– Ngươi muốn nói là ta dễ bắt nạt chứ gì?
– Không có, ta nói thật đó, là trực giác của nữ nhân.
– Trực giác gì chứ, rõ ràng là đang nói ta dễ bắt nạt, là cung chủ thì giỏi lắm sao? Để gia pháp của Tư Không gia hầu hạ cho biết tay một lần!
Tư Không Vô Úy trực tiếp bế bổng nàng lên để đi, khiến nàng phải ngỡ ngàng hô lên…
Trở lại Trấn Giáp điện, Miêu Nghị tìm đến Yêu Nhược Tiên, bảo hắn chuyển ổ.
– Lại dọn nhà sao?
Yêu Nhược Tiên chắp tay sau lưng, quan sát Miêu Nghị từ trên xuống dưới.
– Tiểu tử ngươi có thể yên ổn một chút được không? Lần này lại chuyển đi đâu nữa?
Tuyết Nhi đang ở một bên thì cười hì hì mà nói:
– Cha! Đại nhân đã nhận được pháp chỉ bổ nhiệm từ Mộc Hành cung, chuẩn bị đến Mộc Hành cung để đón nhận chức Điện chủ cai quản Trấn Nhâm điện cùng Trấn Quý điện, đại nhân bây giờ đã là Điện chủ của cả hai điện kiêm Hành tẩu ngồi bên cung chủ của Mộc Hành cung.
Thiên Nhi ở một bên cũng ý cười đầy mặt, đại nhân lại thăng chức rồi, hai người các nàng dĩ nhiên là cũng theo đó mà được nước nổi thuyền lên, đương nhiên là cũng cùng cao hứng.
– Điện chủ của cả hai điện kiêm Hành tẩu của một cung…
Yêu Nhược Tiên trợn mắt há hốc mồm mà nói:
– Thật hay giả thế?
– Là thật hay giả thì cứ đi là biết, ông không chuyển ổ cũng không được đâu, chút nữa sẽ có người tới đây để nhận lại. Ta không thể nói đi thì cứ đi, còn có việc phải xử lý, lão yêu quái, ông cũng chuẩn bị sớm đi!
Miêu Nghị ném ra mấy câu, thông báo xong thì đi rồi.
Ngay tức khắc, Yêu Nhược Tiên nhìn về phía hai nữ, ánh mắt ra vẻ hỏi thăm cùng xác nhận. Hai nữ gật đầu lia lịa, tỏ vẻ là thật đó, không lừa ngươi đâu.
– Tiểu tử này… Lại thăng chức, bò lên thật là nhanh đó…
Yêu Nhược Tiên nghi ngờ mà lẩm bẩm, ánh mắt của lão trở nên có chút hoảng hốt, nhớ về năm xưa – khi mới gặp gỡ ở Tinh Túc Hải, mới đây thôi vẫn còn là một Động chủ Bạch Liên tam phẩm nhỏ bé, hình như là vẫn chưa tới hai trăm năm đâu, thế mà nay cũng đã là chủ nhân của cả hai điện rồi…
Mấy ngày sau, bọn Trần Phi mấy người bị triệu tập tới đây một lần nữa, Miêu Nghị chỉ hỏi bọn hắn có nguyện ý cùng hắn đi hay không.
Lúc này nhóm người Trần Phi mới hiểu rõ nguyên nhân mà Điện chủ bảo bọn họ tạm thời nhẫn nại trước đã, không cần gây mâu thuẫn gì với kẻ dưới cả, thì ra là được thăng chức nên phải rời khỏi đây, đương nhiên không muốn đắc tội với người ta.
Người bình thường cũng khó mà đụng đến loại chuyện tốt được gà chó lên trời theo như thế này, mười người này ngoài vui vẻ ra thì vẫn chỉ có vui vẻ, dĩ nhiên là không nói hai lời tỏ vẻ nguyện ý đi theo hắn.
Tất cả các chuyện kế tiếp thì đương nhiên đều không có vấn đề gì, mười người trở về một cách nhanh chóng để chuẩn bị cho việc giao nộp quyền.
Sau khi giao nộp quyền xong xuôi, mười người mang theo nữ quyến, liên tục quất roi thúc ngựa lao một mạch đến lãnh thổ Mộc Hành cung.
Mà Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy thì đích thân tới đưa tiễn, mang hộ Diêm Tu theo, đưa thẳng đến Trấn Quý điện của Mộc Hành cung.
Tuy rằng địa bàn của Trấn Quý điện cùng Trấn Nhâm điện không thuộc hạng tốt nhất ở Mộc Hành cung, nhưng lại là nơi gần nhất với Mộc Hành cung. Không biết có phải là do Trình Ngạo Phương đã nghĩ đến chuyện Miêu Nghị thân kiêm Hành tẩu vào thời điểm muốn bổ nhiệm hắn hay không.
Việc chọn điện nào trong hai điện làm trụ sở cho Điện chủ đều không hề gì với Miêu Nghị cả, nhưng Thiên Nhi và Tuyết Nhi lại khá là chú ý, đó sẽ là nhà ở lâu dài cho chính mình trong tương lai mà, dự định sẽ chọn nơi có hoàn cảnh tốt hơn giữa hai điện này, kiến nghị Miêu Nghị lại đến Trấn Nhâm điện để xem xét một chút.
—————