Bạch Lam liền đoán ra được:
“Ta còn tưởng ngươi giỏi lắm, ta biết rồi, đó là một trong những loại thảo dược của Huyết Yêu – loại thảo dược làm người phàm có năng lực của thần tiên, đáng tiếc nó không duy trì được lâu. Nếu như ngươi lúc nảy không dùng thời gian để nói chuyện phiếm có lẽ ngươi đã có cơ hội hạ được ta. Chờ vết thương của ta đỡ hơn một chút, ta sẽ trả cho ngươi gấp một ngàn lần.”
Bạch Lam nhân cơ hội Trúc Chi không có sức chống đỡ liền bò dậy, cầm chặt cây trâm bằng tay không thuận của mình tính đâm vào người Trúc Chi.
Trúc Chi kiệt sức, ngó trân trân cánh tay đang giơ lên cao của Bạch Lam như chờ đợi. “Hết rồi. Lúc nảy còn huênh hoang, giờ sắp bị cô ta giết mất.”, cô không muốn biểu hiện sự sợ hãi ra bên ngoài, nhưng trong lòng đang nóng như lửa đốt.
Bạch Lam thích thú hạ cây trâm xuống mặt Trúc Chi thật, cô nhắm mắt chờ đợi. Nhưng Trúc Chi không thấy cơn đau nào trên người mình đâu, cô liền mở mắt, trước mặt cô gương mặt Nhất Uy đang nhăn lại vì đau đớn. Thì ra trong lúc Bạch Lam vờn mồi, Nhất Uy đã kịp nhảy tới dùng vai của mình đẩy cô ả ra sang một bên, nhưng cô ả không tha cho hai người họ, khi cô ta đâm họ thêm một nhát nữa cậu đã dùng lưng của mình đỡ nhát đâm cho Trúc Chi.
Nhất Uy nằm đè lên người Trúc Chi, mặt của cậu úp vào đôi vai của cô, cậu nói bên tai của cô:
“Chưa bao giờ tui thấy mình vô dụng như hôm nay, chẳng thể giúp được gì cho cậu.”
Trúc Chi ôm lấy cơ thể của Nhất Uy lật ngược cậu lại nằm bên cạnh mình, máu từ vết thương dính đầy tay cô, cô đau lòng không nỡ trách cứ cậu ấy, sao có thể dùng thân mình đỡ cho cô như vậy, vòng dây chết tiệt đó lại không cách nào gỡ ra được, cô không có thuốc trị thương ở đây. Nhất Uy thấy Trúc Chi như sắp khóc đến nơi thì an ủi:
“Vết thương sẽ lành lại thôi.”
“Chờ vết thương cậu lành, cậu sẽ chết vì mất máu. Cậu đúng là ngốc, ai cho cậu đỡ cho tui như vậy? Nếu cậu có mệnh hệ gì tui…. tui…”
Nhất Uy muốn đưa tay gạt hai dòng lệ đang trào ra của Trúc Chi nhưng lực bất tòng tâm, cậu muốn nói với cô cậu có nửa dòng máu của phượng hoàng, vết thương rất nhanh sẽ lành lại thôi, lần đánh nhau với dạ quỷ do có độc nên lâu lành hơn.
Trúc Chi giả vờ ôm lấy Nhất Uy khóc lóc cố ý chê đi hành động đang rút thanh kiếm Kim Quy từ thắt lưng của Nhất Uy. Cậu hiểu rõ cô đang làm gì nên gượng nâng eo của mình lên một chút cho Trúc Chi dễ rút chiếc thắt lưng ra hơn.
Bạch Lam không mấy xúc động lắm khi chứng kiến cảnh tượng đẫm nước mắt của hai người. Cô ả đan tâm muốn giết cả hai một lần nữa. Tuyết Mai ngồi bên cạnh không nhìn hai đứa thêm lần nào, cô đứng dậy đứng chắn trước hai đứa nhỏ vẻ mặt kiên cường (dù cô cũng không có sức chống lại ả ta). Bạch Lam cười khẩy:
“Ngươi nên biết ta đối đãi với ngươi tốt vì ngươi là người trong lòng của chủ nhân. Sự thật vừa được phơi bày ngươi không phải người đó, nên ta sẽ không khách khí với ngươi đâu.”
Tuyết Mai can đảm nói (mặc dù Trúc Chi vẫn nghe ra được sự run rẫy của cô ấy):
“Nếu muốn giết hai đứa nhỏ, phải bước qua xác của ta.”
Bạch Lam mặt không biểu cảm dùng trâm đâm vào trái tim của Tuyết Mai. Và Trúc Chi một lần nữa phản ứng nhanh hơn ả ta, cô kéo Tuyết Mai sang một bên rồi đâm thanh kiếm Kim Quy vào bụng của Bạch Lam, vết thương rát bỏng khiến ả ngã xuống giường nằm một chổ.
Cơ thể của Bạch Lam cứng đờ, mắt vô hồn, miệng há hốc không tin vào sự thật, thân thể của ả khắp nơi đều là vết thương. Trúc Chi ngồi dậy bước xuống giường chỉ kiếm vào trái tim của ả và nói:
“Thanh kiếm này có thể giết bất kì sinh vật nào miễn nó có trái tim.”
Bạch Lam ú ớ không thành tiếng, ả nhìn lên trời không còn sức rống lên, ả không tin mình lại chết bởi tay một con nhóc người phàm, ả cũng không thể tin mình chưa kịp nói lời từ biệt với chủ nhân đã chết. Bạch Lam nhìn trời rồi lại nhìn Trúc Chi với vẻ khẩn cầu, ả bắt đầu nói một cách mê sảng:
“Ta và Nhãn Đan đều là những tên yêu tinh bị loài người sợ hãi. Trong một lần hút máu gà trong kinh thành, ta suýt chút nữa bị bắt thiêu sống may mà gặp được chủ nhân lúc đó đang lộng hành trong kinh thành cứu ta thoát được. Chủ nhân có hình thù kì dị, rất nhạy cảm nếu có ai đánh giá vẻ ngoài của ngài – đó cũng là lý do ngài vừa gặp đã yêu người con gái nói với ngài:
“Thật ra huynh không đáng sợ. Người ta sinh ra không thể chọn số phận của mình, là con người cũng được, là yêu tinh cũng được, chỉ cần huynh sống không thẹn với lòng, huynh không cần sợ hãi gì cả.”
Cô ấy đã cứu ngài sống sót cũng cứu rỗi luôn linh hồn của ngài, ngài từ đó không còn tham uống máu người nữa, cũng không còn giết ai nữa. Các ngươi cũng biết người đó là ai rồi. Ngài luôn luôn cố chấp Tuyết Mai chính là người đó, ngài lúc đó bị thương không nhìn rõ khuôn mặt của cô ấy, chỉ nhìn thấy đám hoa mai được thêu trên y phục nàng mà thôi.”
Bạch Lam cười bi ai, ả vẫn còn nhìn lên trời phía xa xa muốn kiếm tìm bóng dáng chủ nhân của ả, ả khóc, những giọt nước mắt của ả khiến Trúc Chi thấy rùng mình, tay không nỡ đâm xuống, cô chần chừ muốn nghe ả nói tiếp:
“Ngài không biết được ta cũng không quan tâm đến hình thù đó của ngài, ta cũng muốn dùng cả tính mạng này cứu lấy ngài, càng muốn ở bên ngài mãi mãi.”
Trúc Chi nổi hết da gà, cô cũng nghi ngờ Bạch Lam có tình cảm với Nhãn Đan qua ánh mắt cử chỉ nhưng lúc này sự nghi ngờ của cô mới được chứng thực. Không biết cô nên cảm thấy thế nào với Bạch Lam, nên căm tức hay nên thương hại ả.
“Không biết nghe được từ đâu tin tức Kim Quy muốn lấy một cô nương người phàm, mà người đó lại là một trong hai chị em Tuyết Mai. Ngài sợ người đó có thể là người ngài đem lòng yêu thương nên chạy đến bắt cóc Tuyết Mai. Dù cô ta có đối xử rất nhẫn tâm với ngài, nhưng ngài nghĩ cô ả chỉ đang giận mình vì đã bắt ả đi mà không đưa rước tử tế.”
Máu từ bụng Bạch Lam vẫn còn chảy, nơi vết thương rát bỏng khiến ả rên nhẹ mấy tiếng, Trúc Chi mủi lòng quỳ xuống bên cạnh xé một miếng áo từ trên người mình lau vết máu cho cô ả. Cô ả không gạt tay Trúc Chi ra chỉ tiếp tục thì thào:
“Cái hôm ngài giết Tuyết Vân ngài đã uống rất nhiều, trong cơn say ngài nói ngài rất đau lòng, không hiểu sao không ra tay được với đứa nhỏ của Tuyết Vân, không hiểu sao ngài nhìn vào đôi mắt của nàng lại đau khổ triền miên như vậy. Ngài thật ngốc, vì ngài yêu nàng ấy, giờ ngài biết mình lại là người giết nàng ấy, làm sao ngài vượt qua được nổi dằn vặt ấy đây?”
Trúc Chi nói:
“Cô đừng nói nữa.”
“Không. Ta phải nói, cô nể tình ta đã đưa cô tới hang động gặp Huyết Yêu mà giúp ta một lần, hãy chuyển lời lại với ngài: Kiếp sau ta vẫn muốn trở thành người của ngài.”
“Chị hãy ráng gượng rồi tự đi nói với ông ta.”
Trúc Chi là người dễ xúc động, cô thật sự không biết nên làm gì lúc này, Bạch Lam nắm chặt bàn tay của Trúc Chi nói:
“Ta chỉ nói với chủ nhân về Nhất Uy chưa bao giờ nói về công việc tìm thanh kiếm Quỷ của Huyết Yêu. Gửi lời của ta tới người ấy, nói là ‘Bạch Lam đa tạ’.”
Bạch Lam nhìn lên trời một lần cuối trước khi nhắm mắt ngất đi, nước mắt của ả vẫn chảy dài từ khóe mi.