“Người đâu, nhúng ngón tay của bà ta vào bình nước kia thử xem!”
Quân Lôi Đình ra lệnh, giọng nói đầy tức giận.
Người hầu liền mang bình nước đích thân đi đến trước mặt bà Lưu.
“Không, không, không. Lão nô không có, lão nô không hề giết người, lão nô chỉ là bị dị ứng với nước kiềm mà thôi. Đúng, đúng vậy, lão nô chỉ là dị ứng, chỉ là dị ứng mà thôi, vậy nên ta mới không chạm vào nước.”
Bà Lưu hoảng sợ, điên cuồng vùng vẫy, nhưng bà bị người hầu hai bên ghìm chặt, sao có thể trốn thoát được.
Gia nhân đè chặt tay bà ta nhúng vào trong bình.
Một nhóm người hầu đứng phía sau vô thức tiến lên phía trước, nhìn thấy những ngón tay Bà Lưu ngâm trong nước đang dần thay đổi màu sắc.
“Thay đổi rồi, ngón tay thực sự đổi màu rồi, nó biến thành màu đen…”
“Bà Lưu thực sự là kẻ giết người a.”
“Trời ơi…. Đúng là không ngờ, nô tỳ như bà ta cũng dám sát hại nhị tiểu thư.”
“Nô tỳ giết chủ tử sẽ bị chém đầu.”
Mọi người xì xào bàn tán.
Trước những bằng chứng không thể chối cãi, Bà Lưu ngã khụy xuống đất.
“Những người còn lại tiếp tục kiểm tra. Sau khi điều tra rõ ràng tất cả sẽ được giải tán. Không ai được phép tiết lộ chuyện gì đã xảy ra tối nay.”
Quân Lôi Đình hạ lệnh.
Mọi người đều nghe thấy sự tức giận trong ngữ khí của ông.
Tất cả người hầu xếp hàng lần lượt kết thúc kiểm tra, tất cả đều chứng minh được mình vô tội, kẻ ra tay hạ độc chắc chắn là Bà Lưu.
Mặc dù nhiều người muốn xem Bà Lưu bị xử lý như thế nào, nhưng trước cơn giận dữ của tướng quân, tất cả gia nhân đều phải ngoan ngoãn trở về chỗ ở của mình, tuy nhiên có không ít người tỏ ra hâm mộ sự thay đổi của đại tiểu thư nhà Quân gia, thậm chí bội phục sát đất.
Bởi vì màn truy lùng hung thủ tối nay thật sự rất xuất sắc!
Phục kích trùng trùng.
Ngươi có thể tránh được vòng thứ nhất nhưng không thể tránh được vòng thứ hai.
Không, nói vậy cũng không đúng, ngay tiếng chuông đầu tiên ngươi đã bị phát hiện rồi.