“Cầm lấy đi.” Tống cách cách thấy dáng vẻ lo sợ của Ninh Thư thì rất hài lòng.
Hồng Mai quay lưng về phía Tống cách cách, nhét cây trâm vào trong tay Ninh Thư, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đây là Cách cách thưởng cho ngươi, Cách cách ban cho thì ngươi cứ nhận lấy.”
Ninh Thư lúc này mới cầm lấy cây trâm, thấy Hồng Mai cứ nhìn chằm chằm vào cây trâm trong tay mình, trong lòng Ninh Thư lại thở dài một hơi.
Sau đó Ninh Thư bèn đưa cây trâm ấy cho Hồng Mai, vì một cây trâm không đáng bao tiền mà khiến người ta mang hận với mình thật chẳng đáng chút nào.
Hồng Mai ban đầu từ chối một cách khách sáo sau đó hếch mặt lên nhận lấy cây trâm.
Quả nhiên là chủ nào tớ nấy, Hồng Mai không khác gì Tống cách cách, một khi được thể mặt liền vênh thượng lên.
Còn Ninh Thư vẫn chọn làm một nô tỳ khiêm tốn.
Công cuộc mang thai của Tống cách cách không hề thoải mái, không phải là đau chỗ này thì cũng là khó chịu ở chỗ nọ.
Tóm lại mà nói chính là hành hạ, làm khổ người ta không phút nào yên.
Nữ nhân mang thai đúng là không không dễ chịu nhưng cũng không tới mức như Tống cách cách.
“Diệu Lăng, ngươi đi mời Bối lặc gia tới đây, Cách cách khó chịu trong người.” Hồng Mai nói với Ninh Thư.
Ninh Thư nhìn thoáng qua Tống cách cách đang ngồi trên giường, nàng lấy tay xoa trán, dáng vẻ vô cùng khó chịu.
Căn cứ vào kiến thức y học nông cạn mà Ninh Thư tích lũy được thì bây giờ Tống cách cách vẫn chưa tới thời kì khó chịu, một thời gian nữa mới tới giai đoạn ốm nghén, mới buồn nôn.
Bây giờ Tống cách cách hẳn là nên bồi bổ cơ thể, nhân lúc chưa tới thời kì ốm nghén, ăn nhiều một chút, bồi dưỡng cho tốt, tới lúc ốm nghén sẽ vô cùng khổ sở.
“Đi nhanh đi, mời Bối lặc gia tới đây, Cách cách trong người không khỏe.” Hồng Mai thấy Ninh Thư bất động, lại lên tiếng giục.
Ninh Thư:…
Tại sao lúc nào cũng sai cô làm mấy việc này.
Hơn nữa Dận Chân cũng không phải là đại phu, mời hắn đến làm gì, cái kiểu ỷ mình có thai làm nũng này sớm muộn gì cũng làm sự nhẫn nại và lòng thương hại của Dận Chân tan thành mây khói.
“Còn không đi mau, ngẩn ra đấy làm gì, không nhìn thấy Cách cách khó chịu sao?” Hồng Mai tỏ ra cay nghiệt hơn rồi.
Ninh Thư vâng một tiếng rồi xoay người đi mời Dận Chân, không đúng, phải nói là đi mời đại phu.
Ninh Thư vốn dĩ không tới tìm Dận Chân mà tới báo cho Đích phúc tấn biết Cách cách thấy trong người hơi khó chịu.
Những chuyện ở hậu viện này nên tới tìm vợ cả, nếu trưc tiếp tới tìm Dận Chân mà vượt mặt Đích phúc tấn chính là đang khiêu chiến với quyền uy và địa vị của Ô Lạp Na Lạp thị.
Ô Lạp Na Lạp thị nghe nói Tống cách cách khó chịu trong người liền sai Ninh Thư đi mời đại phu của phủ đến.
Ninh Thư mời đại phu về, nói với Tống cách cách: “Cách cách, Bối lặc gia bận chút việc không đến được, nhưng người hay tin Cách cách không khỏe trong người thì rất lo lắng, vội vã sai nô tỳ mời đại phu tới.”
Tống cách cách thấy Ninh Thư không mời được người tới, sắc mặt không được vui, nghe được những lời của Ninh Thư mới miễn cưỡng chấp nhận để đại phu bắt mạch.
“Cách cách không có gì đáng quan ngại, người mang thai thường sẽ có chút khó chịu, Cách cách chú ý giữ cho tâm trạng thoải mái.” Đại phu bắt mạch nói, nói xong là đi ngay, ngay cả thuốc cũng không kê.
Rõ ràng là chẳng có chuyện ngóe gì hết.
Ninh Thư cảm thấy tim mình quá mệt mỏi.
Bữa tối, Dận Chân qua thăm Tống cách cách, hỏi nàng: “Trong người thấy thế nào rồi?”
“Gia, thiếp thấy đỡ hơn nhiều rồi.” Tống cách cách hơi sửng sốt mà mừng rỡ đáp. Nàng ta có thể cảm nhận rõ ràng thái độ của gia với nàng tốt hơn trước rất nhiều, dịu dàng thấy rõ.
Tống cách cách cho rằng chỉ có thể là do công lao của đứa con trong bụng, gia mới tốt với nàng như vậy.
Dận Chân nói với Tống thị: “Nàng là một người rất hiểu chuyện.”
Dận Chân đang khen ngợi Tống thị hôm nay không trực tiếp tới tìm hắn mà tới tìm Đích phúc tấn.
Tống cách cách không hiểu lắm nhưng cảm nhận được một chút dịu dàng nhỏ nhoi này từ Dận Chân thì như mở cờ trong bụng, không còn lòng dạ tìm hiểu hàm ý trong lời nói của Dận Chân.
Dùng xong bữa tối, Dận Chân định rời đi nhưng Tống thị lại mở lời giữ Dận Chân ở lại, Dận Chân nhíu mày một cái, nhắc nhở Tống thị dưỡng thai cho tốt rồi rời đi.
Tống cách cách có chút mờ mịt không hiểu, lúc trước gia vẫn nhẹ nhàng với nàng thế mà thoáng cái đã lại lạnh nhạt ngay được.
Ninh Thư ở bên cạnh chứng kiến một màn này, thật là không biết nói gì cho phải.