“Tôi không nhận đồng nào mài”
Phóng viên Trương sợ đến run rẩy: “Tôi đã làm theo lời anh rồi!”
“Ha, làm theo lời tôi à?2”
Trần Cung tiến đến gần phóng viên Trương, giơ tay tát anh ta, không thèm nể nang gì mà gầm lên: “Anh đẩy thương hiệu Srilanka xuống ch còn tiêu chuẩn loại ba của Lâm thị, anh biết chuyện này có nghĩa là gì không!”
ròng mắt anh ta như thể lồi ra ngoài, vô cùng phãn nộ nói: “Có nghĩa là Lâm Vũ Chân đã thực hiện được âm mưu rồi!”
“Anh là một thẳng ngụ!”
Trần Cung tức đến người run Lâm Vũ Chân thật gian xảo, cuộc họp báo này mở ra không phải vì Lâm thị, mà là cố ý nhằm vào Trần Cung.
Anh ta muốn gài bẫy Lâm Vũ Chân ở cuộc họp báo, nhưng không ngờ, cuộc họp báo này là do Lâm thị đào sẵn bẫy chờ anh ta nhảy xuống.
Anh ta còn chủ động nhảy vào!
Liên tiếp bị Lâm Vũ Chân chơi khăm, nhất là lại là người mà anh ta chưa từng để vào mắt, điều này khiến Trần Cung giận điên lên: “Lâm Vũ Chân! Mày cho rằng có thể cướp được đồ trong miệng tao sao? Nằm mơl”
Nếu như anh ta không đảo ngược được.
tình thế, thì e rằng anh ta sẽ trở thành trò cười cho giới kinh doanh này mất.
Đường đường là một tổng đại lý của thương hiệu quốc tế, lại thua dưới tay một một ả đàn bà đến từ Phương Nam, Trần Cung sao nuốt nổi cục tức này?
Anh ta đang nghĩ biện pháp, thì bỗng điện thoại reo lên.
Nhìn số điện thoại, sắc mặt Trần Cung thay.
đổi, lập tức nhận điện thoại.
“Chào ngài chủ tịch!”
Trần Cung hơi thấp thỏm, xảy ra chuyện như vậy, chắc chắn tin tức đã truyền đến tổng bộ rồi.
Liên quan đến thanh danh của thương hiệu thì không phải chuyện nhỏ đâu.
“Trần Cung, chuyện ở Thịnh Hải tôi đã nghe rồi, anh làm không tệ”
Trần Cung sững sờ, chủ tịch đang khen ngợi anh ta à?
“Bắt đầu từ ngày mai, tôi cho anh một kỳ nghỉ dài, cho đến khi anh tìm được công việc mới.”
Câu nói tiếp theo đã khiến cho Trần Cung như rơi vào vực sâu!
“Chủ tịch! Chủ tịch!”
Còn chưa nói hết mà điện thoại đã ngắt kết nối rồi.
Mức độ ảnh hưởng của chuyện này lớn như Vậy Sao?
Trần Cung không hề ngờ được rằng, bản thân thua thảm hại như vậy!