-“Ê…ê…”
-“Anh phải chấm bài!”
-“Tiếc quá, vé này chắc không dùng rồi, mày xem khách có ai thì cho họ…”
Con Mai thở dài, thằng Tùng chưa gì đã nhanh nhảu giật lấy.
-“Đi đi Nguyệt, tôi với bà đi…”
Chưa thấy ai vô duyên như nó đấy, mình đánh trống lảng.
-“Tao bận…”
-“Bà bận ăn cờ à, đi vui mà…”
-“Đi, xong tôi nói cho chuyện này hài lắm!”
Chưa kịp phản ứng đã bị nó lôi xềnh xệch rồi, không ngờ có người đang nghiêm trang chấm bài, tự dưng đứng bật dậy, nói đau đầu, đi đổi không khí tý cũng được.
-“Thế cũng hay, thôi bà tránh ra, để tôi với anh cả đi đạp vịt!”
Thằng Tùng hồn nhiên như thằng điên, cái Mai và lão Trung thâm tím mặt mày. Nói vòng vo một hồi, túm lại hôm ấy là cả bốn người cùng đi, quyết định để giáo sư chi thêm tiền cho con vịt còn lại.
Mình đạp với thằng Tùng, Trung với Mai.
Ra tới giữa hồ, trời xanh mấy trắng, không khí tươi mát, mà chẳng hiểu cớ làm sao, con Mai trượt chân ngã lộn cổ xuống nước. Mình sợ bủn rủn chân tay, may mà hắn nhanh nhẹn, kịp thời nhảy xuống cứu người.
Mình và thằng Tùng sau đó cũng quay đầu đạp vịt về bờ, kể cũng nhục, hai đứa đạp vịt còn không nhanh bằng giáo sư vừa bơi vừa vác người.
-“Nhanh, gọi cấp cứu Tùng ơi…”
Mình hoảng hốt, nó quát.
-“Bà dở vừa vừa, lên cho nó phải phép thôi chứ gọi ăn bờ à, ngày cấp ba đi chơi chung không nhớ nó còn nhịn thở dưới nước giỏi hơn cả tôi…”
Nhìn sang bên đó, cái Mai hôm nay mặc váy trắng, ban nãy trông cao quý yêu kiều, giờ gặp nước, dính chặt vào thân, mỏng tanh, từng đường nét quyến rũ thoắt ẩn thoắt hiện, phải nói, vô cùng, vô cùng gợi cảm. Có người tha hồ mà bổ mắt!
Chẳng biết là vô tình hay cố ý nữa, nhưng chắc mình không cần phải gọi cấp cứu thật, thầy trò họ tự biết cách giải quyết.
Nó mãi vẫn chưa tỉnh, hắn kiên nhẫn thực hiện sơ cứu, mình quay đi, thực sự không muốn nhìn cái cảnh tiếp theo một chút nào.
Đột nhiên thằng Tùng nhíu mày, giật lấy điện thoại mình đang cầm trên tay rồi bảo.
-“Đưa cả túi xách của bà đây!”
-“Đây, sao vậy?”
-“Không sao cả, tôi sợ bà cầm bị ướt, hỏng…”
-“Sao tao cầm lại ướt?”
Lần này thì nó ghé sát tai mình, thủ thỉ.
-“Cứ yên tâm, bà đíu chết được đâu!”
Mình ngẩn ngơ, còn chưa kịp hiểu gì thì đã bị cái thằng vô nhân tính đó đẩy mạnh, cả người rơi bùm vào trong nước.
Có đánh chết mình cũng không dám tin, rằng một ngày, mình bị chính thằng em thân thiết, mưu sát.
Nằm mơ cũng không tưởng tượng nổi.
Mình ngã bất ngờ, nước xung quanh tràn vào miệng, khó chịu kinh khủng khiếp, nước vào mũi, cảm giác sặc buốt tận tới đỉnh đầu, chuếnh choáng nhức nhối.
-“Nguyệt! Nguyệt! Cứu…cứu…”
-“Trời ơi chị ơi là chị ơi, chị ăn ở có đức có độ mà sao số lại nhọ như chó thui thế hả chị ơi? Trời ơi sao tôi lại không biết bơi? Trời ơi sao đang yên đang lành chị tôi lại sảy chân mà ngã xuống thế cơ chứ…”
-“Có ai không? Cứu chị tôi với, chị tôi sắp chết đuối rồi!”
Thằng chết bầm này nữa, mèo khóc chuột, giả tạo vãi! Nó cũng cao mưu lắm, nó định làm thế, để cái chết của mình và nó không liên quan tới nhau chứ gì?
Mỡ đấy mà húp.
Mình tức lộn cả ruột, đê mờ thằng mất dậy, bao năm qua mình nhìn lầm người rồi. Bà mà lên được bờ thì mày đừng có trách, đi tù mọt gông con ạ! Kể cả pháp luật không trừng trị mày thì bà cũng sẽ trừng trị mày, giết không tha!!!