Lê Thấm cả kinh, “Chị nào? Mẹ bảo chị dẫn con đi ăn cơm lúc nào?”
Đứa trẻ bập bẹ nói “Một chị đẹp ơi là đẹp, nói chuyện nhẹ nhàng lắm, hôm qua dẫn con đi ăn KFC, xế chiều nay lại dẫn bọn con đi ăn Pizza hut, chị ấy bảo ngày mai sẽ dẫn con đi ăn bít tết Cừu Vui Vẻ!”
Lê Thấm nhất thời hốt hoảng, huyệt thái dương nhảy kịch liệt, chị ta vội vã tắt TV, sau đó giật lấy đồ chơi trong tay con vất qua một bên, nắm vai con trai, nghiêm túc hỏi từng câu một: “Tiểu Hiên, con nói mẹ nghe, chị đến đón con trông thế nào, tên là gì?”
Làm sao thằng bé nhớ được, nếu chị không đến tìm cậu thì cậu cũng không nhận ra được người ta, thấy mẹ nghiêm túc thì chu đôi môi lên, ấm ức đáp: “Con không biết, chị ấy không nói tên, nhưng có nói là mẹ bảo đến đón…”
Hỏi gì cũng không biết, Lê Thấm bực tức cao giọng quát: “Không phải mẹ đã bảo con không được tùy tiện đi với người lạ rồi hả?!”
Đứa bé nghe thế thì sửng sốt ba giây, sau đó nhắm mắt òa khóc.
Lê Thấm lại đau lòng, vuốt tóc nhìn con. Vì sinh đứa bé này mà chị ta chịu không ít tội, chỉ cần mỗi lần nghĩ đến tội lỗi trước kia phải chịu thì chị ta lại chỉ hận không thể đem mọi thứ tốt nhất trên thế giới đến trước mặt con, cho nên chị ta rất chiều con. Với Lê Thấm, chắc nhược điểm duy nhất chính là con trai.
Ngày hôm sau, Lê Thấm tìm người canh chừng Tiểu Hiên, nhưng người chị ngày ngày dẫn con đi ăn không xuất hiện.
Mấy ngày liên tiếp sau đó, người phụ nữ thần bí ấy cũng không xuất hiện.
Lê Thấm bồn chồn khó chịu, lòng dạ rối bời.
Trên lưng chị ta như mọc gai, đứng ngồi không yên, khóa cửa văn phòng lại, do dự mãi rồi quyết định gọi cho Dương Bình Sơn, chị ta cố bình tĩnh nhưng giọng vẫn cứ run rẩy, “Bình Sơn, hình như chúng ta bị theo dõi rồi…”
***
Thượng Hải, Tĩnh An.
Dịp cuối năm đang ngày càng đến gần, xe cộ trong thành phố thưa dần, trên các cành cây đã chi chít đèn lồng, bến Thượng Hải khoác lớp áo đỏ bừng, hương vị năm mới thật rõ ràng.
Vừa ký xong dự án mới, mọi người trong công ty Từ Yến Thời cũng đã về quê gần hết, chỉ còn lại mấy người Từ Yến Thời Lâm Khải Thụy và Tất Vân đào là ở lại công ty.
Đêm nay, mọi người cùng ăn bữa cơm chia tay ở nhà Trần Phong.
Vợ Trần Phong đặc biệt nghiên cứu đồ Nhật, trên bàn ăn bày rất nhiều món sashimi. Lâm Khải Thụy gắp một miếng cá hồi chấm mù tạt rồi nhét vào miệng, trợn mắt nhìn Từ Yến Thời: “Bao giờ thì cậu đi?”
Từ Yến Thời không thích đồ Nhật lắm, chỉ nhớ là Hướng Viên rất thích ăn, dù bị sặc mù tạt chảy nước mắt thì vẫn gắp lấy gắp để.
Lúc ấy anh vừa lau sạch nước mắt nước mũi cho cô, vừa khó hiểu nói: “Sặc như thế mà vẫn còn ăn?”
Cô đáp thế này, “Mù tạt là thứ rất tốt để giải tỏa cảm xúc, ví dụ như lúc anh muốn khóc nhưng lại không khóc được, thì có thể ăn cái này, như thế người khác sẽ không cảm thấy anh khóc vì khổ sở.”
Về sau anh mới biết là vì chuyện của cô và Lê Thấm.
Từ Yến Thời nhấp ngụm rượu nói, “Không biết, đợi cô ấy nghỉ đã.”
Lâm Khải Thụy chậc chậc hai tiếng, “Hai người đúng là không thú vị, chuyện gì cũng phải trưng cầu ý kiến của đối phương.”
Trần Phong liếc xéo anh ta, cụng ly với Từ Yến Thời, “Mặc xác cậu ta, cậu ta không ăn được nho nên chê nho chua đấy.”
Từ Yến Thời cười cười, không nể nang phụ họa, “Cũng đúng.”
Bầu không khí trên bàn rượu rất thoải mái lại hài hòa. Dù lời nói ra rất không nể mặt nhau, nhưng không một ai so đo cả, đúng là hiếm khi có được không khí vui vẻ thế này.
Đừng nói là ở Duy Lâm mấy năm, trong vòng mười năm gần đây chưa bao giờ anh cảm thấy dễ chịu như vậy.
Trần Phong nói: “Cậu không định lấp vị trí trưởng phòng kỹ thuật à? Muốn chờ Tiểu Diệp về hả?”
Lâm Khải Thụy chửi tục, “Đếch, năm sau mà đến tìm thì tôi đuổi cô ta luôn.”
Trần Phong và Từ Yến Thời lại ăn ý cạn ly.
Từ Yến Thời cạn xong thì vợ Trần Phong đưa trái cây lên, chị ta cười nhìn Từ Yến Thời, “Tiểu Từ có bạn gái rồi hả?”
Từ Yến Thời gật đầu, “Đúng vậy chị dâu.”
Vợ Trần Phong tiếc nuối nhìn chồng: “Nếu chưa có thì đã có thể giới thiệu em gái em cho cậu ấy rồi.”
Lâm Khải Thụy vỗ bàn cái rầm, “Chị dâu, chị thế này là không được rồi, sao chị không giới thiệu cho tôi?”
Vợ Trần Phong cười, “Thôi đi, giới thiệu cho cậu tôi sợ cậu dẫn cô ấy vào hộp đêm mất. Như Tiểu Từ mới đáng tin.”
Một nhóm người cười cười nói nói, cuối cùng bữa ăn cũng tan.
Trên đường về, Tất Vân Đào lái xe, Lâm Khải Thụy và Từ Yến Thời ngồi hàng ghế sau. Lâm Khải Thụy đang chập chờn bỗng nhìn màn đêm ngoài cửa sổ, bất thình lình nói: “Đúng rồi, chuyện của bạn gái cậu xử lý thế nào rồi? Có cần tôi đi tìm lão Vương bọn họ thương lượng không?”
Từ Yến Thời không nói rõ với Lâm Khải Thụy về chuyện giữa Lâm Khanh Khanh và Hướng Viên, chỉ là trùng hợp hôm đó đi ăn nghe thấy Lâm Khải Thụy nhắc gần đây lại có người từ chức ở Duy Lâm, đang rải CV khắp nơi. Mà giới công nghệ ở Thượng Hải không khác gì rễ cây, Lâm Khải Thụy chính là đứng trên hết mạng lưới tình báo, bên dưới rục rịch gì là anh ta gần như biết hết. Hầu như các nhà tuyển dụng đều gọi điện cho nhau.
Con người Lâm Khải Thụy có rất nhiều thủ đoạn, Từ Yến Thời chưa lên tiếng thì mình đã tự chủ trương bày đường cho Lâm Khanh Khanh. Cái gọi là cánh dưới chỉ là lớp vỏ ngụy trang thôi. Lâm Khanh Khanh muốn từ chức ở Tây An thật thì sẽ trở thành du dân vô công rồi nghề.
“Tôi ghét nhất là người phản bội,” Anh ta nói thế, “Dù là tình cảm hay công việc!”
Từ Yến Thời chỉ nhìn ánh sáng lập lòe ngoài cửa xe, không nói một lời.
***
Mấy ngày nay Lê Thấm vẫn lo lắng thấp thỏm, trong lòng như treo một thùng nước chao đảo kịch liệt.
Gần đây Dương Bình Sơn cũng gặp phiền toái, không còn thời gian đâu để chú ý tới chị ta và con, chỉ an ủi qua loa rồi vội vã gác máy.
Lê Thấm nhức đầu dựa vào ghế, không ngừng xoa huyệt Thái Dương, trong lòng cảm thấy mờ mịt không an toàn. Rồi mấy giây sau, chị ta như sực nhớ ra chuyện gì đó, mở bừng mắt ra vội bật máy tính lên, lục tìm ảnh trong hồ sơ của Hướng Viên rồi dùng điện thoại chụp lại, tối về đến nhà thì đưa ảnh cho Tiểu Hiên xem: “Là chị này phải không?”
Tiểu Hiên cẩn thận nhìn một hồi, lắc đầu khẳng định: “Không phải chị này.”
Tảng đá lớn trong lòng rơi xuống, Lê Thấm thở phào một hơi.
“Thế thì tốt.”
Thế thì tốt, thế thì tốt!