còn kinh khủng hơn so với cái chết!”
Ô Kỳ Thái từ trong hoả lò lấy ra một cái Thiết Lạc (dấu ấn bằng sắt), hắn hét lớn nói: “Cởi áo của các ngươi ra, để ngực trần, ta sẽ đích thân lưu lại Ô thị ấn ký, các ngươi sẽ là tài sản của ta!”
Ô Kỳ Thái chỉ thiết lạc vào một gã tù binh, tên Tần binh này nhắm hai mắt lại, thanh âm thịt cháy và mùi khét lẹt bốc lên, một cái ấn ký được in lên trán hắn.
Hắn chỉ hướng vào tên tù binh tiếp theo, tên này hst lớn: “Sĩ khả sát bất khả nhục! Ta cho dù chết cũng không để cho bọn Hồ cẩu các ngươi vũ nhục!”
Tên tù binh này liều lĩnh hướng Ô Kỳ Thái phóng đi, nhưng lại bị cái xiền chân làm ngã trên tuyết.
Ô Kỳ Thái cười nói: “Hay cho một anh hùng hảo hán tử!”
Hắn đi nhanh tới trước người tên tù binh này, giơ chân phải hung hăng đạp lên sống lưng hắn một cái, chỉ nghe “cách” một tiếng, xương sống của tên tù binh này lập tức bị gãy đôi, mất mạng tại chỗ. Hắn cầm thiết lạc dí lên trán nói: “Cho dù chết, cũng phải lưu lại ấn ký của Ô thị.”
Hắn lập tức lại cảm thán nói: “500 lượng bạc cứ như vậy biến mất!”
Chiêu thúc ấy của Ô Kỳ Thái chấn nhiếp được toàn bộ đám tù binh, khiến cho họ phải phục tùng.
Ô Kỳ Thái cầm thiết lạc nung đỏ tới trước mặt của ta, ta không sợ nhìn chăm chú vào hắn, Ô Kỳ Thái có chút trào phúng hỏi: “Ngươi có phải không muốn hay không?”
Ta hỏi ngược lại: “Chủ nhân mua ta hết bao nhiêu ngân lượng?”
Ô Kỳ Thái vươn 3 ngón tay: “Ba nghìn hai!”
“Nếu như ấn cái thiết lạc này lên mặt ta, chủ nhân không những chỉ mất đi một tên nô lệ trung tâm, hơn nữa còn mất đi số tiền lớn gấp nhiều lần số tiền mua ta!”
“Thật không? Cho ta một cái lý do!”
Ta gật đầu: “Nô lệ cũng có tự tôn, có giá trị hơn rất nhiều so với một nô lệ mất đi tự tôn!”
Trong hai mắt Ô Kỳ Thái toát ra một tia quang mang kinh dị, hắn giật mình, không đem thiết lạc khắc lên trán của ta, thấp giọng nói: “Te để lại cho ngươi sự tôn nghiêm, mong là ngươi sẽ chứng minh được mình khác với những người khác!”
Ta là người duy nhất không bị lưu lại dấu ấn nô lệ, mà từ giờ phút này, trong ánh mắt của đám tù binh, họ đã bắt đầu cừu hận ta, chỉ qua cảm giác thôi, ta cũng cảm nhận được điều này.
Ô Kỳ Thái dẫn theo chúng ta đi về phía bắc, qua nửa tháng tới một cái trấn nhỏ ở bắc bộ Đông Hồ. Trải qua nửa tháng điều dưỡng, thân thể của ta đã dần dần bình phục, sự ưu đãi của Ô Kỳ Thái cho chúng ta cũng hậu hĩnh vô cùng, cuộc sống hàng ngày không có gì là không chu toàn.
Trấnh nhỏ này cách đô thành Đông Hồ là Hắc Sa thành không tới 50 dặm.
Ở đây chỉ có những mái nhà nhỏ, một năm trước Ô Kỳ Thái mua nơi này, sau đó thiết lập trạm giác ở xung quanh.
Đi vào trong trấn, phảng phất như đi vào một cái lao ngục, bốn phía trấn nhỏ là những bức tường đá xây thành, mặt trên cắm đầy chông sắt, nam bắc đều có một cổng ra, hai bên cổng ra đều có vọng lâu (chòi gác). Trên cái vọng lâu này, đêm hay ngày đều có người gác.
Chúng ta ở trấn nhỏ này tắm rửa và thay quần áo, đồ dùng hàng này, mấy tên nô bộc dùng nwóc lạnh dội lên người chúng ta, trong khi đó, khí trời cực kỳ lạnh, làm cho những giọt nước hình thành những đám băng trên người, cho tới khi tan hết thì nhiệt độ cơ thể mới dần dần tăng lên.
Ô Kỳ Thái híp mắt quan sát khí lực và sức chịu đựng của chúng ta, sau đó nở nụ cười thoả mãn.
Trên tiểu lâu phía bên phải đột nhiên vang lên một tiếng cười khanh khách.
Điều đó đã hấp dẫn ánh mắt của chúng ta, ở trên lan can tiêu lâu, có một đám hồ nữ dung mạo xinh đẹp đang nhìn chúng ta chỉ chỉ trỏ trỏ, thỉnh thoảng còn liếc tới những ánh mắt siêu hồn lạc phách.
Một số người trong chúng ta lập tức quên mất hoàn cảnh của mình, hướng đám hồ nữ kia biểu diễn khí lực, gầm lên một tiếng rung trời.
Đám hồ nữ kia lại càng cười vui vẻ, ánh mắt chẳng kiêng kị gì nhìn thẳng vào thân thể chúng ta.
Hầu như ánh mắt của đám hồ nữ này đều dừng lại ở trên mặt của ta, vì ta không có dấu vết nô lệ.
Thương thế trên cơ thể của ta hầu như là đã khỏi hẳn, để lộ ra những đường cong rắn chắc trên cơ thể, màu da đồng cổ dưới ánh mặt trời của Bắc quốc sáng rực lên, những vết sẹo trên chiến trường không ảnh hưởng gì, mà lại càng làm tăng thêm mị lực nam tính.
Ô Kỳ Thái ha ha cười nói: “Cái trấn nhỏ này tên là Tam Đỉnh Tập, cũng là nơi nhiều người lui tới, thế nhưng 5 năm trước xảy ra một trận ôn dịch, dân cư ở đây chết mất một nửa, nửa còn lại trốn đi nơi khác, Tam Đỉnh Tập đã trở nên trống không, ta dùng 5000 lượng bạc mua nó.” Ánh mắt của hắn lấp lánh nhìn thẳng vào chúng ta nói: “Các ngươi còn đáng giá hơn cái trấn này, t among muốn các ngươi báo đáp lại ta nhiều hơn những gì mà các ngươi đã nói.”
Ô Kỳ Thái chỉ đám hồ nữ trên lầu nói: “Trong vòng 3 tháng tới, ta sẽ cung cấp cho các ngươi tất cả những gì mác các ngươi muốn, nhưng mà chuyện các ngươi phải làm chính là dùng toàn bộ sức lực luyện tập cho ta, ta muốn các ngươi trở thành một trong những đấu sĩ dũng mãnh nhất Hắc Sa thành!”
Trước đây ta mơ hồ đoán được mục đích của Ô Kỳ Thái, thì nay đã được xác nhận.
Hắn mua chúng ta, để bồi dưỡng chúng ta thành những đấu sĩ, mục đích là mua vui cho mọi người.
Trong lòng ta bỗng nhiên dâng lên một tia mong muốn, Ô Kỳ Thái muốn đạt được lợi ích càng cao, thì nhất định sẽ làm mọi cách để cho ta có tư cách tham gia thi đấu tốt nhất.
Hắc Sa thành là nơi tập trung nhiều quyền quý, hiển nhiên sẽ là nơi mà hắn chú ý nhất.
Với ta mà nói đây là một cơ hội không thể buông tha, đám nô lệ chúng ta chỉ có ở nơi này trổ hết tài năng thì mới có cơ hội phục hồi tự do.
Những ngày máu tanh ở Tam Đỉnh Tập bắt đầu, trong vòng 10 ngày đầu, Ô Kỳ Thái bắt đầu khôi phục huấn luyện cho chúng ta, đồng thời truyền thụ cho chúng ta một số kỹ xảo cách đấu (đánh nhau).
Bản thân ta có Vô Gian Huyền Công, lợi dụng cơ hội này, ta dựa theo lời chỉ điểm của Thu Nguyệt Hàn khổ tu, trong khoảng thời gian này thực lực tăng mạnh.
Đám nô lệ chúng ta ai cũng ý thức được việc, nguy cơ đã cận kề, nên tận dụng mọi thời gian tranh thủ luyện tập.
Từ ngày thứ mười bắt đầu, cứ hai người trong chúng ta được biên thành một tổ đội, bắt đầu tiến hành huấn luyện cường hóa.
Ta cùng với một hán tử tên là A Đông được biên thành một tổ, ta và hắn cũng thử giao thủ, biết là năng lực của hắn kém xa ta, nhưng ta không dám biểu lộ ra, trong khoảng thời gian ở cùng hắn,ta luôn giấu diếm thực lực của mình.
Mỗi lần đói chiến ta luôn tỏ ra bất phân thắng bại với hắn.
Mỗi khi tới thời gian nghỉ, A Đông lại chủ động nói chuyện với ta, nhưng ta lãnh đạm bỏ qua, một ngày nào đó kết quả sẽ là chúng ta phải đối mặt.
Ta sẽ đích thân kết liễu tính mạng của hắn, do vậy không nên có bất cứ tình cảm nào hết.
Trong nháy mắt đã qua một tháng, Ô Kỳ Thái lại tập trung chúng ta tới sân huấn luyện, ở đó, mỗi người chọn ngẫu nhiên cho mình một đối thủ.
Vũ khí toàn bộ rút ra, đao phong, hàn mang lạnh người
Đối thủ của ta là một gã người Tần cao lớn vạm vỡ, mấy ngày nay liên tục luyện tập khí lực, làm cho tinh thần của ta cũng trở nên cứng cỏi. Đứng trước địch thủ, ta không có bất cứ sự mất bình tĩnh nào, ta biết, đây đang đặt những bước chân trên con đường sinh tử của mình, dù sao thì nhân từ với địch cũng là tàn nhẫn với chính mình.
Ta chỉ cần dùng một hiệp, lưỡi đao đã vô tình cắt đứt yết hầu của đối thủ, nhìn một sinh mệnh bị biến mất trong tay của ta, ta cũng chẳng có chút gì bi thương, bởi lẽ ta đã tiến gần tới tự do thêm một bước.
Hai mươi sáu tên nô lệ, trải qua lần đầu tiên sàng chọn chỉ vẻn vẹn còn 15 tên. Hai tên nô lệ bị trọng thương, rất nhanh cũng bị biến thành xác chết.
Chúng ta còn 13 người, tiếp tục tiến vào đơt huấn luyện thứ hai, đồng thời kéo dài thêm một tháng sinh mệnh.
Điều làm ta ngoài ý muốn chính là A Đông cũng thành công bảo tồn được mang sống, thực lực của hắn ta cũng biết nhưng không ngờ hắn cũng ẩn giấu thực lực như ta.
A Đông nhìn ta tươi cười sáng lạn, hắn đi tới bên cạnh ta thấp giọng nói : “Đao nhanh thật”
“Cũng vậy, cũng vậy”. khóe môi ta nở nụ cười. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn – www.TruyệnFULL.vn
Trong khi đang ăn cơm, có một tên nô lệ đi ngang qua phía sau ta, bỗng nhiên, hắn dùng cái dĩa từ sau lưng đam thẳng vào yết hầu ta.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh ta căn bản không phản ứng kịp.
Đúng lúc này A Đông kịp thời xuất hiện, tóm lấy cổ tay tên kia, đánh rơi cái dĩa xuống đất.
Hai tay của ta đồng thời đập lên cánh tay cua tên đánh lén, khiến hắn gập người lại, đầu gối của ta đạp mạnh vào các khớp ngón tay của hắn, âm thanh xương vỡ vang lên, hắn đau quá gập người xuống đất.
Ta cầm cái bát trên bàn, toàn lực đập vào mặt hắn, hắn dùng cánh tay còn lại, thống khổ đưa lên che mặt.
Trong phòng bỗng nhiên vang lên tiếng vỗ tay, Ô Thái Kỳ tươi cười xuất hiện ở ngoài cửa lớn, hắn lớn tiếng nói:
“Tên nô lệ mà hôm nay ngươi giết chính là ca ca của hắn.”
Ta cố sức cắn môi dưới, hai tay vặn cổ tên đánh lén, hắn hét lên một tiếng, xương cổ bị gãy, chết ngay lập tức.
Trong phòng lặng ngắt như tờ, trong ánh mắt của A Đông hiện lên sự sợ hãi.
Ta lau vết máu đứng dậy, vưa vặn bắt gặp ánh mắt nóng rực của Ô Kỳ Thái, hắn thưởng thức gật đầu, xoay người đi ra cửa.
Ánh trăng mông lung chiếu vào trên giường của ta, sau khi ta tắm rửa, ta lẳng lặng nằm trên tấm da thú, hưởng thụ hơi ấm từ bếp sưởi phả ra, trong thời tiết giá lạnh này, ta khó mà tin được đây lại là phương Bắc giá lạnh.
Lòng bàn tay của ta do cầm khiếm nhiều, đã chai sạn, ta vuốt vuốt nó, một cảm giác thô ráp hiện lên, giờ ta khó mà tin được, đây lại là bàn tay từng có những bút pháp thần kỳ.
Không biết Tiêu Trấn Kỳ có thoát hiểm hay không, nếu như hắn chết đi, không biết trên đời này còn ai lo lắng cho ta nữa không? Hàng loạt cac s vấn đề xuất hiện trong đầu của ta làm ta khó ngủ vô cùng.
Cánh cửa bị đóng đột nhiên mở ra, âm thanh ken két vang lên.
Một nữ tử người Hồ xinh xắn đi vào trong phòng, cánh cửa sắt sau lưng nàng đóng lại, mái tóc vàng chập chờn trong áo khoác dài, đôi mắt màu lam trông như dòng suối mát nhộn nhạo, cái mũi đinh khác hẳn với nữ tử phương Nam.
Đôi mắt kiều mị liếc nhìn ta, bàn tay nhỏ nhắn chậm rãi tháo thắt lưng, cái áo choàng màu hồng chậm rãi rơi xuống, da thịt nàng trắng như tuyết, đôi nhũ phong ngạo nghễ, thẳng tắp đúng là vưu vật của nhân gian.
Nàng uyển chuyển đi lại, chân nhỏ khẽ đặt lên trên giường, thản nhiên cười, hai má hiện lên những lúm đồng tiền mê người.
Bàn tay nhỏ nhắn cầm lấy cái vòng, buộc mái tóc vàng óng ở đằng sau lên, động tác này càng làm hiện lộ bộ ngực ngạo nhân, hai điểm đỏ rung động, động tác đơn giản này đang trêu chọc, tạo áp lực tinh thần cho ta.
Nàng nhạy cảm phát hiện biến hóa trên thân thể ta, cái thân mềm mại nằm trên hai chân, bàn tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng vuốt ve hai gò má ta, thân thể mềm mại đè xuống, mùi hương mê người phảng phất trong phòng.
Nhiệt độ cơ thể của ta dưới sự ma sát của nàng nhanh chóng tăng cao, hai tay của ta đặt lên đôi mông đầy ắp của nàng, nhẹ nhàng ấn xuống dưới.
Một tiếng ngâm khẽ mê người vang lên, thân thể mềm mại đã bao phủ lấy ta, động tác của nàng đã trở nên nhún nhảy, nhanh chóng tạo cho chúng ta hưng phấn cao độ.
Ta ôm lấy thân thể mềm mại của nàng, đột nhiên kịch liệt chuyển động.
Hồ nữ thấy động tác của ta chuyển sang kịch liệt, lập tức quấn chặt lấy thân hình ta, nàng đương nhiên đã trải qua thuật phòng the, những tiếng rên vang lên thật đúng lúc.
Đối mặt với một vưu vật nước khác như vậy, ta chẳng có cảm giác gì là thương hương tiếc ngọc, có lẽ do phải chịu áp lực lâu rồi, nên ta thoải mái bạo phát….
Sáng sớm hôm sau, ánh mặt trời chiếu vào trong phòng, Hồ nữ nhẹ nhàng cựa mình đúng dậy mặc quần áo, nhưng vừa mới đi được một bước, thân hình cảm thấy đau đớn, nhẹ nhàng a lên một tiếng.
Ta ân cần nói: ” Ngươi có sao không.”
Nàng xoay người lại thản nhiên cười, trên áo còn đọng lại những vết máu, đương nhiên là do tối hôm qua ta phát tiết trên người nàng
“Ngươi là một con dã thú…”
Nàng nói nhỏ một tiếng, nhưng sau đó lại tươi cười ngượng ngùng.
“Ngươi còn tới hay không?” Thanh âm của ta tràn đầy chờ mong.
Nàng cúi đầu suy nghĩ một chút: “Có lẽ sẽ….”
Sau đó mở cửa phòng đi ra ngoài
Một đêm như thế này, đối với ta đã là một giấc mơ, nhưng ngay sau đó, ta đã trở lại thế giới hiện thực, cường độ huấn luyện bắt đầu gia tăng, đối thủ của chúng ta dần biến thành hai người, bốn người, sáu người.
Tam Đỉnh Tập không bao giờ thiếu nô lệ tập cùng chúng ta, mỗi ngày có rất nhiều người chết đi trước mặt chúng ta, trong đó không chỉ có tù binh, mà có nhiều nô lệ thuộc nhiều chủng tộc khác nhau.
Sau khi tháng thứ 3 gần kết thúc, 26 người trong nhóm chúng ta chỉ còn vẻn vẹn có 4 người, mà ta và A Đông đều là những người sống sót
Khi tiết trời bắt đầu ấm, tuyết dưới chân đã dần tan, trên mặt Ô Kỳ Thái lúc này lại càng tươi cười, đối với tiến độ của chúng ta, hắn tương đối thỏa mãn, hiện giờ đang tính toán những khoản hồi báo kếch xù.
Tâm tình của ta càng lúc càng ngưng trọng, rời khỏi Tam Đỉnh Tập, chính là lúc phải đối mặt với những trận quyết đấu sinh tử.
Từ biểu hiện của A Đông ta thấy được, đao pháp của hắn chẳng thua ta chút nào, nếu như chọn hai người chúng ta quyết đấu, thì thắng bại thực khó nói.