Hàn Mạc nhìn qua cửa kính, bảo tên hộ vệ bên ngoài, rồi buông rèm xe, trong thùng xe lập tức có vẻ mờ mịt tối.
Xe ngựa tiếp tục đi về phía trước.
Thái tử nhìn Hàn Mạc. Hàn Mạc cũng không có vẻ sợ hãi, chỉ lặng lẳng nhìn người thanh niên trước mặt.
Đây là Đông cung Thái tử!
Đây là Thái tử nước Yến!
Đây là Thái tử Tào Dụ mà ngay các trọng thần cũng không rõ thực hư!
-Hàn Mạc, ngươi quả nhiên kiểm soát được bản thân!
Thái tử phá vỡ sự yên lặng, cười nhẹ:
-Hoàng Lịch là Thái tử, ngươi cũng chẳng giật mình.
Hàn Mạc lắc đầu nói:
-Kỳ thật… Thần trong lòng kinh ngạc vô cùng. Chẳng qua tiểu thần không dám quấy nhiễu điện hạ mà thôi. Lại càng không dám thất thốt trước mặt điện hạ!
Thái tử mỉm cười:
-Có thể kiềm chế cảm xúc của bản thân, cái này gọi là gặp chuyện không sợ hãi.
-Điện hạ quá khen!
Hàn Mạc làm ra vẻ khổ sở:
-Thật ra tiểu thần rất dễ mất bình tĩnh. Chẳng qua là đã gặp quá nhiều chuyện, nên cố gắng luyện bộ mặt không sợ hãi, chứ trong lòng cũng kinh khiếp lắm.
Thái tử khe khẽ thở dài:
-Bản cung hôm nay muốn nói đến chuyện khác. Bản cung biết, hòa thân lần này, ngươi là Phó sứ!
-Thánh thượng ban ơn, tiểu thần trong lòng vẫn còn chưa hết lo lắng. Nếu xử lý không tốt, làm nhục quốc thể, phụ thánh ân!
Hàn Mạc cung kính nói.
Thái tử nâng tay lên, nhẹ nhàng kéo tay áo:
-Trước mặt bản cung nói những lời khách khí, bản cung không thích nghe.
Hàn Mạc thản nhiên cười, cũng không nói lại.
-Bản cung chỉ có một muội muội.
Thái tử bình tĩnh:
-Có một số việc bản cung không đủ sức thay đổi, đành bất lực nhìn muội muội đi đến Khánh quốc.
Hàn Mạc nhìn Thái tử, im lặng.
-Bản cung hiểu được, ngươi hẳn là biết mình lần này đi đến nước Khánh cần làm những việc gì.
Thái tử lạnh lùng, nhìn Hàn Mạc chăm chằm:
-Nhưng bản cung muốn nói một câu, ngươi phải cam đoan đem hoàng muội an toàn đến nước Khánh, cấm không được để xảy ra chuyện gì trên đường. Nếu để hoàng muội bị động đến một sợi tóc, bản cung khuyên ngươi tốt nhất đừng quay về Yến quốc.
Giọng Thái tử lạnh như băng, hơn nữa, mặt cũng cực kỳ lạnh lùng.
Hàn Mạc đối với thái độ của Thái tử không hề phản cảm. Hắn cũng hiểu, Thái tử thực sự lo lắng cho Sương công chúa, chứng tỏ Sương công chúa trong lòng Thái tử tựa như bảo vật. Thái tử ca ca đối với hoàng muội của mình cực kỳ quan tâm.
-Điện hạ yên tâm, tiểu thần dù thịt nát xương tan cũng sẽ hộ vệ Công chúa an toàn!
Hàn Mạc nghiêm mặt nói:
-Công chúa nếu có chút bất trắc, Hàn Mạc tùy Thái tử xử trí. T.r.u.y.ệ.n.Y.Y.com
Thái tử thần sắc lúc này mới hơi hòa hoãn một chút, nhắm mắt lại, trong thùng xe bất chợt im ắng.
Hàn Mạc trong lòng lại có chút suy nghĩ. Xe ngựa Thái tử rõ ràng là từ bên ngoài trở về, lại không biết đi đâu? Mọi người đều nghĩ Thái tử điện hạ vẫn ở trong thâm cung, nhưng Hàn Mạc hôm nay gặp Thái tử trong hoàn cảnh này, cảm thấy cái gọi là “thân ở thâm cung” cũng không chắc.
Thái tử ngày đó có thể đi thôn Dương Thụ, đương nhiên không phải là tình cờ, cũng tuyệt đối không phải là lần duy nhất ra ngoài.
Có lẽ vị Thái tử điện hạ này thường xuyên cải trang vi hành, chẳng qua là không ai phát hiện ra thân phận thật mà thôi.
Xe ngựa vẫn như cũ tiếc về phía trước, Hàn Mạc nghe được rất rõ tiếng bánh xe lọc cọc trên đường. Thái tử im lặng, hắn cũng không mở miệng.
Thái tử nhắm mắt thật lâu, rốt cuộc mở to mắt, nhìn Hàn Mạc, bất ngờ hỏi:
-Hàn Mạc, ngươi xem bản cung có giống Thái tử không?
Hàn Mạc ngẩn ra, lập tức đáp:
-Điện hạ là Long tử, là Thái tử nước Đại Yến!
Thái tử thản nhiên cười, lại hỏi:
-Vậy ngươi cảm thấy, bản cung có thể hay không, một ngày nào đó trở thành vua nước Yến?
Hàn Mạc nhíu mày,, cũng không dám ngồi, quỳ gối trên thùng xe, làm ra vẻ sợ hãi nói:
-Điện hạ là Thái tử, là người kế vị của Đại Yến, đây là thiên ý dân tâm, không ai dám nghi ngờ.
Thái tử khẽ mỉm cười, nâng Hàn Mạc dậy, hòa nhã nói:
-Bản cung nói cho ngươi biết, sẽ có ngày bản cung trở thành vua của Đại Yến, trở thành người thống trị thiên hạ. Ai đối đầu với bản cung, bản cung tất diệt trừ. Ai nguyện trung thành với bản cung, bản cung tất sẽ cho hắn phú quý trọn đời, ân hiển đến đời sau.
Hàn Mạc trong lòng giật mình. Vị Thái tử này nói chuyện trắng ra như thế, không biết là có ý tứ gì? Đặc biệt hai câu đó, dường như ám chỉ mình?
Thái tử không đợi Hàn Mạc đáp lời, đã bảo:
-Quay về!
Người đánh xe lập tức quay đầu xe ngựa, trở về chỗ cũ.
Xe ngựa về tới nơi lúc nãy Hàn Mạc lên xe, Thái tử mới hướng Hàn Mạc nói:
-Bản cung chờ ngươi chiến thắng trở về, lúc đó sẽ thiết yến mừng công.
-Tạ ơn điện hạ!
Hàn Mạc cung kính nói, rồi nhanh chóng xuống xe.
Xe ngựa Thái tử rời đi, nhìn theo chiếc xe đang đi xa dần, Hàn Mạc nhíu mày, thần sắc rất lạ, dường như nghĩ đến điều gì…