Đông Phương Bất Bại nghe thấy lời của Bạch Như Tú, hai mi nhếch cao, nói: “Bạch Như Tú, ngươi có ý gì?”
Bạch Như Tú cười nhạt: “Không có ý tứ gì cả. Chỉ là Đông Phương giáo chủ không để chúng ta vào mắt, mấy nữ nhân chúng ta chả thể làm gì khác là tìm một nơi nương tựa khác. Nhậm giáo chủ đã đáp ứng chúng ta, chỉ cần lão đoạt được về ngôi vị giáo chủ, lên Hắc Mộc Nhai, liền trả tự do cho chúng ta.”
Đông Phương Bất Bại quát: “Nguyên lai các ngươi cùng một giuộc!”
Nhậm Ngã Hành ha ha cười: “Đông Phương Bất Bại, cái gọi là bọ ngựa bắt ve, chim sẻ đứng sau chính là thế này đây. Chuyện hôm nay là để dạy ngươi một bài học.”
Nhậm Doanh Doanh hỏi: “Phụ thân, ngài… Ngài thực sự đã mua chuộc những nữ nhân này?”
Ngậm Ngã Hành cười không đáp. Hướng Vấn Thiên nói: “Đương nhiên. Giáo chủ tài trí hơn người, nắm được tiên cơ, sau có thể không nắm chắc đã lên Hắc Mộc Nhai.”
Dương Liên Đình một mực trần mặc không nói bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Sợ là chưa chắc!”
Lời này vừa ra khỏi miệng hắn, mọi ngừơi đều sửng sốt.
Dương Liên Đình cao giọng hô: “Ngươi còn chưa ra?”
Hắn chăm chú nhìn hòn giả sơn, thần sắc lạnh lùng.
Chỉ chốc lát sau, từ sau hòn giả sơn nhảy ra một đạo bóng dáng hồng nhạt.
Người kia hỏi: “Sao ngươi lại phát hiện ra ta?”
Dương Liên Đình thản nhiên đáp: “Không quan trọng. Khá khen cho bản lĩnh của ngươi, có thể sai sử điều người ta một tay điều giáo trung thành tận tâm rời đi, còn có thể tìm được nơi này. Nhậm Ngã Hành cùng Bạch Như Tú hôm nay, chỉ e là đều do ngươi đưa tới.”
Ngừơi nọ khẽ cười, có chút khổ sở, nói: “Ngươi mọi việc đều cẩn thận, nhưng đôi khi lại rất ngây thơ. Đúng là những võ sĩ kia đều tận tâm trung thành với ngươi, ta chỉ cần bắt chước nét chữ của ngươi làm một điều lệnh bọn chúng liền đi, quá đơn giản.”
Dương Liên Đình cười khổ: “Đó là bởi vì ta luôn luôn tín nhiệm ngươi, chưa từng phòng bị. Tiểu Đào, ta không ngờ sẽ có một ngày ngươi nhẫn tâm đối phó với ta.”
Người nọ là Tiểu Đào. Nàng xem như chưa nghe lời Dương Liên Đình nói, thản nhiên đáp: “Làm sao ta lại phát hiện ra nơi này, cũng đều nhờ ngươi rất tín nhiệm ta. Ta là thiếp thân hầu hạ bên cạnh ngươi, mỗi ngày sự vụ tại thư phòng ta đều giúp ngươi xử lý. Mỗi ngày ngươi đều từ hoa viên ra, tối lại trở về hoa viên, ta tất nhiên sẽ phát hiện sự lạ.”
Dương Liên Đình không cần nàng nói, đã dùng tinh thần lực toàn diện thăm dò thế giới tinh thần của nàng. Lúc này hắn cũng đành vứt cái chủ nghĩa nhân đạo chết tiệt kia đi, bây giờ quan trọng nhất là cứu được vợ con mình khỏi mối nguy cơ này.
Hắn đã nhìn ra, Tiểu Đào này là có chuẩn bị mới đến. Nàng bí mật xuống nhai liên hệ Nhậm Ngã Hành, tiết lộ nơi mình và Đông Phương Bất Bại ẩn cư cho lão, lại hạ dược cho mình, chọn đám Bạch Như Tú đến đối phó Đông Phương Bất Bại.
Nếu không phải mình phát hiện ra trà có vấn đề, kịp khống chế dược hiệu, nếu chẳng may thực sự trúng chiêu, hôm nay kết quả chính là một mình Đông Phương Bất Bại phải đối kháng lại ngần này người.
Nhưng tình cảnh của bọn hắn hiện tại cũng không ổn. Đáng lẽ là chiếm thượng phong, nhưng bây giờ thì không ra sao cả. Huống chi Bảo Nhi còn trong tay ả, hắn và Đông Phương Bất Bại đều sợ ném chuột vỡ bình (**).
Dương Liên Đình đứng bên cạnh Đông Phương Bất Bại, cầm tay y, nhìn y một cái, cắn răng nói: “Tiểu Đào, rốt cuộc ngươi có mục đích gì? Nếu ngươi cùng Bạch phu nhân muốn giúp Nhậm Ngã Hành, ta có thể khuyên Đông Phương từ bỏ ngôi vị giáo chủ, chúng ta sẽ rời khỏi Hắc Mộc Nhai vĩnh viễn không quay lại, đem ngôi vị giáo chủ Nhật Nguyệt thần giáo trả lại cho Nhậm Ngã Hành!”
Hắn vừa dứt lời, không chỉ Tiểu Đào và Bạch Như Tú, kể cả đám người Nhậm Ngã Hành và Hướng Vấn Thiên đều kinh ngạc.
Bọn lão không dám tin nhìn hắn và Đông Phương Bất Bại, lại nghe Đông Phương Bất Bại gật đầu nói: “Lời của Liên đệ cũng là lời của ta. Bạch Như Tú, chỉ cần các ngưoi thả Bảo Nhi, chúng ta một nhà ba người lập tức rời khỏi Hắc Mộc Nhai, thậm chí có thể vĩnh viễn rời khỏi trung nguyên, đời này kiếp nãy, vĩnh viên không quay lại!”
Tiểu Đào phản ứng lại, cười lạnh nói: “Đông Phương giáo chủ, chúng ta sao có thể khinh địch mà tin rằng ngươi sẽ từ bỏ ngôi vị giáo chủ chứ.”
Ả tận lực để bọn Bạch Như Tú tiến vào sau, chính là để đợi Nhậm Ngã Hành và Đông Phương Bất Bại lưỡng bại câu thương (***), sau đó ả sẽ ngư ông đắc lợi. Nên khi ả vào đến thì chỉ thấy Đông Phương Bất Bại và Nhậm Ngã Hành đối kháng, không nghe được lời đối thoại của đôi bên trước đó, đối với thân phận của Bảo Nhi cũng chỉ lơ mơ.
Đông Phương Bất Bại trầm mặt: “Ngươi muốn thế nào mới chịu tin?!”
Tiểu Đào nói: “Nhậm giáo chủ ở đây. Chỉ cần ngươi đồng ý để Nhậm giáo chủ phế đi võ công, ta liền tin!”
“Tiểu Đào!” Dương Liên Đình không nhịn được gầm lên.
Nhậm Ngã Hành hừ một tiếng, trong lòng khó chịu. Nữ tử gọi Tiểu Đào này dám khoa tay múa chân sai sử lão, chờ khi lão lần nữa đoạt về ngôi vị giáo chủ, nhất định không thể để ả sống.
Tiểu Đào nhìn Đông Phương Bất Bại, nói: “Đông Phương giáo chủ, chỉ cần ngươi phế võ công, ta lập tức thả Dương cô nương.”
Đông Phương Bất Bại không lên tiếng.
Dương Bảo Nhi không nhịn được, kêu lên: “Nương thân, không được! Bảo Nhi mới không sợ ả!”
Bạch Như Tú kinh ngạc: “Ngươi gọi y là gì?”
Dương Bảo Nhi đáp: “Đó là nương ta. Các ngươi bại hoại nữ nhân khi dễ nương ta, các ngươi đều không phải người tốt!”
Ôn Ti Ti ánh mắt đảo loạn, nghi hoặc lẩm bẩm: “Ngươi gọi giáo chủ là nương? Bé ngoan, ngươi nhầm rồi, ngươi phải gọi y là phụ thân, ta mới là nương của ngươi.”
Vừa nói thần sắc ả càng bất ổn, đẩy trường kiếm đang gác trên cổ Bảo Nhi ra, ôm Bảo Nhi chặt chẽ trong lòng, ha hả cười nói: “Con ngoan, con ngoan, mau gọi nương đi! Mau gọi ta nương a…”
Ả động, Bạch Như Tú phải rút kiếm lại, miễn cho sơ sẩy giết hại một bé gái.
Không ngờ lúc này, một trận gió nổi, Bạch Như Tú phản ứng lại, đã thấy trước ngực một trận lạnh lẽo.
Ả ngơ ngác nhìn trước mắt một thân hồng y, cùng với trước đây thực xa lạ, phảng phất nhớ lại ngày đầu tiên gặp y. Khi đó y cũng từ trên trời hạ xuống như vậy, trên khuôn mặt mang vẻ lạnh lùng, thâm trầm mà tĩnh lặng.
Chỉ là đã không còn có thể quay về ngày trước nữa rồi. Hiện tại người trước mắt, chỉ sợ coi ả còn không bằng cành cây cọng cỏ.
Ả bỗng cười nhẹ, dịu dàng nói: “Nguyện một đời, bạc tóc… bất tương ly (****)… giáo chủ…”
Lời chưa dứt, đã cúi đầu ngã xuống.
Cùng lúc đó, Đông Phương Bất Bại đã thần tốc phi đến chỗ Ôn Ti Ti, đồng thời Thôi U Lan cùng Thôi Nguyệt Đào cũng đánh úp về phía y.
Dương Liên Đình động. Chỉ là hắn vừa động, Nhậm Ngã Hành và Hướng Vấn Thiên cũng đồng thời tấn công sau lưng hắn.