– Vị trí ta có thể cho hắn, nhưng có thể giữ được vị trí đó hay không, còn phải xem bản thân như thế nào. Nếu như ngay cả cửa này hắn cũng không qua được, vị trí ở Trấn Nhâm điện và Trấn Quý điện sợ là sẽ bị người khác nhòm ngó. Nếu như ngay cả ở Mộc Hành cung cũng đứng vững chân không được, bổn cung dùng hắn có ích lợi gì? Bổn cung có cần thiết vì một tên phế vật vô dụng mà chọc cho một đám người phía dưới có ý kiến với bổn cung hay không?
Tình cô cô và Vũ cô cô đưa mắt nhìn nhau, không biết nói gì. Không ngoài dự liệu, dưới sự hướng dẫn của một cung nữ, Miêu Nghị được dẫn tới sương phòng phía sau. Kết quả còn chưa đi đến cửa phòng đã nghe thấy một tiếng “Miêu tặc” cực kỳ chói tai, đồng thời kèm theo một trận cười ha ha.
Cung nữ cẩn thận lặng lẽ nhìn trộm Miêu Nghị, chỉ thấy chân mày Miêu Nghị cau lại, đi đến cửa sương phòng, mắt lạnh quét qua đám người bên trong, bình thản nói:
– Không biết vừa rồi là vị nào nói xấu bổn tọa?
Bên trong phòng chỉ riêng điện chủ hai cung đã có mười hai mười ba người, cộng thêm hai gã hành tẩu của mỗi điện chủ, tổng cộng có ba bốn mươi tên tu sĩ Hồng Liên hoặc ngồi hoặc đứng trong phòng.
Thấy Miêu Nghị hiện thân ở cửa, bên trong phòng trong nháy mắt yên tĩnh. Người nên uống trà thì uống trà, người nên xoay người sang chỗ khác thì xoay sang chỗ khác, làm như không có chuyện gì phát sinh. Mặc dù Miêu Nghị là điện chủ kiêm hành tẩu hai điện, nhưng căn bản không thể điều khiển mọi người, cộng thêm tu vi mới là Hồng Liên nhất phẩm, vì vậy không ai để hắn vào trong mắt.
Trọng điểm là, hắn là một kẻ từ chỗ khác chui ra, lại gánh nhiều chức vụ như vậy, thử hỏi những kẻ đi theo Trình Ngạo Phương bán mạng nhiều năm như vậy làm sao chịu nổi, chẳng lẽ là chúng ta vô năng? Mọi người không nói chính là đã nể mặt hắn lắm rồi.
Chỉ thấy sắc mặt Tây Môn Nhạn đang ngồi trong một chiếc bàn lớn phía góc phòng, thật sự không dễ nhìn, có thể thấy được vừa rồi hắn đã nghe được không ít những lời không dễ nghe.
– Tây Môn Nhạn!
Miêu Nghị chắp tay đứng ở cửa bình thản gọi thuộc hạ. – Có! Tây Môn Nhạn đi tới hành lễ.
Miêu Nghị liếc mắt nhìn hắn:
– Vừa rồi là người nào nhục mạ bổn tọa?
Tây Môn Nhạn có chút do dự.
– Sao?
Miêu Nghị hừ một tiếng chất vấn, lạnh lùng nói:
– Ta hỏi ngươi một lần nữa, người nào nhục mạ bổn tọa, chỉ ra cho bổn tọa.
Tây Môn Nhạn không thể làm gì khác hơn là đưa tay chỉ hướng một tráng hán cao lớn, Miêu Nghị thuận thế nhìn lại, chỉ thấy người đó bưng chén trà, vắt hai chân lên ghế, đang hé nắp chén trà, nhìn nước trà bên trong, đầu quay trái quay phải, giống như đang soi gương, bộ dạng ngoảnh mặt làm ngơ.
Miêu Nghị nghiêng đầu, đưa tay vẫy một cung nữ đang đứng chờ ngoài cửa, sau khi cung nữ kia đi tới hành lễ hỏi:
– Miêu điện chủ có gì phân phó?
Miêu Nghị nhắc nhở:
– Bổn tọa kiêm hành tẩu Mộc Hành cung, không ai nói cho ngươi biết sao?
Cung nữ sửng sốt, chợt sửa lời nói:
– Không biết Miêu hành tẩu có gì phân phó?
Miêu Nghị giơ tay lên chỉ hướng tráng hán kia:
– Người không biết tôn ti trên dưới kia là ai?
Lời này vừa nói ra, không ít người nhìn nhau lộ ra nụ cười thú vị, vị tráng hán kia cũng không thể giả bộ làm ngơ được nữa, ngẩng đầu lạnh lùng liếc nhìn Miêu Nghị. Cung nữ kia do dự một lát, yếu ớt trả lời:
– Khởi bẩm hành tẩu, là điện chủ Trấn Mậu điện Mã Vị Hàn.
Miêu Nghị phất phất tay kêu nàng lui ra, ánh mắt chợt quăng đến trên người Mã Vị Hàn, lạnh nhạt nói:
– Mã Vị Hàn.
Mã Vị Hàn mắt lạnh nói:
– Không biết Miêu hành tẩu gọi tại hạ có chuyện gì?
Miêu Nghị hỏi ngược lại:
– Bổn hành tẩu vừa rồi hỏi ngươi, ngươi lại ngồi kia thờ ơ, chẳng lẻ không đặt tôn ti trên dưới của Mộc Hành cung vào trong mắt? Hay là bổn tọa mới đến không biết Mộc Hành cung có quy củ có thể coi rẻ quan trên?
Khóe miệng Mã Vị Hàn khẽ giật một cái, cái mũ này quá lớn, hắn chống không nổi, chỉ có thể đặt chén trà xuống, đứng dậy, chậm chạp đi tới trước mặt Miêu Nghị ôm quyền, đầu nghiêng về một bên nói:
– Mã Vị Hàn bái kiến hành tẩu, không biết hành tẩu có gì chỉ giáo?
Miêu Nghị lạnh nhạt nói: – Bổn tọa mới đến, chưa nói tới chỉ giáo cái gì, chỉ muốn hỏi một câu vừa rồi vì sao ngươi lại nhục mạ bổn tọa?
—————