Việc này còn phải cảm ơn Nhạc Dao công chúa, quyến rũ không ít thanh niên trong triều, nắm trong tay điểm yếu của bọn họ, hiện giờ những người này cũng để hắn dùng. Lúc xe ngựa chạy vội tới cửa thành, tia nắng ban mai đầu tiên đã chiếu trên cửa thành, nghênh đón quân vương mới của thành.
Cát Thanh Viễn nhìn quan binh nghênh đón hai bên cửa thành, cuối cùng đắc ý ngẩng mặt lên cười dài. Thời đại của Cát Thanh Viễn hắn cuối cùng cũng đến rồi!
Tin Lễ huyện bị chìm rất nhanh được truyền lên triều, Vệ Lãnh Hầu bị nhốt ở Lễ huyện sống chết chưa rõ, nhưng sau khi nghe tin trong lòng mọi người biết rõ, trừ phi là thần phật hiển linh, nếu không thì Định Quốc Hầu khó có thể sống sót.
Trong lúc mọi người như bầy rắn mấy thì Cát lão đại nhân đã sớm quy ẩn đột nhiên quay về triều, gia tộc họ Cát ngủ đông trong triều từ lâu cũng giơ ra nanh vuốt, Hắc Kỳ Quân không có ở đây, quân đội đóng ở quanh đây dâng tấu thỉnh Cát lão đại nhân làm chủ xử lý việc triều chính. Cát lão đại nhân gần đây có danh dự rất tốt, được nhiều người ủng hộ, bố cục nhiều năm cũng lộ ra kết quả.
Tiểu Hoàng đế đột nhiên cáo bệnh, tính mạng tràn đầy nguy cơ, Cát Thanh Viễn đứng trên triều trịnh trọng tuyên bố hoàng thượng bệnh tình nguy kịch, lập di chiếu, ngay hôm đó lập tân vương.
Bên trong di chiếu được ghi rõ ràng: “Đệ đệ nhỏ tuổi của trẫm, là con tiên hoàng, bởi vì ẩn tình sống nhờ Cát phủ, hiện giờ hoàng tộc Niếp thị tàn lụi, chỉ có thể bảo tồn huyết mạch duy nhất sống nhờ Cát phủ được tổ tiên che chở, lệnh cho Cát Tịnh Tông khôi phục họ Niếp, kế thừa huyết thống Đại Ngụy!
một tờ di chiếu làm cả triều xôn xao, hai ngày nay biến hóa trên triều nối tiếp nhau, triều thần quả thật không có lực chống đỡ, hằng đêm quan binh chạy trên phố, những thần tử được Thái phó nể trọng đều bị giam cầm, tái diễn giống hệt ngày cung biến ác mộng của Vệ Lãnh Hầu khi trước.
Chỉ là người thượng vị lại là cha con Cát gia ngủ đông ở ẩn đã lâu, thật là làm cho các thần tử bất ngờ, những kẻ nịnh nọt lập tức quy phục bến tàu mới.
Sau khi Niếp Thanh Lân bị mang về cung, bị nhốt trong nội cung cung Phượng Sồ. Cung điện như trước, nhưng vật còn người mất, Đan ma ma và mấy cung nữ câm không biết bị bắt tới nơi nào, trong nội cung đều là những khuôn mặt xa lạ, Trầm ma ma trở thành ma ma chủ sự mới của cung Phượng Sồ, mà ngay cả Nguyễn công công khéo đưa đẩy cũng bị giải vào đại lao.
Lúc này Cát Thanh Viễn trong lòng tràn đầy vui vẻ đang lập uy trên triều, chưa từng tới đây quấy rối nàng, nhưng mũ phượng khăn quàng vai đều được đưa vào cung, chỉ năm ngày sau, Cát Thanh Viễn đón nàng vào phủ thành hôn.
Hai ngày ngắn ngủi, Niếp Thanh Lân không buồn ngủ, chỉ khi quá mệt mỏi mà nhắm mắt, chỉ mơ thấy một người, mơ thấy mắt phượng của người ấy chau lại, hoặc là cao ngạo, hoặc cười yếu ớt. Thậm chí có nhiều lần, nàng cảm giác có người tới bên cạnh mình, mang theo hương vị quen thuộc, cánh tay dài duỗi ra chặn mình lại, kề bên tai mình nói: “Tại sao lại thích mát mẻ, chăn đắp kín mới tốt…”
Nhưng hơi mở mắt, lại ở trong phòng lạnh lẽo, đã hai ngày rồi. Có lẽ Thái phó không nhìn thấy dòng chữ nàng cố ý đập vỡ ngọc rồi trộn phấn hoa vào viết trên mặt đất nhà vệ sinh rồi.
Lúc vội vàng nghĩ ra cách này trong lòng nàng cũng biết có thể không có hiệu quả, lấy ngọc vỡ kia viết chữ ban ngày không làm người khác chú ý, nhưng đến buổi tối sẽ sáng lên. Chỉ hi vọng một người trong Hắc Kỳ Quân rời thuyền vào nhà vệ sinh có thể biết được độc kế dìm nước của Cát Thanh Viễn.
Thế nhưng cho dù biết kịp thời thì phải làm thế nào đây? Chỉ có Vệ Lãnh Hầu có thể kịp lúc lên thuyền mà thôi, dân chúng xung quanh vẫn khó có thể tránh khỏi”
Hơn nữa… hai ngày rồi, Vệ hầu không có tin tức, mặc cho cha con Họ Cát đảo lộn triều đình.
Người nam nhân kia, Chiến Thần bất bại kia, cuối cùng thì… Niếp Thanh Lân đột nhiên xiết chặt ngực mình tự dưng cảm thấy khó chịu, không muốn suy nghĩ đến khả năng nam nhân kia đã chết. Dù sao thì trước mắt nên ngăn cản cha con Họ Cát phá vỡ triều cương mới là điều quan trọng nhất.
Cát Thanh Viễn không phải Vệ Lãnh Hầu, tuy Vệ hầu cũng âm tàn ương ngạnh, nhưng trong lòng có khát vọng nam nhi, sau cung biến cầm quyền cũng ưu tiên thiên hạ xã tắc. Nhưng Cát Thanh Viễn thì sao? Đó là hạng người có đầy hận thù với vương triều Đại Ngụy. Chỉ dựa vào việc hắn dìm Lễ huyện trong biển nước là đã nhìn ra được cách hắn đối đãi với dân chúng Đại Ngụy về sau.
Hôm nay, nàng không thể sống cẩu thả an nhàn như trước kia, khi mẫu phi còn sống thường cảm thán, sinh ở hoàng gia thân bất do kỷ. Những lời này, nàng rất đồng ý, tuy từ nhỏ không mất nhiều công sức nhưng cũng được giáo dục như hoàng tử, bên ngoài tường thành trong thâm cung là trời đất rộng lớn, mỗi một cử động trong cung sẽ làm cho thế giới bên ngoài rối loạn.
Đột nhiên Niếp Thanh Lân ngồi dậy vì nàng nhớ đến mật đạo trong nội cung. Vì đây là cung điện cũ của Nhạc Dao công chúa, Cát Thanh Viễn tất nhiên biết chuyện đường trong mật đạo. Đường kia chắc chắn đã bị Cát Thanh Viễn phái người lấp đi, nhưng chắc chắn hắn không biết thật ra lúc Thái phó dặn dò sửa chữa còn có một đường nối thẳng ra bên ngoài cung. Chỉ là ngày thường Thái phó đều nghênh ngang tiến vào từ cửa sau mà khôngbao giờ sử dụng.
Nghĩ vậy, nàng đợi đến đêm khuya, nhẹ tay nhẹ chân đi tới mật đạo bên cạnh giá sách, nhưng chưa mở ra, cửa đã vang lên dịch sang một bên. Nàng còn chưa hô lên miệng đã bị người che lại. một thanh đao sắc bén đặt lên trên cổ nàng.
“Công chúa?” Người tới gọi nhỏ, là Đan ma ma!
Sau khi Đan ma ma thấy là nàng, buông dao găm trong tay xuống, vành mắt sung đỏ, chắc là lúc trước đã khóc to, đôi mắt hồng hồng nhìn chằm chằm công chúa, giống như ngừng thở một lúc lâu, cứng đờ nói: “Nô tài vốn không muốn đến, không biết tại sao lại nhớ tới Thái phó khi để nô tài vào cung liên tục nhắn nhủ, nếu ngày sau triều đình sinh biến, có chuyện bất trắc, dặn nô tài hộ tống công chúa xuất cung an toàn, lên thuyền của đệ đệ Thái phó, công chúa muốn đi đâu, thì gia đệ Thái phó sẽ bảo vệ người chu toàn. Chỉ là Thái phó cũng lo lắng quá nhiều rồi! Ngài chỉ muốn bảo vệ người trong lòng bình an cả đời, lại chưa từng nghĩ người ấy có đặt ngài vào trong lòng hay không! Công chúa thông minh như thế tất nhiên là có thể lăn lộn như cá gặp nước, cần gì người ngoài quan tâm. Lần này nô tài tới cũng chỉ vì không phụ tâm nguyện cuối cùng của Thái phó, lại không biết rằng sau khi công chúa đặt bẫy hại Thái phó thì công chúa chuẩn bị ở lại trong cung hưởng phú quý, hay muốn phiêu bạt trên biển?”
Niếp Thanh Lân nghe vậy lại ngây ngẩn, nam nhân kia… cái gì cũng nghĩ đến…
Mấy ngày nay cảm xúc thoáng qua trong ngực được trực giác đè xuống bỗng mở ra.
Đan ma ma thấy công chúa không nói gì một lúc lâu nghĩ là nàng không muốn, quay người muốn rời đi. Niếp Thanh Lân vội vàng gọi: “Đan Tướng quân xin dừng bước!”
Đan Thiết Hoa kinh ngạc quay đầu nhìn nàng, không biết vì sao công chúa lại gọi mình như vậy.
Lúc nàng quay đầu lại, thấy Niếp Thanh Lân quỳ gối xuống đất, nhíu mày, chán ghét nói: “Vì sao công chúa lại như vậy? Nếu trong lòng áy náy, đợi nước lũ ở Lễ huyện rút, người cầu xin Cát tặc kia, tìm được thi thể Thái phó ban cho hắn một ngôi mộ, thì không phụ thời gian Thái phó thành tâm đối đãi với người rồi!”
Mũi Niếp Thanh Lân cay xè nói: “Cái quỳ này cũng không phải là Niếp Thanh Lân cầu tướng quân mà là thay dân chúng Đại Ngụy khẩn cầu tướng quân giúp đỡ. Cho dù tướng quân tin tưởng hay không, lần này Thái phó gặp nạn không phải là mong muốn của ta. Cũng khó có thể bỏ qua tội của hắn, nhưng hôm nay gia tộc họ Cát gây sóng gió, dân chúng Đại Nguỵ gặp tai họa, nếu tướng quân tin tưởng ta, thì xin hãy thay ta chuyển thư cho Ngô các lão, Niếp Thanh Lân tạ ơn Đan tướng quân trước.”
Đan Thiết Hoa cau mày nhìn công chúa quỳ trên mặt đất, khuôn mặt kiều diễm có nét tiều tụy, cũng không giống như là an nhàn như suy nghĩ của bà.
“Công chúa muốn tìm Ngô các lão làm gì?”
“hiện giờ cả triều văn võ trung, gian không thể phân biệt. Ngô các lão tuy không có thực quyền nhưng lại là người khó có thể mua chuộc. Bản cung dùng giọng điệu hoàng thượng viết một lá thư, khẩn cầu Ngô các lão bí mật liên lạc với phiên vương Lang Tây Niếp Vân Xương. Lang Tây cách kinh thành không xa, mà lúc này lại ngay lúc hướng gió mùa hạ đang mạnh, chỉ trong ba ngày là sẽ đến được kinh thành. Hoàng thúc này của Bản cung là người ngay thẳng, lại là môn sinh của Ngô các lão, tình thầy trò sâu nặng. Biến loạn ở kinh thành vẫn chưa truyền ra, nếu hắn thấy Bản cung hạ chiếu Cần Vương, hơn nữa ân sư thỉnh cầu, nhất định sẽ mang binh đến đây hộ giá. Binh mã của Cát Thanh Viễn ở kinh thành tuy nhiều nhưng có một bộ phận rất lớn bên ngoài Lễ huyện, đề phòng nghiêm ngặt nhân mã của Thái phó tiến đến tìm cách cứu viện, hiện giờ cho dù quay lại cũng không thể về ngay. Đan Tướng quân, xin nhờ ngài!”
Đan Thiết Hoa nghe vậy sững sờ, bình thường mặc dù bà ở chung với vị tiểu chủ này lại không hề phát hiện đó là người có thao lược. Lúc này thấy Niếp Thanh Lân nói đạo lý rõ ràng, chắc chắn là đã tự suy xét từ lâu. Từ khi Thái phó gặp chuyện không may, bà hận Cát tặc kia tận xương. Nếu đúng như tiểu công chúa nói có thể bắt Cát tặc phanh thây xé xác, có thể an ủi Thái phó trên trời có linh thiêng.
Đan Thiết Hoa vốn cũng không phải người suy nghĩ nhanh nhẹn, có biện pháp thì sẽ không bao giờ thay đổi, nói với công chúa: “Thái phó đã chung tình với công chúa như thế, nô tài tin ánh mắt của Thái phó, tin tưởng công chúa thêm một lần, chỉ hy vọng công chúa theo ta ra ngoài trước, tránh cho nội cung náo động, mang họa cho công chúa”
Thế nhưng Niếp Thanh Lân cười khổ lắc đầu, chậm rãi nói: “Chỉ sợ Bản cung không đi được. Tâm tư Cát Thanh Viễn thâm trầm tinh tế tỉ mỉ, nếu như Bản cung đột nhiên mất tích, chắc chắn hắn sẽ nghi ngờ, sớm có đề phòng. Trong thư Bản cung sẽ dặn Ngô các lão và Lang Tây Vương, đợi khi loạn kinh thành qua, nghênh đón Lục hoàng huynh hồi cung, khôi phục họ hoàng tộc, kế thừa sự nghiệp thống nhất đất nước. Về phần Bản cung… Đan Tướng quân đừng lo lắng, không có việc gì đâu”
Đan Thiết Hoa phát hiện công chúa nói chuyện đặc biệt có sức thuyết phục, chỉ cảm thấy câu nói “không có việc gì” của nàng như đã được tính từ trước, cuối cùng cũng bị nàng thuyết phục.
Đến lúc Niếp Thanh Lân viết xong thư, giao cho Đan Thiết Hoa, để bà theo mật đạo rời cung mới thở phào một cái.
Tổ bị phá thì trứng có thể sống sao? Hôm nay trong triều loạn như vậy, nàng cũng chỉ có thể dựa vào thân hình suy nhược này ngăn cản mưa gió sắp đến kia.
Mấy ngày kế tiếp, không hề có tin tức từ ngoài cung.
Con riêng Cát phủ lại vội vàng đổi lại danh tính cử hành điển lễ đăng cơ, trong nội cung không có nhiều phi tần đứng dưới bậc thang của tổ miếu.
Niếp Thanh Lân bị Trầm ma ma nâng cũng đứng ở phía dưới triều.
Đến khi bái tế tổ tiên, tân tiểu Hoàng đế yên tĩnh ngồi trên ghế rồng, nhận lễ bái của quần thần và phi tần. Niếp Thanh Lân đưa mắt nhìn lên, Ngô các lão không tới, nghe nói là ốm đau trên giường, không thể đứng dậy.
Giao Long trên ghế rồng cũng đã đổi chủ, cuối cùng thì cũng không thấy thân hình thẳng tắp như vẻ của tiên nhân rồi, chỉ còn lại một Cát đại nhân vừa lòng đắc chí ngồi trên triều đình, mặt mũi tràn đầy khí chất thong dong nắm được quyền hành.
Tân hoàng đăng cơ vui cùng nhân dân, vui hơn nữa là việc tiên hoàng bệnh nặng thoái vị cho nên hạ chiếu lệnh cho thân muội muội của mình nhanh chóng thành hôn cùng tân nhiệm Thái phó Cát Thanh Viễn, để cho việc chung thân đại sự của muội muội mang đến chút không khí vui mừng.
Đại hôn của công chúa là ngày thứ hai sau ngày tân hoàng đăng cơ. Sáng sớm, trong cung Phượng Sồ toàn là đầu người chuyển động.
“Công chúa đừng động, cẩn thận kéo vào thịt!”, Trầm ma ma chỉ huy mấy cung nữ đè xuống công chúa đang không tình nguyện, để cho một ma ma xoắn lấy sợi bông, làm sạch mặt cho Niếp Thanh Lân làm lễ chải tóc.
Gần đây khuôn mặt xảo trá của Trầm ma ma vui sướng hớn hở, lấy bút than vẽ lông mày nhỏ nhắn, nếp nhăn trên mắt giãn ra, đắc ý nói: “Động tác của công chúa lưu loát hơn, son phấn nhiều hơn, cách ăn mặc yêu kiều hơn thì mới làm cho Cát Thái phó vui, nếu cứ không tập trung như vậy, chỉ sợ vào phủ chưa được bao lâu thì làm cho phu quân chán ghét, sớm nạp thiếp thất!”