Đây là bản lĩnh của Nguyễn Hạo Thần, cũng là duyên phận của hai người họ.
Mộ Dung Tri cảm thấy có chút chuyện, anh vẫn là không nên nói.
“Học trưởng rốt cuộc thế nào rồi?” Tô Khiết thấy anh vẫn không nói chuyện, cô cho rằng chuyện đặc biệt nghiêm trọng, không nhịn được lại truy hỏi một câu: “Mộ Dung Tri, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Lão đại bây giờ đang ở thành phố A.” Mộ Dung Tri vốn không muốn nói, nhưng Tô Khiết đã hỏi, nếu anh không nói, anh sợ Tô Khiết sẽ lo lắng, nhưng anh chỉ nói lão đại ở thành phố A, không nói chuyện Nguyễn Hạo Thần phong sát lão đại. Anh không thể khiến Khiết Khiết khó xử chen giữa Nguyễn Hạo Thần và lão đại.
“Học trưởng ở thành phố A?” Lúc Tô Khiết nói câu này, giọng nói có chút ngoài ý muốn, rõ ràng cô thật sự không biết.
Nguyễn Hạo Thần từ thư phòng quay lại vừa đi tới ngoài cửa đã nghe thấy câu này của cô.
Đầu kia điện thoại, Mộ Dung Tri nghe thấy lời của Tô Khiết lại mặc niệm ba giây cho lão đại nhà mình.
Lão đại làm tất cả đều vì Khiết Khiết, lão đại ở thành phố A lâu như vậy rồi, Khiết Khiết lại không hề biết!
“Gọi điện thoại với ai đó?” Cậu ba Nguyễn mở cửa, vào phòng, đi thẳng tới bên cạnh Tô Khiết, thật tự nhiên ôm cô vào lòng.
Lúc cậu ba Nguyễn nói lời này, là áp sát vào điện thoại của Tô Khiết nói, anh không để ý để người bên kia điện thoại nghe thấy.
Có lẽ nên nói, anh chính là cố ý để người bên đầu kia điện thoại nghe thấy.
Nghe thấy lời vừa rồi của Tô Khiết, anh có thể đoán ra người đang nói chuyện điện thoại với cô tuyệt đối là người của Đường Bách Khiêm. Đã là người của Đường Bách Khiêm, hẳn là người cùng chung chí hướng với anh ta, nếu không, người đó sẽ không nói cho Tô Khiết biết Đường Bách Khiêm đang ở thành phố A.
Đã là người của Đường Bách Khiêm, vậy chính là kẻ địch của anh.
Người muốn bắt vợ anh đi đều là kẻ địch của anh, điểm này cậu ba Nguyễn biểu thị không chút nghi ngờ.
Đâu bên kia điện thoại, Mộ Dung Tri bỗng nhiên nghe thấy giọng đàn ông, ngây ra thoáng chốc, nhưng rất nhanh đã hồi hồn, nghĩ tới người đàn ông đó nhất định là Nguyễn Hạo Thần.