Dẫu sao trên thế giới này, người phổ thông bình thường mới là chủ thế.
Trần Cung hơi bực bội, không phải là vì sản phẩm của †ập đoàn Lâm thị lấy được thành tích tốt, thay đổi được tình thế, mà là bởi vì anh ta cảm thấy người như mình thì không nên để cho Lâm Vũ Chân che mắt lừa gạt một cách dễ dàng như vậy được.
Tựa như đó là một sự sỉ nhục vô cùng nặng nề.
Trong mát anh ta, rõ ràng là Lâm thị không chịu nổi một đòn, đối thủ anh ta dùng tiêu chuẩn hàng hóa quốc tế là có thể diệt gọn, vậy mà lại chơi anh ta một vố như vậy.
“Chủ tịch Trần, không ngờ Lâm Vũ Chân có chút bản lĩnh, hoàn toàn không nhìn ra”
Thư ký cũng kinh ngạc không thôi, một chiêu trộm long tráo phượng, ai cũng không nhận ra, mãi cho đến tận bây giờ, có kết quả rồi chủ tịch Trần mới phản ứng lại, thì cũng đã muộn.
“Ngày mai Lâm Vũ Chân muốn mở cuộc họp báo?”
Vẻ mặt Trần Cung hờ hững hỏi một câu.
“Vâng, để giải thích về nghiệp vụ mới của Lâm thị- cửa hàng độc quyền của họ”
Thư ký hít sâu một hơi, hành động này của Lâm thị rất ít gặp trong cái ngành này, không hợp tác với cửa hàng buôn bán, mà tự mình mở cửa hàng tiêu thụ, đồng thời phối hợp với hình thức thương mại điện tử.
Chưa từng thấy ai làm như vậy cả.
“Gọi phóng viên họ Trương kia đến đây cho tôi”
“Dạ”
Thư ký lập tức rời đi.
Trần Cung đi đi lại lại trong phòng làm việc, suy đi tính lại một lúc lâu.
Anh ta bước đến trước bàn làm việc, lấy ra một tấm danh thiếp mà anh ta lấy được từ một cửa hàng kinh doanh.
“Tút tút..”
Trần Cung không nghĩ ngợi nhiều, lập tức nhấn gọi, anh †a không bao giờ dây dưa không dứt khoát lúc cần đưa ra quyết định.
“Chào ngài, tôi là Lâm Vũ Chân”
Đầu bên kia đã có người nhận.
“Xin chào Giọng Trần Cung rất trầm, mang đầy hơi thở của một người đàn ông từng trải: “Sếp Lâm, tôi là Trần Cung, tổng đại lý của thương hiệu Sri Lanka ở Thịnh Hải”
Nghe thấy tên này, Lâm Vũ Chân liền biết đối phương là ai.
Thương hiệu quốc tế, tổng đại lý Srilanka ở Thịnh Hải!
Người mà âm thầm đẩy sản phẩm mới của tập đoàn Lâm thị thành tiêu chuẩn loại ba!