Lúc nói đến câu cuối cùng, ngữ khí của gã đột nhiên trở nên vô cùng phẫn nộ.
Ta kinh hãi đến ngây người, ánh mắt chuyển từ gã sang người khác. Thế ư? Bọn họ thà chết cũng sẽ không để lộ quân tình??
Ta và Lý Văn Vũ bị ném vào cùng lều nên bọn họ tưởng chúngta cũng là người của Bắc Tề. Một kẻ khác nói: “Bạo quân của chúng đã tàn nhẫn sát hại quận… quận chúa của chúng ta, như vậy là sỉ nhục Bắc Tềchúng ta. Chúng ta quyết chết vinh còn hơn sống nhục!”
Liếc mắt nhìn Lý Văn Vũ, ta ra hiệu cho y đừng nói chuyện.Ta im lặng, cái chết của Dao Phi vốn không liên quan tới Hạ Hầu Tử Khâm, nhưng rốt cuộc có phải do Bắc Tề gây ra hay không, ta không có chứngcứ. Cho dù có cũng không thể để những người đang chiến đấu biết, bằngkhông, e rằng không ai còn lòng dạ tham gia trận đánh này.
Quận chúa chết thảm càng khiến tinh thần của binh lính BắcTề dâng cao. Ta cắn môi, không nói nữa. Hai người vừa nói chuyện với takhông biết đã hôn mê từ lúc nào. Nhìn vết thương trên người bọn họ, chắc không sống nổi.
Trong lều, mùi hôi thối xen lẫn mùi máu tanh, ta nghiến răng gắng gượng, chỉ sợ mình không kiên trì nổi, sẽ suy sụp.
Tới tận buổi tối, vẫn không thấy ai đến thẩm vấn, ta mơ hồcảm thấy bất an. Không ai vào, không có đồ ăn, nước uống. Có lẽ đâychính là đòn phủ đầu họ dành cho bọn ta chăng? Đợi bọn ta đói tới nỗihoa mắt, chóng mặt mới đưa ra điều kiện với bọn ta?
Ha, ở chốn này, không thủ đoạn nào là không thể dùng. Đánh trận chỉ cần thắng.
Không đúng à?
Ta còn nhớ khi đó, ở trong cung, Hạ Hầu Tử Khâm từng nói xưa nay hắn chưa từng để ý tới thủ đoạn, chỉ nhìn kết quả.
Quay đầu, ánh mắt nhìn vào thân thể những kẻ kia, nếu người của thiên triều ta rơi vào tay người Bắc Tề, kết cục cũng sẽ như vậy.Điềm này không cần phải nghi ngờ.
Thở hổn hển, chiến trường chính là nơi tàn nhẫn, đẫm máunhư thế, bây giờ ta đã bước vào, không thể nghĩ đến những kế sách nhântừ.
Màn đêm buông xuống, loáng thoáng nghe thấy âm thanh vangdội, chấn động cả mặt đất, kéo dài khoảng chừng nửa tuần hương mới dầntĩnh lặng. Ta với Lý Văn Vũ nhìn nhau. Ta biết, đại quân đã trở về quândoanh.
Không biết đã qua bao lâu, dường như nghe thấy có ngườitới, sau đó có một người lên tiếng: “Chà, người huynh đệ, nên thay carồi.”
Bên này có người cười, nói: “Chỉ đợi thay ca rồi đi ăn cơm thôi!”
Nói xong, bọn họ bàn giao cho nhau, đổi hai người khác đứng ngoài. Ta thở dài, xem ra hôm nay phải nhịn đói thật rồi. Một lát sau,ta nghe thấy hai kẻ bên ngoài nói chuyện: “Có ai biết quân sư của Bắc Tề rốt cuộc là thần thánh phương nào không?”
“Ai mà biết, trước đây chưa từng nghe nói Bắc Tề phải dựavào quân sư khi xuất binh đánh trận.” Dừng một lát, người này lại nóitiếp: “Có điều, nói thật, gã quân sư đó quả là lợi hại. Trong hai trậnđánh, chúng ta đều không chiếm được chút lợi thế nào!”
Người kia khẽ “hừ” một tiếng. “Nhưng may mà Thánh thượngcủa chúng ta bày binh bố trận vô cùng lợi hại, lần này nếu không phải do quân sư của bọn chúng trở lại, đại quân sáu vạn binh đó e là đã bị tiêu diệt sạch rồi.”
Lần này…
Chợt nhớ tới lúc nhìn thấy Tô Mộ Hàn ở dưới vách núi Ô Sơn, đó đúng là viện binh của Bắc Tề ư? Ta chỉ cảm thấy lạ lùng, y là quânsư, Hàn Vương là chủ tướng, hai người bọn họ lại cùng xuất hiện ở mộtchỗ thì chiến sự này giao cho kẻ nào khác ư?
Giọng nói bên ngoài lại vang lên: “Nghe tin gì chưa? Đạiquân của chúng ta đã qua biên giới Trường Hồ rồi! Hiện đã tiến vào lãnhthổ của Bắc Tề!”
Ta giật mình kinh ngạc, thật không? Đã vượt qua biên giới rồi ư
Nhớ tới hôm đó, trên Kim Loan điện, Hạ Hầu Tử Khâm trầmgiọng nói, hắn chắc chắn sẽ khắc sâu trong lòng việc Bắc Tề xâm phạmbiên giới thiên triều. Hắn còn nói thứ hắn muốn không chỉ là dẹp yêncuộc chiến này. Khi đó, ta lờ mờ nhận ra dã tâm của hắn. Bây giờ, xem ra hắn thật sự muốn nhân cơ hội này để tấn công Bắc Tề.
“Hừ, vô sỉ!”
Đằng sau ta, không biết ai yếu ớt chửi mắng.
Lúc ta quay đầu, nghe thấy một người khác nói: “Xem ra, bạo quân đó muốn châm ngòi cuộc chiến này! Ép Bắc Tề chúng ta khai chiếntrước!”
Tiếng bước chân vang lên ở bên ngoài, lập tức rèm trại được vén lên, ánh lửa từ bó đuốc chiếu vào. Hai người đang canh gác bênngoài xông vào, hung hăng hỏi: “Vừa nãy ai nói chuyện?”
Ta ngây người, thấy người kia lạnh lùng cười một tiếng rồi nói: “Là lão tử* nói đấy, thì sao?
*(Lão tử: có nghĩa là “bố mày” (dùng để chửi).)
Binh sĩ kia giận dữ, gằn giọng nói: “Lão tử? Mi là lão tửcủa nhà nào? Hôm nay lão tử đánh cho mi thành tôn tử*!” Dứt lời, gã liền xông lên, hung hăng vừa đánh vừa chửi: “To gan lớn mật, dám cả gan nhục mạ Thánh thượng của bọn ta!”
*(Tôn tử: cháu trai.)
Một binh sĩ khác cũng lao vào thượng cẳng chân hạ cẳng tayvới kẻ kia, người dưới đất vừa động đậy liền bị binh sĩ đó giẫm lênchân, chân gã liền dịch về phía sau, chạm vào chân ta.
“Ái!” Ta khẽ rên một tiếng.
Lập tức thu hút ánh mắt của người đó, chỉ thấy đồng tử gãco lại, gã kéo binh sĩ bên cạnh, hỏi: “Này, sao lại có nữ nhân?”
Bọn họ vừa thay ca, đương nhiên khong biết hồi chiều bọn ta bị áp giải vào đây.
“Không biết, ôi, nghe nói xinh đẹp lắm! Chậc chậc, tắmửa sạch sẽ, không chừng còn…”
“Này!” Kẻ kia ngắt lời, trầm giọng nói: “Đây là người của Bắc Tề, đừng có làm loạn!”
Ta cắn môi, trong lòng trở nên rối loạn, ta sợ bọn họ sẽlàm những việc vượt quá giới hạn. Nghe gã nói như vậy, binh sĩ kia “hừ”một tiếng, nhìn ta một lần nữa rồi sải bước ra ngoài.
Thở phào nhẹ nhõm, Lý Văn Vũ nén giọng nói với ta: “Tiểu thư, người tự nguyện để bọn họ bắt vào đây, quá nguy hiểm!”
Ta cũng biết thế nhưng trong tình hình này, ta còn có thểlàm thế nào chứ? Nếu y một mực phản kháng, chúng ta chỉ có thể bị giếtchết tại chỗ, sẽ không có kết cục thứ hai. Hơn nữa, chỉ có như vậy chúng ta mới có thể vào doanh trại, mới có cơ hội gặp Hạ Hầu Tử Khiêm.
Thở dài một tiếng, cả quãng đường tới đây, cát bụi dặmtrường, qua lời nói của binh sĩ ban nãy, ta có thể nhận ra mặt ta bâygiờ vô cùng bẩn thỉu, lại thêm ánh sáng tù mù nơi này, chắc họ khôngnhìn rõ khuôn mặt ta. Ha, như vậy cũng tốt, tránh nảy sinh những rắc rối không cần thiết.
Tận tới lúc trời sáng, không có thêm bất kì động tĩnh nào.
Sáng sớm hôm sau lại có người tới thay ca nhưng vẫn không có ai đến đưa cơm. Ta nuốt nước miếng, chỉ có thể chờ đợi.
Đến trưa, có mấy người tiến vào, không giải thích gì đã ápgiải ta và Lý Văn Vũ ra ngoài. Ta thầm vui mừng, xem ra có người đếnthẩm vấn bọn ta rồi!
Rẽ mấy lối, chúng ta được đưa tới một lều trại khác, ngườiphía sau đẩy rất mạnh khiến chúng ta ngã nhào. Rất lâu sau mới nghe thấy tiếng bước chân người tới, người bên ngoài lên tiếng: “Đại nhân!”
Người kia “ừ” một tiếng, đi thẳng vào trong.
Kẻ theo vào nói: “Người đều ở bên trong, thưa đại nhân!”
Ta ngoái đầu theo bản năng, khoảnh khắc ánh mắt nhìn về phía người đó, ta bỗng sững sờ.
Cố Khanh Hằng!
Ta mở to mắt nhìn huynh ấy, chẳng phải Hạ Hầu Tử Khâm đãsai huynh ấy đi làm việc quan trọng sao? Huynh ấy đã trở về ư? Bằngkhông, sao ta có thể nhìn thấy huynh ấy ở ngay trước mặt? Càng không thể tưởng tượng được người tới thẩm vấn chúng ta lại chính là huynh ấy, CốKhanh Hằng!
Ta buột miệng gọi: “Khanh Hằng!”
Rõ ràng thấy cơ thể huynh ấy thoáng chấn động, huynh ấy quay ngoắt người, đưa mắt nhìn ta.
Ta mỉm cười, chợt nhớ ra gương mặt mình lúc này e là rấtbẩn, định đưa tay lên lau mặt nhưng bỗng nhớ ra ta vẫn đang bị trói,chưa kể trên mặt ta đã không còn thuốc nước, lúc này e là dù mặt có sạch sẽ, trông ta cũng sẽ rất khác.
Nghe ta gọi như vậy, Lý Văn Vũ cũng ngước mắt nhìn vui mừng gọi: “Cố Phó tướng!”
Y gọi huynh ấy là Cố Phó tướng, xem ra Hạ Hầu Tử Khâm không hề cách chức của huynh ấy, Lý Văn Vũ cũng biết chuyện này. Đúng thế, Hạ Hầu Tử Khâm đã giao ta cho y, tất nhiên hắn rất yên tâm về y.
Sắc mặt của Cố Khanh Hằng thay đổi, huynh ấy hét lên: “Thả người!”
Huynh ấy vừa nói vừa chạy lên, đích thân cởi dây trói chota. Người ở phía sau huynh ấy thấy thế, mặc dù nghi ngờ nhưng cũng không dám nói gì, đành bước lên, vội tháo dây trói cho Lý Văn Vũ.
Vẻ mặt Cố Khanh Hằng vô cùng căng thẳng, huynh ấy hoảng hốt đỡ ta dậy. Ta khẽ xoay xoay cổ tay theo bản năng… Bị trói gần một ngàymột đêm, dây thừng siết chặt khiến cổ tay ta tấy đỏ, chạm vào đau đếnmức muốn chảy nước mắt.
Hít sâu một hơi, ánh mắt lại nhìn vào nam tử trước mặt, tavừa định lên tiếng thì huynh ấy đã lùi lại hai bước, quỳ xuống, nói:“Nương nương thứ tội!” Huynh ấy cúi đầu, giọng nói đầy vẻ áy náy.
Nghe thấy huynh ấy gọi ta là “nương nương”, ánh mắt ngườibên cạnh huynh ấy lộ vẻ hoảng sợ, mặc dù chưa biết thân phận của tanhưng hắn vẫn lập tức quỳ xuống, nói: “Xin nương nương thứ tội!”
Ta định bước lên đỡ huynh ấy đứng dậy nhưng cơn choáng váng ập đến khiến ta lảo đảo, ngã nhào về phía trước. Cố Khanh Hằng giậtmình sợ hãi, đứng bật dậy, đỡ lấy ta, vội nói: “Nương nương…”
Lý Văn Vũ bước lên, nói: “Nương nương bị nhốt một ngày mộtđêm, chưa có giọt nước nào vào bụng, cơ thể nương nương lại đang hưnhược.”
Cố Khanh Hằng định nói gì đó nhưng ta chỉ thấy huynh ấy cắn chặt môi. Sau đó, huynh ấy phẫn nộ mắng người kia: “Khốn kiếp, ta sẽtruyền lệnh trừng trị tất cả những kẻ không biết đúng sai, dám bắt nương nương!”
Nói xong, huynh ấy liền quay người, định ra ngoài.
“Không…” Ta lắc đầu, nắm lấy vạt áo của Cố Khanh Hằng, nói: “Huynh đừng đi, giai đoạn này vô cùng đặc biệt, không thể vì chútchuyện cỏn con mà làm rối loạn lòng quân.” Nếu trừng phạt bọn họ vì việc này thì sẽ khiến người khác nghi ngờ, rốt cuộc người nào phải bắt,người nào phải thả. Ở đây, cho dù giết nhầm cũng không thể bỏ sót.
Cố Khanh Hằng nhíu mày, mở miệng định nói, còn ta chỉ cảmthấy trước mặt tối sầm, bàn tay đang túm vạt áo huynh ấy buông thõng…
Cũng không biết đã qua bao lâu, ta chỉ thấy môi khô miệng rát, lẩm bẩm kêu: “Nước…”
Có tiếng bước chân đi tới, một bàn tay khẽ đỡ ta dậy, miệng cốc chạm vào môi ta. Như nắng hạn gặp mưa rào, ta uống mấy ngụm. Cơ thể lại được đặt nằm xuống, ta nghỉ ngơi một lúc rồi mới yếu ớt mở mắt, ánh nến bập bùng lay động trên lều bạt.
Giật mình kinh ngạc, không ngờ ta ngủ lâu đến vậy, đã tối rồi ư?
Nhổm người ngồi dậy, nghe thấy người bên cạnh nói: “Muội tỉnh rồi à? Cảm thấy thế nào?”
Quay đầu nhìn, quả nhiên là Cố Khanh Hằng.
Ta thở phào, mỉm cười, lắc đầu với huynh ấy, sau đó nhíumày, hỏi: “Huynh vẫn ở đây với muội à?” Giờ là lúc nào, huynh ấy ở đâysẽ không làm lỡ đại sự chứ?
Huynh ấy ngây người, cuối cùng lắc đầu. “Không, ta vừatới.” Dừng giây lát, huynh ấy mới nói tiếp: “Xin lỗi, hôm nay quân y bận tối tăm mặt mũi, ta… ta không thể mời họ đến đây được.”
Ta biết, phía trước chắc chắn là những người đang trongthời khắc đấu tranh giữa sự sống và cái chết, còn ta chẳng qua chỉ bịngất vì cơ thể hư nhược mà thôi. Thực ra không có đại phu cũng chẳngsao, ta chỉ cần nghỉ ngơi một lát là khỏe.
Ta lắc đầu với huynh ấy. “Không sao, muội là nha đầu hoangdã của Tang phủ, nào có thể chết dễ thế!” Nói xong, còn nhăn mặt làm trò hề với huynh ấy.
Cuối cùng huynh ấy cũng mím môi cười, đột nhiên như nhớ rađiều gì đó, huynh ấy vội đứng lên, bưng chậu nước tới, nói với ta:“Trong quân doanh không có nữ tử, ta cũng không dám gọi người khác vàohầu hạ. Lúc nãy ta vừa kêu người mang nước tới, muốn lau mặt cho muộinhưng không ngờ muội lại tỉnh trước.” Giọng của huynh ấy lãnh đạm nhưngnhững điều có thể suy nghĩ được, huynh ấy đều đã suy nghĩ thấu đáo.
Nói xong, huynh ấy liền đưa chiếc khăn mặt đã vắt khô chota. Do dự giây lát, ta nhận lấy, ngước nhìn huynh ấy, nói: “Khanh Hằng,thật ra muội cũng giấu giếm huynh rất lâu rồi.”
Huynh ấy bỗng sững người nhưng ta không nói nữa, lau sạch bụi bặm trên mặt, sau đó ngẩng mặt nhìn huynh ấy.
Khanh Hằng nhìn ta chăm chú, vẻ kinh ngạc trong mắt dầnbiết mất, mãi sau mới nói: “Nhưng với dung mạo bình thường, muội vẫn cóthể giành được trái tim của Hoàng thượng.”
Ta mỉm cười. “Hoàng thượng cũng chỉ là một người bìnhthường.” Hắn cũng có thất tình lục dục, hắn đã từng trải qua vô sốchuyện nhưng điểm duy nhất của hắn khác biệt với người khác chính làtrong lòng hắn phải chứa đựng quá nhiều thứ.
Nhận lấy khăn mặt từ tay ta, Khanh Hằng đặt chậu nước sangbên cạnh, bưng chiếc bát trên bàn, đưa cho ta rồi nói: “Sợ bây giờ muộikhông ăn nổi thứ gì, ta đã kêu người nấu bát canh, nơi này không có gìngon, muội uống tạm vậy.”
Trái lại, taất đói, bèn nhận lấy và uống. Đúng là chẳng hềngon, trong bát canh lõng bõng chỉ có vài miếng nấm, nhưng để lót dạ thì cũng không tệ.
Uống một ngụm, ta hỏi: “Huynh trở về lúc nào vậy?”
“Trung tuần tháng Tám.”
“Hoàng thượng kêu huynh đi làm việc gì thế?” Đây là điều trước nay ta vẫn luôn muốn biết.
Huynh ấy do dự giây lát, cuối cùng im lặng, không đáp.
Ta vội hỏi: “Không thuận lợi à?”
Huynh ấy vẫn không nói gì, hồi lâu sau mới gật đầu.
Ta cảm thấy trái tim như bị bót nghẹt, nghiến răng hỏi:“Rốt cuộc là chuyện gì, vì sao không thể cho muội biết?” Hôm qua, nghebinh sĩ bên ngoài nói, chiến sự bây giờ cũng coi như khiến mọi người yên tâm phần nào, vậy thì việc của huynh ấy không liên quan tới chiến sự ư?
Song huynh ấy nói: “Tam Nhi, muội còn không hiểu ư? Hoàngthượng không cho muội biết, đương nhiên là vì sợ muội lo lắng. Ta cũngkhông muốn thấy muội lo lắng. Đợi đến ngày mai, ta sẽ phái người đưamuội rời đi.”
Lời của huynh ấy khiến cho ta chấn động. Đưa ta rời đi?
Vội vàng túm lấy tay Khanh Hăng, ta cau mày, nói: “Hoàng thượng không biết muội đến đây, có phải không?”
Cố Khanh Hằng không nói cho hắn biết, còn muốn lén lút đưata rời đi ư? Ta đã phải rất cực khổ mới tới được đây, sao có thể rời đichứ?
Huynh ấy không hề do dự, trả lời ngay: “Đúng, ta không nói.”
Ta vùng dậy khỏi giường, đặt chiếc bát trong tay lên bàn,xông thẳng ra ngoài. Huynh ấy vươn tay, túm chặt lấy cổ tay ta. Ta đauđớn kêu lên một tiếng, huynh ấy mới giật mình, nhớ ra trên cổ tay của ta còn có vết thương, ngay lập tức thả tay ta ra rồi lại túm lấy cánh tayta.
Ta giận dữ hét lên: “Buông muội r
Huynh ấy không buông.
Hít một hơi, ta nói: “Khanh Hằng, huynh với muội không phải mới quen biết, tính muội thế nào, huynh còn không hiểu sao?” Một khi ta đã quyết việc gì thì sẽ không thay đổi, luôn kiên định với con đường đã chọn.
Nhưng huynh ấy lại nói: “Ta làm vậy chính vì ta hiểu muội!Tam Nhi, muội có biết không, có một số thứ, muội càng muốn có được, khimất đi sẽ càng đau buồn!”
Nhìn chằm chằm vào mắt huynh ấy, ta nghiến răng, hỏi: “Vì sao?”
Ánh mắt của Khanh Hằng hằn lên nỗi đau nhưng huynh ấy vẫn im lặng.
Ta ra sức hất tay huynh ấy, xông ra ngoài. Huynh ấy đuổitheo, ép ta quay lại, nghiêm giọng nói: “Trọng địa quân doanh há là nơiđể cho một nữ tử như muội chạy lung tung?”
Ta ngoái đầu, trừng mắt nhìn huynh ấy. Huynh ấy hoàn toàncó thể hủy thân phận này của ta, biến việc chạy lung tung của ta thànhtự do ra vào, không phải sao?
Còn nhớ lúc ở lãnh cung, ngày huynh ấy rời đi, huynh ấy đãhứa chắc chắn với ta là đợi huynh ấy trở về, tất thảy mọi việc sẽ đượcgiải quyết, không phải ư? Vì sao huynh ấy đã trở lại nhưng dường như đólại là khởi đầu của con đường cùng?
Rất nhiều việc, ta không muốn, cũng không dám nghĩ nhiều.Nhìn huynh ấy, ta rành rọt nói từng từ: “Khanh Hằng, Tang Tử muội thàlàm ngọc vỡ còn hơn ngói lành!”
Bàn tay huynh ấy đang túm cánh tay ta thoáng run lên, huynh ấy đột nhiên nhắm mắt, mãi sau mới lên tiếng: “Tam Nhi, Hoàng thượngthật hạnh phúc!”
Ta ngây người nhìn huynh ấy, thấy khóe miệng huynh ấy khẽcong lên, cuối cùng huynh ấy mở mắt ra, khẽ nói: “Ta sẽ làm bạn với muội cho đến cuối đời.” Dứt lời, huynh ấy chậm rãi buông tay ta ra.
Ta mấp máy môi nhưng không biết nên nói gì.
Huynh ấy lại nói: “Ta sẽ kêu người mang một bộ y phục củabinh sĩ đến muội hãy mặc vào đã.” Nói xong, huynh ấy không nhìn ta, đithẳng ra ngoài.
Rất nhanh chóng, y phục được đem đến. Có lẽ họ đã chọn bộnhỏ nhất nhưng ta mặc vẫn hơi rộng, có điều có thể mặc là được rồi. Suycho cùng, nữ tử ra vào quân doanh rốt cuộc cũng không hay lắm.
Lúc ra ngoài, thấy Cố Khanh Hằng đã đợi ở bên ngoài, nóivới ta: “Hoàng thượng và các vị tướng quân nghiên cứu kế hoạch tác chiến rất muộn, ta cũng không nói với người là muội đã đến, chắc lúc nàyngười đã nghỉ ngơi. Gần đây, chiến sự căng thẳng.”
Ta gật đầu, không nói gì, lẳng lặng đi bên cạnh huynh ấy.
Hôm nay không có ánh trăng, ta khong biết bây giờ là giờnào nhưng nghe ngữ khí của Khanh Hằng, chắc cũng không còn sớm.
Chúng ta đi sâu vào bên trong, rất lâu sau mới trông thấyđèn đuốc phía trước dày đặc, sáng trưng, biết là đã đến gần doanh trướng của hắn. Siết chặt hai tay, ta bỗng trở nên căng thẳng.
Tiến lên phía trước, quả nhiên ta nhìn thấy màn trướng màuvàng. Bên ngoài có tầng tầng lớp lớp thị vệ đang canh gác, nhìn cách ănmặc, ta biết đó đều là ngự tiền thị vệ. Chúng ta tiến lên, liền bị mộtthị vệ ngăn lại: “Cố tướng quân, Hoàng thượng đã đi nghỉ, có chuyện gìngày mai hãy nói.”
Cố Khanh Hằng vừa định nói thì thấy một người từ trong lều trại đi ra, hạ giọng trách: “Nhỏ giọng một chút!”
Ta nhìn lên, hóa ra là Lý công công!
Khóe miệng tủm tỉm cười, ta gọi y: “Lý công công!”
Y nhận ra giọng của ta, đương nhiên là giật mình kinh ngạc, nhìn sang ta. Lúc này trời tối đen, ánh sáng từ bó đuốc hắn lên mặt tanhưng cũng không thể nhìn rõ. Y chưa từng thấy dung nhan thật của ta,nếu vào ban ngày, e là y không dám nhận!
Ngón tay yểu điệu của y chỉ vào ta, y run rẩy gọi: “Nương…” Mới nói được một từ, y lại bịt miệng.
Ta cười, hỏi: “Vẫn không cho qu
Dường như bấy giờ y mới phản ứng lại được, vội nói: “Tránh ra! Tránh ra!”
Ta cất bước đi vào, nghe thấy Cố Khanh Hằng nói: “Mạt tướng không vào nữa!”
Ta ngập ngừng giây lát nhưng không quay đầu, đi thẳng vào trong.
Lý công công cũng biết điều, không vào theo.
Bên trong thắp rất nhiều đèn, sáng trưng như ban ngày. Tangước mắt nhìn, trên tấm bình phong đặt giữa bàn và giường trong lều cótreo một tấm bản đồ địa hình của Trường Hồ. Ta giật mình kinh hãi, tiếnlên nhìn kĩ. Hắn treo bức bản đồ ở đây, đêm nào cũng xem ư?
Hít sâu, ta đi vòng qua tấm bản đồ, trông thấy hắn nằmnghiêng trên giường. Không biết vì sao, nhìn khuôn mặt quen thuộc này,ta đột nhiên xúc động muốn bật khóc. Cố gắng che miệng, hít thở, sao tacó thể dễ dàng khóc như thế chứ?
Chợt thấy hắn trở mình, khẽ “hừ” một tiếng, cau mày, nói: “Tiểu Lý Tử, trẫm đau đầu quá!”
Lời nói thật quen thuộc, có lần ta tới Thiên Dận cung, hắn cũng nói như vậy. Ta bất giác muốn bật cười.
Khẽ khàng bước lên, đưa tay chạm vào thái dương của hắn, ta nhẹ nhàng xoa xoa giúp hắn.
Mãi sau, đột nhiên hắn khẽ cười, nói: “Tiểu Lý Tử, ngươihọc được kỹ thuật của nàng ấy từ lúc nào thế, trẫm lại…” Đang nói, hắnbất giác mở mắt, ánh mắt chiếu vào khuôn mặt ta, hai đồng tử đen láybỗng nhiên co lại…