Nói xong, y liền nhìn Chung Diệu Khả, nói:
– Từ nay về sau, ngươi không còn là người của Cổ Vân Đảo nữa. Sau này theo Lý tiền bối, nhất định phải lấy hiếu làm đầu, không được làm những chuyện ruồng bỏ sư môn, khi sư diệt tổ, biết chưa?
– Đệ tử xin ghi nhớ!
Chung Diệu Khả gật đầu.
Lý Nguyên Thuần vui vẻ cười lớn.
Khi những người này tranh giành Chung Diệu Khả, Dương Khai vẫn không lên tiếng, chỉ lẳng lặng đứng ngoài quan sát, đến khi mọi chuyện kết thúc, hắn mới mở miệng nói:
– Chúc mừng sư tỷ gặp được minh sư, sư đệ xin tặng tỷ một ít lễ vật.
– Không cần đâu.
Chung Diệu Khả vội vàng khoát tay.
– Dương công tử tặng quà, nhất định phải nhận, không được làm Dương công tử mất mặt!
Lý Nguyên Thuần vội vàng quát một tiếng, thần sắc khẩn trương, sợ Chung Diệu Khả cự tuyệt.
Dương Khai khẽ mỉm cười, lấy ra một bình nước nhỏ đưa cho Chung Diệu Khả, nhẹ giọng nói:
– Thứ này mỗi ngày dùng một giọt, sau khi trở về đưa cho Lý tiền bối để ông ấy bảo quản, coi như ta trả ơn cứu mạng của sư tỷ.
– Ừ!
Chung Diệu Khả nhận bình nước, nhìn bình nước nhỏ trong tay, gương mặt tỏ vẻ khó hiểu, không biết Dương Khai tặng cái gì, tại sao lại trịnh trọng như vậy.
Ngẩng đầu nhìn lên, Chung Diệu Khả giật thót mình, rất nhiều người đều đang nhìn chằm chằm vào bình nước trên tay mình, dường như phát hiện ra một bảo bối vậy.
– Dương công tử yên tâm, đã là lễ vật của công tử tặng cho đệ tử của lão, lão phu có thể cam đoan, ngoài nó ra, bất cứ kẻ nào cũng đừng hòng đụng đến.
Lý Nguyên Thuần trầm giọng nói.
– Thế thì tốt rồi.
Dương Khai gật đầu, con người Lý Nguyên Thuần thì hắn coi như yên tâm. Những lời nói ra trước mặt nhiều người như vậy, chẳng khác gì đã tỏ rõ thái độ của hắn.
– Chư vị xin dừng bước, vãn bối xin cáo từ!
Dương Khai chắp tay, khẽ gật đầu với Phiến Khinh La, rồi cùng nàng bay vút lên không, rời đi nhanh như tia chớp.
Nhìn bóng dáng hắn dần dần biến mất, nhớ lại mọi chuyện ở Trung Đô, mọi người ở hải ngoại chư tông đều cảm thấy thấp thỏm.
– Tiền bối, sư đệ của tiểu nữ rốt cuộc là ai vậy?
Ánh mắt của Chung Diệu Khả có chút mơ màng, cho tới lúc này nàng vẫn không hiểu, tại sao người sư đệ đã sống cùng nàng nửa năm này lại thay đổi nhanh chóng như vậy, trở thành đại nhân vật khiến tất cả mọi người đều cung kính tiếp đãi.
– Còn gọi là tiền bối ư?
Lý Nguyên Thuần vuốt râu, khẽ mỉm cười.
– Sư phụ…
Chung Diệu Khả hơi ngượng ngùng.
– À, sư đệ này của ngươi là người đứng đầu Bát đại gia ở Trung Đô, gia chủ Dương gia. Nửa năm trước, dưới sự thống lĩnh của hắn, Trung Đô mới có thể chống lại bọn xâm lược Thương Vân Tà Địa, và giết chết toàn bộ đám giặc này.
– Lợi hại vậy sao?
Chung Diệu Khả không hiểu biết nhiều, nghe Lý Nguyên Thuần nói như vậy, cũng chỉ tỏ ra ngạc nhiên thán phục một chút.
– Đúng rồi.
Cổ Phong bỗng nhiên chen vào:
– Nói ra thì, ngươi và hắn đúng là rất có duyên đấy. Mấy năm trước, chính hắn đã dùng dao găm gắn lá thư đó trên cửa nhà ngươi, thông báo cho chúng ta biết tung tích của Hóa Sinh Phá Nguyệt Công. Mấy năm sau, ngươi lại cứu hắn trên biển, đây có tính là ở hiền gặp lành hay không nào?
– Hả?
Chung Diệu Khả biến sắc, thất thanh nói:
– Là hắn ư?
– Chính là hắn, hắn chưa nói với ngươi sao?
Cổ Phong kinh ngạc hỏi.
Chung Diệu Khả nghẹn ngào, vai khẽ run, ngơ ngẩn nhìn theo phía mà Dương Khai biến mất, trái tim tràn đầy sự lạc lõng và buồn rầu.
…
Nhanh như chớp, cảnh vật xung quanh nhanh chóng lùi lại phía sau.
Dương Khai và Phiến Khinh La, Bích Lạc một hàng ba người, lao lên phía trước như sao xẹt.
Đi phía sau Dương Khai, nhìn bóng lưng to lớn của hắn, ánh mắt của Phiến Khinh La hơi có chút mơ màng, hơi thở cũng dần dần nặng nề.
Nhận thấy sự bất thường của nàng, Bích Lạc liền vội vàng tiến lên, cầm tay nàng.
Phiến Khinh La chậm rãi lắc đầu, ra hiệu mình không sao, không dám để Dương Khai lo lắng.
Tuy nhiên trong lòng nàng cũng có chút kinh ngạc, tiểu nam nhân này hiện giờ tuy mới chỉ đạt đến Thần Du Cảnh lục tầng, nhưng tốc độ bay còn nhanh hơn mình một chút, trong cơ thể tuôn ra nguyên khí tinh thuần và nồng đậm, cũng mạnh mẽ hơn mình.
Phiến Khinh La không hề e sợ, ngược lại còn có chút tự hào.
Dọc đường không nói chuyện gì, cắm đầu cắm cổ bay suốt ba ngày.
Phiến Khinh La và Bích Lạc đang đi phía sau Dương Khai bỗng nhiên ngừng lại.
Nhận thấy điều này, Dương Khai cũng dừng lại, quay đầu hỏi:
– Sao vậy?
Phiến Khinh La khẽ thở hổn hển, hé miệng cười:
– Chúng ta tách ra ở đây đi. Ngươi phải về Trung Đô, còn ta là Yêu Mị Nữ Vương, là dư nghiệt của Thương Vân Tà Địa, đương nhiên phải quay về Phiêu Hương Thành.
Dương Khai nhíu mày nói:
– Thương Vân Tà Địa đã không còn nữa rồi, ngươi so đo chuyện này làm gì? Bên kia sẽ không có ai trách móc ngươi đâu.
Phiến Khinh La lắc đầu, tỏ ra kiên quyết.
Dương Khai trầm ngâm nói:
– Nếu như vậy, ta cũng không ép ngươi. Đợi ta sắp xếp xong mọi chuyện ở Trung Đô, ta sẽ một mình đến gặp ngươi, giải quyết hết mọi vấn đề giữa ta và ngươi.
– Ta chờ ngươi!
Phiến Khinh La nhoẻn miệng cười.
Dương Khai gật đầu, nhanh chóng rời đi.
Đợi sau khi hắn rời đi, một lát sau, Bích Lạc mới thầm thở dài một tiếng:
– Đại nhân, như vậy có ổn không?
– Không có gì không ổn cả, chỉ cần không làm tổn hại đến hắn là được rồi.
– Nhưng tình chủng trong người ngài…
Mắt Bích Lạc lập tức đỏ lên.
– Bây giờ ngài còn có thể áp chế sao? Một khi không áp chế được nữa thì ngài sẽ tự tìm đường chết! Hắn không hề quan tâm đến ngài chút nào, tại sao ngài phải nghĩ cho hắn? Hãy bỏ vòng trói của tình chủng ra rồi trực tiếp lấy mạng hắn đi, vậy là xong chuyện!
– Bích Lạc!
Phiến Khinh La lớn tiếng, thở hổn hển.
– Đừng nói nữa, bi kịch của Độc quả phụ, hãy để ta kết thúc đi, không thể tiếp tục truyền đời, nếu không, con gái ta cũng sẽ phải chịu đau đớn như vậy, đây chính là lời nguyền của Độc quả phụ!
Bích Lạc lệ rơi đầy hai má, đau đớn nhìn Yêu Mị Nữ Vương, trong lòng hận Dương Khai đến cực điểm.