Cô nhìn anh, vậy ra là anh muốn cùng cô dự Valentine sớm sao?
– Em đây là không muốn đi cùng anh? – anh hỏi.
– Không có, chỉ là đột ngột quá nên em không mang theo gì cả – cô trả lời.
– Anh chuẩn bị cả rồi, chỉ cần mang em theo là được – anh nói.
Cô mỉm cười, được làm bạn gái của anh không biết kiếp trước cô đã tích đức nhiều thế nào.
– À…vết thương của anh sao rồi? – cô hỏi.
– Không sao rồi – anh trả lời.
– Không sao là thế nào? Còn chảy máu không? Miệng vết thương có bị hở không? – cô hỏi tiếp.
– Vết thương đã lành hẳn rồi – anh bất lực trả lời.
– Vậy thì tốt rồi –
Anh khẽ liếc qua nhìn cô, cô lúc nào cũng lo lắng cho người khác như thế sao?
– Em còn liên lạc với Nam Phong không? – anh hỏi.
– Không có, chắc anh ta xuất viện còn phải xử lý hồ sơ nên không liên lạc – cô trả lời.
– Ngoan lắm – anh mỉm cười trả lời.
Cô nhìn nụ cười của anh cứ cảm thấy có chút lạ lạ, việc cô không liên lạc với Nam Phong khiến anh ấy vui vậy sao?
___________________
Đã đến nơi, anh mở cửa xe cho cô rồi đem những thứ cần thiết từ cốp xe ra ngoài, cô cũng đến phụ anh một tay.
– Cái lều này dựng thế nào? Em không biết dựng – cô nói.
– Để đó cho anh, em đến gần bờ suối nướng chút đồ ăn đi – anh trả lời.
Cô ngoan ngoãn nghe lời, rất nhanh chóng đã nhóm được lửa nướng thức ăn.
Trong lúc chờ thức ăn chín cô nhanh chóng lấy điện thoại ra, ghi lại khoảnh khắc của cả hai người.
– Hello mọi người, hôm nay chúng ta sẽ cùng đi cắm trại nhé! Đây là bạn trai mình anh ấy đang dựng lều –
Nhìn cô đang bày trò mà anh không khỏi mỉm cười.
– Em đang quay gì đó? – anh hỏi.
– Em đang quay vlog của hai chúng ta – cô trả lời.
– Em không lo nướng thức ăn à? Lát nữa bị cháy hết thì không còn gì mà ăn – anh nói.
– Được được, em đi ngay – cô đáp.
Thức ăn đã nướng chín, lều đã được dựng nước cũng được anh chuẩn bị. Cô đem thức ăn vào lều định ngồi xuống thưởng thức thì anh kéo cô ra ngoài.
– Sao vậy? – cô hỏi.
– Thức ăn vẫn còn nóng lắm, ra ngoài anh chụp hình cho em một chút rồi ăn – anh nói.
Anh dẫn cô đến một góc đẹp liên tục chụp hình giúp cô, trong lúc anh đang xem lại ảnh thì cô lấy điện thoại mình ra đi đến cạnh anh.
– Hoắc Nam –
Nghe cô gọi theo phản xạ tự nhiên anh ngước mặt lên, rất nhanh đã bị cô chụp lại khoảnh khắc đó.
Thẩm Hoắc Nam mỉm cười đứng bên cạnh cùng cô tạo dáng lãng mạn có, dễ thương có, vui nhộn cũng có.
Lần đầu tiên anh chụp nhiều ảnh như thế, còn đồng ý để cô bày đủ trò trên mặt mình.
Đây cũng là lần đầu tiên cô cảm nhận được sự ấm áp của tình yêu, trước giờ chỉ toàn thấy người ta chụp hình chung lần này cô đã được trải nghiệm.
Cô xem lại anh của hai người mà không ngừng mỉm cười:
– Anh xem chúng ta dễ thương không? –
– Dễ thương –
Anh trả lời nhưng tầm mắt lại đặt ở chỗ cô, nhìn thấy cô cười anh cũng cười theo:
– Tiểu Sở –
– Dạ? –
Anh gọi cô, cô theo phản xạ tự nhiên đáp lời vừa ngước mặt lên anh đã nắm lấy cằm cô trao cho cô nụ hôn.
Cô tròn mắt ngạc nhiên nhưng rồi cũng đón nhận nụ hôn của anh, nụ hôn không quá mãnh liệt nhưng đủ làm cả hai dây dưa không dứt.