Mà bệnh của Thái Tử Phi không khỏi, thân mình ngày càng hao gầy, chuyện trữ quân một nước chọn lựa tân phi cũng tiến hành trong im lặng.
Ao Hạ Cung hôm nay, nhất định sẽ bị các vị quý nữ hùng tâm bừng bừng chen chúc đến chật ních.
Chẳng qua Quỳnh Nương đi chuyến này với cái danh nghĩa nữ của Thái Hậu. Kém bối phận với những hoàng tử đó, thêm nữa là nữ tử thương hộ, chỉ xuất thân hạng nhất đã bị chấn động trên chín tầng mây, có thể cười nhìn nồi đun nước sủi cảo, yên lặng xem diễn.
Làm cô cô là chân chính đi ngâm tắm giải nhiệt, thuận tiện mặc y phục rực rỡ tiêu khiển, làm tròn hiếu đạo trước mặt Thái Hậu lão nhân gia.
Từ khi nhận thiệp Thái Hậu sai người đưa tới, Quỳnh Nương đã dụng tâm chuẩn bị một rương sổ sách —— bấm tay tính toán, kênh đào sắp mở. Thuyền hàng cũng phải xuống nước chạy thử.
Kinh phí đầu tư chế tạo thuyền rất lớn, bây giờ ngoài tiền tiệm chay kinh doanh được, trong tay nàng cũng không có ngân lượng mấy để đồng vốn.
Bây giờ càng không mua nổi hàng hoá lẻ tẻ, chờ hàng hóa chuyển tới, nhanh chóng thu hồi khoản tiền hàng hóa thế nào đó là vấn đề.
Nhưng hành trình đến Hạ Cung lần này sẽ giải quyết hết trong một sớm!
Tựa như lời Hỉ Thước nói, gần đây son phấn trong kinh thành đều tăng giá. Nhưng theo Quỳnh Nương thấy, mặt hàng này không phải tốt nhất. Son phấn tốt nhất là hàng của nghi viên Khứu Hương Trai phía nam.
Đời trước, khi kênh đào mở, giao thông thuận lợi, phấn bột tổ truyền đặc chế của Khứu Hương Trai mới nổi tiếng khắp kinh thành.
Quỳnh Nương quyết định kiếm lấy tiền lãi từ lượng lớn phấn nước này.
Mà nhân cơ hội mua nguyên liệu hương liệu nấu ăn của Nam Di, nàng nhờ người tiện đường mang về nhiều hàng tốt, phấn nước cũng coi như là một thứ trong đó!
Chỉ đợi đến lúc nhóm quý nữ gặp nhau ở Hạ Cung, nàng sẽ bày ra, nhìn xem có tìm được nguồn tiêu thụ hay không.
Đã như thế, làn da của nàng đúng là phải tinh tế bảo dưỡng, nếu không, phơi đen rồi lại dùng phấn thơm, chẳng phải là phân lừa đánh cả rương phấn sao —— che cũng không che được!
Đến lúc đó hiệu quả của phấn nước không tốt, thuyền hàng nàng đặt sẽ hỏng mất!
Quỳnh Nương nghiêm túc tính toán chuyện kiếm tiền, vì thế mấy ngày nay nàng rất có nề nếp, đến xưởng đóng tàu cũng dùng mũ che kín mít, mà Lang Vương tới đón nàng vài lần nàng cũng thoái thác, chỉ ở nhà cho trắng.
Tới ngày vào Hạ Cung, trong cung phái xe ngựa tới sớm.
Quỳnh Nương tạm biệt cha nương, chỉ mang theo một nha hoàn và một rương lớn phấn nước, son, các loại hàng hoá rồi đến Hạ Cung Linh Long Sơn cách kinh thành hơi xa.
Lúc kiệu thạch dừng lại trước Hạ Cung, các loại xe ngựa đã dừng thành một dãy dài.
Bởi vì các hoàng tử đến giải nhiệt đều ra vào cửa phía tây là chủ yếu, nơi này tất cả đều là nhóm quý nữ đến tiệc hạ tủy.
Chỉ thấy một đám người tài đang lúc xuân xanh, thân thể thướt tha, mờ mịt nhìn quanh.
Quỳnh Nương quét qua một vòng quý nữ, thấy được vài hoàng tử phi ngày sau. Đặc biệt là Cận Vân Hi tiểu thư, Thái Tử Phi sau này.
Trong một đám tiểu thư, tính ra nàng ấy là xuất sắc nhất.
Chẳng qua Quỳnh Nương biết rõ, trắc phi thị thiếp của Thái Tử cũng nhiều đến nỗi người xem hoa mắt, tuy Vân Hi tiểu thư nổi danh hiền đức, nhưng lúc lén lút gặp nhau cùng với mấy hảo hữu cũng khó tránh khỏi sẽ biểu hiện chút mệt mỏi —— dâu hoàng gia, không dễ làm!
Đương nhiên ngoài đẹp mắt cũng có chướng mắt, Liễu Bình Xuyên xuống kiệu, chỉ là lúc thấy nàng cũng ở đó, ý cười khéo léo trên mặt hơi hơi lệch đi.
Lúc Quỳnh Nương đánh giá một đám quý nữ xuống kiệu, mười mấy hoàng tử đã sớm chen lên chỗ gác mái cao nhất của Hạ Cung, tranh nhau truyền lại mấy cái thấu kính Đại Tần tiến cống nhìn xung quanh trước cửa cung.
Trong đó một thiếu niên mới mười lăm mười sáu tuổi hưng phấn nhìn, sau đó hướng về phía gác mái hô lớn: “Nhị ca, tiểu thư tới lần này không tồi đâu, nhìn khí chất kia kìa, tiên tử lướt sóng Lạc Dương, thân thể mang theo sự phong lưu của thế gia vọng tộc!”
Nhị hoàng tử Lưu Diệm vừa uống trà vừa cười nói: “Thập đệ, đệ vẫn chưa đến tuổi đại hôn, đi theo góp vui làm gì? Lăng Ba tiên tử cái gì, làm như đệ thật sự nhìn thấy rồi vậy.”
Thập hoàng tử không phục lắm, giơ Tây Dương kính lên nói: “Không tin, mời Lang Vương đến xem, hắn vào Nam ra Bắc, kiến thức rộng lớn, lại thiện phẩm nữ sắc, để hắn tới bình phẩm, người mặc váy lụa đỏ thẫm kia có tính là tuyệt sắc nhân gian hay không?”
Lưu Diệm buông chén trà, bật cười lắc đầu, nói với người bên cạnh: “Vong Sơn huynh, cái danh trộm hương trộm ngọc của ngươi rất vang dội trong hoàng cung, biểu đệ ngươi kêu ngươi giám mỹ, không thể thoái thác được!”
Lang Vương vốn không thích tới Hạ Cung náo nhiệt, nhưng Hoàng Thượng truyền chỉ muốn hắn bồi vương mấy ngày, cho nên hắn mới chuẩn bị để ứng phó.
Nghe thập hoàng tử nói vậy, các hoàng tử xung quanh đều ồn ào lên.
Ở đây không có chưởng sự lễ nghi, một đám hoàng tử đều là choai choai mao hài tử, nhất thời thật sự ầm ĩ.
Lang Vương lười biếng nhận thấu kính, thầm nghĩ: Một đám dung chi tục phấn có cái gì để khen ngợi? Người kiều mị nhất đang ở dưới chân Hoàng Sơn, địa bàn của hắn đấy!
Nhưng lúc giơ kính lên, theo hướng thập hoàng tử vừa nhìn, lửa giận của Lang Vương bỗng vọt lên cao!
Thập hoàng tử đúng là biết nói, còn không phải là trích tiên đạp sóng mà đi sao?
Một thân váy dài đỏ thẫm tôn lên vòng eo tinh tế của nàng, tóc đen đầy đầu vãn cao hiếm thấy, cây trâm trên đầu vô cùng tinh xảo. Làn da sáng trong, dưới ánh mặt trời như đồ sứ loang loáng, mặt mày phong tình, miệng nhỏ hơi nhếch lên, bao nhiêu ngày hắn chưa được tinh tế nhấm nháp rồi?
Trích tiên đẹp như vậy, không tu hành ở tiệm chay của nàng đi, chạy đến đây rêu rao là muốn làm gì?
Khoảnh khắc đó, Lang Vương cảm thấy tiểu nương này cố tình dấu diếm, nàng muốn leo cây cao? Cũng không biết trong đám hoàng tử còn chưa dứt sữa này, ai là lang quân như ý trong lòng nàng?
Hắn phải ngắt hoa, bẻ gãy hồng hạnh kiều tiếu muốn vượt tường này!
Tác giả có lời muốn nói: Miao~ đại hội tắm rửa sắp bắt đầu~~