Kế Duyên khẽ cười nói.
“Kế mỗ biết rõ. Yến đại hiệp đi đường mệt nhọc, mời ngồi, ăn mấy quả táo giải khát đi.”
Lúc này Yến Phi mới phát hiện trên bàn lại là táo; ban đầu, y còn tưởng đây là quả thanh mai cỡ lớn. Táo này vừa nhìn đã biết không đơn giản. Yến Phi cũng không cổ hủ, ngồi xuống cảm tạ rồi trực tiếp cầm lấy một quả cắn một miếng. Hương vị thơm giòn trộn lẫn với loại cảm giác đặc thù này chảy vào trong người, y nhịn không được, qua mấy miếng đã ăn sạch quả táo. Nhưng y không đưa tay lấy quả thứ hai, mà càng để tâm tới ý đồ của Kế Duyên và Lục Sơn Quân.
“Hai vị tiên sinh đến tìm ta sao?”
“Không phải tìm ngươi, là tìm Lão Ngưu kia. Về phần chuyện gì, Yến đại hiệp không tiện biết được. Có lẽ đợi sau khi lão Ngưu kia trở về, hẳn phải rời đi một khoảng thời gian dài.”
Yến Phi theo bản năng nhìn về phía thành Lạc Khánh, im lặng một hồi rồi cười nói.
“Thiên hạ chẳng có bữa tiệc nào không tàn. Ngưu huynh bận việc cũng tốt, vừa lúc Yến mỗ xa quê đã lâu, cũng nên về nhà.”
Nghe được lời này của Yến Phi, Kế Duyên không khỏi liếc mắt nhìn y một cái. Yến phi lấy ra một là thư từ trong ngực.
“Ta là con út trong gia đình, sau khi cha mẹ ở nhà qua đời, Yến mỗ cũng chưa từng về lại thăm nhà. Hiện giờ đại ca gửi thư với ngôn từ khẩn thiết, muốn ta trở về, sợ là trong nhà gặp phải khó khăn gì. Vì vậy, đã đến lúc nên rời khỏi nơi đây.”
Kế Duyên chưa lên tiếng, Lục Sơn Quân vẫn luôn đánh giá Yến Phi, bấy giờ mở miệng.
“Thật tình, trong chín người năm đó, kẻ mà ta coi trọng nhất chính là Vương Khắc – Vương bộ đầu, tiếp theo là Đỗ Hành, Yến Phi ngươi thậm chí xếp sau Lục Thừa Phong nữa. Nhưng nếu chỉ luận võ công, có lẽ ngươi xếp hàng đầu. Xem ra ngươi đã không phí phạm ‘Kiếm Ý Thiếp’ mấy năm trước, lão Ngưu kia e là cũng xuất lực trợ giúp.”
Lục Sơn Quân có thể nhìn ra Tiên thiên chân khí vô cùng hùng hậu trên người Yến Phi, lại dung hợp thêm một phần sát khí có vẻ cực kỳ đặc thù, mà loại biến hóa này trong mắt Kế Duyên càng rõ ràng hơn.
“Yến đại hiệp, hình như ngươi có lĩnh ngộ của riêng mình với võ đạo, có thể nói kỹ hơn hay không?”
Tuy Kế Duyên có tạo nghệ rất sâu về mặt võ công, nhưng kỳ thật từ lúc bắt đầu đã lấy linh khí làm chủ đạo, không bỏ ra nhiều năm tu luyện chân khí như bình thường rồi cuối cùng mới lột xác Tiên thiên. Cho nên con đường tu nội công của Kế Duyên đã sớm bị chặt đứt. Hôm nay nhìn thấy biến hóa của Yến Phi, hình như có thể nhìn ra một ít con đường của võ đạo.
Vấn đề này cho dù Lục Sơn Quân và Kế Duyên không hỏi, Yến Phi cũng muốn thảo luận với bọn họ, cho nên hào phóng đáp.
“Tiên sinh năm đó hy vọng Yến mỗ theo đuổi con đường võ đạo, ta nhiều năm qua vẫn luôn khổ sở suy nghĩ con đường phía trước. Kiếm ý của Tả Ly siêu phàm thoát tục, nhưng chỉ lĩnh ngộ ý này tất nhiên chưa đủ. Ngưu huynh từng nói, sinh ra làm người chính là may mắn to lớn, nhưng phàm nhân đứng trước yêu quái lợi hại mà nói lại yếu ớt cỡ nào. Sau khi bước vào cảnh giới Tiên thiên, ta không khỏi mê mang với con đường phía trước, thế nên vẫn luôn nhờ Ngưu huynh mở rộng tầm mắt cho ta. Gã cho rằng, kiếm ý của Tả Ly có thể được tiên sinh thưởng thức đã bất phàm, nhưng hạn chế của võ giả phải chăng là thân thể yếu ớt. Chi bằng thử ngẫm lại một ít con đường của yêu tu thuần túy. Đương nhiên, tuyệt đối không phải tà pháp, mà là tìm một con đường khác, Tiên Thiên chân khí kết hợp võ giả võ sát cùng khí phách bản thân để rèn luyện mà nên…”
Yến Phi vừa nhớ lại vừa suy ngẫm, ngập ngừng đứt quãng nói rất nhiều thứ, mà Kế Duyên và Lục Sơn Quân đều lắng nghe vô cùng cẩn thận. Chờ Yến Phi nói hết những gì cần nói, trong lòng Kế Duyên chỉ cảm thấy vạn phần đặc sắc, không khỏi vỗ nhẹ bàn đá tán thưởng.
“Bộp bộp…”
“Không tồi, không tồi, thiên địa vạn vật hữu tình, chúng sinh cùng ở dưới thiên đạo; mặc dù con người mang tiếng thơm là linh hồn của vạn vật, nhưng cũng có thể xem như là một loài động vật khai trí sớm. Hơn nữa, nhân loại từ nhỏ đã bắt đầu tiếp xúc với nhiều chuyện phức tạp, dẫn đến việc Linh Đài mông lung. Đã như vậy, lấy góc nhìn của yêu đi tìm kiếm cũng là một con đường, mà võ công vốn có chút ý tứ này.”
“Đúng, tiên sinh nói rất đúng. Ngưu huynh lúc trước cũng từng nói qua những lời tương tự. Hơn nữa, Ngưu huynh còn lý giải rõ Pháp Thể thần thông của yêu thân và cho rằng khí huyết của võ giả phàm nhân cực vượng – dưới tình huống Nguyên Dương cường thịnh, kết hợp với khí phách sát khí của bản thân dưỡng ra, lấy ý chí võ đạo hòa trộn với tiên thiên chân khí – vậy sẽ có khả năng mở rộng ra một con đường võ đạo cường thịnh.”
Kế Duyên nổi hứng lên, biểu cảm trên mặt trở nên đặc sắc, lại phất tay áo quăng ra một đống táo.
“Ăn thêm chút táo, đến đây, chúng ta tỉ mỉ nói thêm, lại thảo luận một chút. Đúng rồi, Sơn Quân, kéo lão Ngưu kia về đây cho ta, cũng chưa bắt hắn đi ngay, gấp cái gì.”
Lục Sơn Quân nhếch miệng cười khẽ, lĩnh mệnh xưng “Vâng”, sau đó sải bước rời khỏi tiểu trang viên, hướng về thành Lạc Khánh mà đi.
Yến Phi tất nhiên rất có thiên phú cũng rất đáng gờm, nhưng giờ phút này Kế Duyên thật sự càng ngày càng cảm thấy lão Ngưu bất phàm. Có thể một châm thấy máu (bắt đúng trọng tâm) nói ra câu “Hạn chế của võ giả có thể là phàm thân yếu ớt”, tầm mắt còn rộng mở hơn cả Kế Duyên.
Kế Duyên vẫn luôn tin tưởng bản thân mình có tiềm lực về mặt võ công, từ khi nhìn thấy Kiếm Ý Thiếp đến giờ, ý nghĩ này chưa bao giờ phôi phai. Nhưng hắn cũng nhìn không thấu thấy không rõ, cảm giác tương đối mơ hồ. Có thể bởi vì hắn cho tới bây giờ vốn không phải là võ giả thuần túy, mà là một “tiên nhân”. Hiện giờ lão Ngưu nhờ có nguyên nhân ở chung sớm chiều với Yến Phi trong một thời gian dài, cùng với góc nhìn bất đồng từ phía yêu tu của lão, mới cho ra nhận định như thế. Nhưng Kế Duyên cho rằng ở chỗ lý giải này, mình không bằng lão Ngưu.
Không những thế, lão Ngưu mạnh không chỉ ở chuyện chỉ ra mấu chốt giúp Yến Phi, mà gã còn dùng bản thân tự trải nghiệm, lấy lý giải về thần thông đắc ý nhất đến giúp y. Mà loại giúp dỡ này không phải kiểu đốt cháy giai đoạn, là chân chính thành lập dựa trên cơ sở tu hành của võ giả, không trộn lẫn bất kỳ dị vật nào – đây mới là khó có được nhất.
Nói thật, Kế Duyên có phương pháp có thể khiến cho thể lực của một võ giả tăng lên nhanh chóng, lão Ngưu chắc hẳn cũng có phương pháp tương tự. Nhưng võ giả được tạo thành như vậy vốn không phải là lực lượng tự thân, coi như sớm xuất đạo, cùng lắm cũng chỉ bằng một nửa với Kế Duyên, “Kẻ khoác lớp áo Võ giả,” nói gì tới con đường võ đạo sau này đây.
Lúc này lão Ngưu còn chưa tới, Kế Duyên nghe Yến Phi tự bổ sung thêm, dưới tình huống trong tâm có điểm đột phá, suy trước nghĩ sau đã mường tượng ra một con đường võ đạo mông lung. Nếu không phải Kế Duyên hắn đã hết cách quay đầu, cũng chẳng còn tinh lực để đề cập đến võ đạo lần nữa, bằng không thì bản thân cũng muốn tự mình thử một chút.
“Yến đại hiệp, ngươi có được bằng hữu như thế, đủ để cười tự đắc cả đời này rồi!”