“Đệ nghĩ thế nào thì cứ làm như vậy đi. Ta thấy Thanh Trúc cũng không thực sự giận đệ đâu.”
“Thật sao?”
“Thật mà. Đệ cứ thử bắt chuyện xem nào.”
Thấy Phi Diên có vẻ vẫn do dự, Danh Thần liền lấy trong tay áo vài viên kẹo nhỏ hình tròn được bọc giấy đưa cho Phi Diên rồi nói:
“Cầm cái này nói chuyện với Thanh Trúc thử xem nào.”
“Nhưng có chắc Thanh Trúc thích ăn cái này không?”
Danh Thần nghiêng đầu hỏi lại: “Trẻ con không phải đều thích ăn kẹo sao?”
“Cậu ta có phải trẻ con bình thường đâu.”
Danh Thần phì cười xoa đầu Phi Diên rồi nói: “Đệ cũng có phải trẻ con bình thường đâu. Thôi nào, mạnh dạn lên đi chứ!”
Phi Diên nhìn Danh Thần cười lại đột nhiên đỏ mặt, tim cứ đập mạnh thình thịch. Cậu nhóc quay đi, chạy về phía Thanh Trúc, chìa những viên kẹo đủ màu ra trước mặt cậu. Thanh Trúc nhìn chỗ kẹo đó, kinh ngạc nhìn Phi Diên.
“Có thích ăn kẹo không? Cho ngươi đó.”
Thanh Trúc nhíu mày hỏi lại: “Có ai mời kẹo như ngươi không?”
“Ngươi không thích à? Danh Thần ca ca nói con nít đều thích ăn kẹo mà.”
“Ngươi bớt dựa dẫm vào Danh Thần đi.” Thanh Trúc bốc lấy một nắm đem cất vào tay áo.
“Sao ngươi lấy nhiều thế?”
“Không phải ngươi cho ta sao?”
“Ta cho ngươi chọn một viên để ăn, không phải lấy hết như thế. Đây là của Danh Thần ca ca cho ta mà.”
“Cái gì mà cho ngươi. Là Danh Thần bảo ngươi đưa cho ta mà.”
“Không phải. Trả kẹo đây. Ngươi chỉ được lấy một viên thôi.”
“Không trả. Ta lấy thì là của ta.”
Thấy tình hình không ổn, Danh Thần chạy tới nói:
“Đừng cãi nhau nữa. Ta còn kẹo mà.”
…***…
Buổi chiều hôm đó, sau khi hạ triều, Tử Hằng thay đồ xong liền chạy ngay đến Phụng Nghi cung. Khi đó Phi Diên đã đi học trở về, đang phụ cha dọn bàn ăn.
Hôm nay Hồng Thanh tự mình xuống bếp nấu một vài món đơn giản, dĩ nhiên vẫn với sự giám sát của đầu bếp cung đình. Tuy mỗi lần ăn với Hồng Thanh đều là những bữa ăn đạm bạc, thua xa các món ăn mà mình từng ăn trước kia nhưng Tử Hằng lại luôn rất thích. Hắn tự nhủ lúc nào có thời gian sẽ học nấu ăn để tự tay nấu cho Hồng Thanh và con trai ăn một bữa.
“Đây là điều đặc biệt mà ta muốn cho ngươi xem.”
Hồng Thanh đưa một tập giấy trắng cho Tử Hằng. Trên đó là bản vẽ chi tiết một vài ý tưởng của hắn về thiết kế mới trong cung Phụng Nghi mà hắn muốn sửa đổi.
“Những chi tiết này sửa đổi đều không tốn bao nhiêu tiền. Ta có thể trả. Ta chỉ muốn nhờ ngươi giúp ta tìm người thật giỏi chuyên về chuyện này để sửa lại cung cho ta.”
Tử Hằng kéo Hồng Thanh ngồi lên đùi mình, âu yếm nói:
“Ngươi đã là phi tần của ta, còn khách sáo với ta những cái này làm gì. Người, ta sẽ tìm cho ngươi, chi phí sửa chữa ta cũng sẽ trả. Đằng nào cũng là tiền của ta cả mà.”
“Ngươi đừng xem thường ta. Nhất định một ngày nào đó ta cũng sẽ tự mình kiếm ra tiền, không làm phiền đến ngươi.”
“Không phiền. Là ta đang cầu xin ngươi xài tiền của ta đó, bảo bối.” Tử Hằng hôn nhẹ lên môi Hồng Thanh rồi nói tiếp: “Bất ngờ của ngươi, ta rất vui. Vậy ta sẽ nói cho ngươi biết bất ngờ của ta dành cho ngươi.”
“Thanh nhi, hai ngày nữa ta sẽ tổ chức hôn lễ chính thức cưới ngươi vào cung làm thê tử của ta.”
Hồng Thanh sửng sốt:
“Hôn… hôn lễ?”
“Đúng vậy. Ta đã phong phi cho ngươi thì dĩ nhiên cũng phải cưới ngươi. Sao ngươi lại ngạc nhiên quá như vậy? Ngươi không phải nghĩ ta sẽ không cưới ngươi đó chứ?”
“Không. À… ta…”
Vì hắn là nam nhân cho nên mới nghĩ bản thân sẽ không có một hôn lễ đàng hoàng. Theo bình thường thì chỉ khi hoàng đế thành hôn thì thê tử mới được phong phi. Nhưng Tử Hằng khi đưa hắn về cung đã để hắn ngủ lại tại tẩm cung của mình, sau đó còn phong phi, ban cho Phụng Nghi cung nên hắn đã nghĩ… đã nghĩ mình không cần phải tổ chức hôn lễ. Tuy cảm thấy có chút thất vọng nhưng hắn vẫn có một danh phận và được ở bên cạnh con trai và Tử Hằng. Với hắn thế là quá đủ rồi.
“Xin lỗi vì đến giờ này mới có thể tổ chức hôn lễ. Bởi ta gặp chút rắc rối. Nhưng ta đã giải quyết xong rồi. Thanh nhi, hai ngày nữa thôi. Ngươi sẽ thực sự là thê tử của ta.”
Ngày đó khi hắn đưa Hồng Thanh và Phi Diên về sống chung trong tẩm cung với mình đã gây ra ồn ào lớn khi lên triều. Các quan lại không ngừng chất vất hắn tại sao lại hành động bất chấp quy định như vậy. Cho nên hắn mới quyết định phong danh phận cho Hồng Thanh và Phi Diên luôn để áp chế miệng lưỡi của bọn chúng.
Khi hắn đề nghị tổ chức hôn lễ với Hồng Thanh thì lại tiếp tục gây ra ồn ào. Bởi vì lịch sử chưa từng có chuyện hoàng đế làm hôn lễ cưới một nam nhân làm phi nên các nghi lễ có một số thứ không phù hợp. Người chuyên trách chuyện này lại toàn mấy lão già lớn tuổi cổ hủ nên lần nào bàn chuyện Tử Hằng cũng cãi nhau với bọn họ. Đến cuối cùng hôm nay mới có thể nói với Hồng Thanh về chuyện tổ chức hôn lễ.
“Xin lỗi vì đã để ngươi chịu ủy khuất lâu như vậy. Ta ước giá như mình có thể tổ chức hôn lễ sớm hơn.”
“Không sao. Cũng chỉ có vài ngày, ta không để tâm đâu. Ta hạnh phúc lắm. Cảm ơn ngươi.”
“Cảm ơn suông bằng miệng không được đâu. Ngươi phải có cái gì tặng cho ta chứ.”
Tử Hằng chu môi có vẻ muốn hôn nhưng bị Hồng Thanh bịt chặt miệng.
“Còn hai ngày nữa là thành thân rồi. Vậy từ giờ đến lúc đó chúng ta nhịn đi nha. Như vậy thì đêm động phòng mới càng ý nghĩa chứ.”
“Hả?”
Nói xong Hồng Thanh lại đẩy Tử Hằng ra ngoài và đóng cửa lại. Tử Hằng một lần nữa nhìn cửa đóng sập trước mắt mình mà sững sờ.
“Ta… hôm qua ta đã nhịn rồi mà. Lại tiếp tục phải nhịn nữa sao?”
* Dự là đến hôn lễ sẽ xảy ra lắm chuyện đây.