Đám người vừa muốn rống giận, lập tức những hòn đá lần nữa đánh tới, câu nói chưa dứt đã bị đánh đến oa oa kêu lên.
“Nữ hiệp tha mạng! Nữ hiệp tha mạng a! Ta sai rồi…!!!”
Ninh Hạo phản ứng lại kêu lên, hắn làm tiểu bá vương ở Đế Đô đã lâu, tất nhiên biết kẻ nào không thể chọc, kẻ yếu cũng có cái khôn của kẻ yếu, hắn không làm gì được nhưng có thể để người nhà hắn ra!
“Nữ hiệp bớt giận, chúng ta không dám nữa!”
Đám thiếu niên còn lại cũng nhao nhao phụ họa theo.
Lam Nguyệt không lên tiếng, nhưng đá đã không còn đánh xuống, chứng tỏ nàng bỏ qua.
Mấy thiếu niên nơm nớp lo sợ nhìn nàng, ở thì không được mà đi cũng không xong.
Lam Nguyệt thấy bọn họ đực mặt ra thì nhíu mày, cất tiếng:
“Muốn ta giúp các ngươi cút?”
“Không dám! Không dám! Chúng ta cút! Sẽ cút!”
Đám thiếu niên hoảng hồn, vội vừa chạy vừa kêu lên, chỉ chóc lát đã đi hết, không gian khôi phục yên tĩnh.
Đám thiếu niên đi xa, Lam Nguyệt từ trên tường vây nhảy xuống,đi đến trước mặt thiếu niên.
Thiếu niên bị thương không nhẹ, hắn nhắm mắt nằm trên mặt đất không rên một tiếng, cũng không nhìn Lam Nguyệt.
“Tiểu đệ đệ, ngươi tựa hồ càng ngày càng túng rồi?”
Lam Nguyệt cười nhẹ, tựa hồ rất có hứng thú xoa cằm, giọng điệu hiếm thấy có chút ngả ngớn hỏi
Thiếu niên nghe giọng điệu này, tựa hồ cũng rốt cuộc có phản ứng. Mí mắt giật giật, hắn mở mắt ngẩng đầu lại, con ngươi đỏ tươi nhìn chằm chằm nàng, bên trong đôi mắt thị huyết kia vẫn trước sau không mang theo bất kì tâm tình nào.
“Là ngươi.”
Thật lâu sau, thiếu niên mới chậm rãi mở miệng, giọng khàn khàn, không nghe được thanh âm trong trẻo của thiếu niên nữa. Hắn lời vừa ra không phải câu hỏi mà là câu khẳng định.
Lam Nguyệt cũng có chút giật mình, dung mạo nàng biến hoá không nhỏ, hắn vậy mà liền nhận ra nàng rồi? Nàng và hắn cũng không thân nha??
Nghĩ đến đây, Lam Nguyệt có chút tò mò hỏi:
“Ngươi như thế nào nhận ra ta?”
Thiếu niên không đáp, chỉ lẳng lặng từ trên đất ngồi dậy.
Lam Nguyệt cũng không để ý, tiến đến, đem một viên màu đỏ đan dược bỏ vào miệng hắn.
Thiếu niên nhìn nàng chằm chằm, huyết mâu tựa hồ nhiễm lên một tầng ánh sáng.
Đan dược cao cấp vào miệng liền hoá, liền tính hắn muốn từ chối cũng không thể. Nha đầu này, mới hơn một tháng không gặp, như thế nào từ tiểu nha đầu gầy gò ốm yếu chỉ có phế phẩm cấp thấp đan dược, hiện tại lại có đan dược cấp bậc cao như vậy rồi?
Lam Nguyệt đỡ hắn ngồi dậy, nhìn trên người hắn vết thương lấy tốc độ có thể thấy được khôi phục.
Từ đầu đến cuối, hắn chỉ nhìn nàng chằm chằm không nói lời nào.
Lam Nguyệt cũng không thấy có gì không thoải mái, tự nhiên, nàng bị người khác đánh giá cũng không phải lần đầu. Chợt nhớ đến cái gì, mở miệng hỏi:
“Ngươi tên gì?”
Thiếu niên thật lâu mới mở miệng.
“Ngươi hỏi làm gì?”
Ta cũng không thể như những người kia gọi ngươi tiểu quỷ rồi tạp chủng nha? Chẳng lẽ ngươi thích như vậy?”
Lam Nguyệt lẽ thẳng khí thừng nói, sao lại thêm một câu trêu đùa.
Thiếu niên trầm mặc, rất lâu lại nói:
“Tùy ngươi”.
Lam Nguyệt: “…”
“Ngươi không phải không có tên đi?”
Thiếu niên: “…”
“Vậy ta đặt tên cho ngươi? Như thế nào?”
Lam Nguyệt hưng phấn nói, xong lại lâm vào trầm tư, cũng không chờ chính chủ trả lời.
Thiếu niên: “…”
Hắn còn chưa đồng ý đâu! Nàng nghĩ cái gì a!!
“Ta không…”
Thiếu niên còn chưa kịp từ chối, đã bị Lam Nguyệt ngắt lời:
“Bắc Minh! Liền gọi ngươi Bắc Minh đi!!”
Nàng cũng không hiểu sao, đột nhiên nghĩ ra cái tên này, cũng không phải nó có gì đặc biệt, chỉ là cảm thấy cái tên này có vẻ hợp với hắn.
Thiếu niên sững sờ, hắn hoàn toàn quên mất lời bản thân muốn nói.
Bắc…Minh….sao?
“Bắc Minh, từ nay về sau đây là tên của ngươi.”
“Từ hôm nay, ngươi là đồ đệ duy nhất của bản tôn…”
Ký ức mơ hồ xẹt qua, Bắc Minh đưa hai tay lên ôm đầu, ký ức kia mơ hồ không rõ, nhưng lại đem lại cho hắn cảm giác quen thuộc không thể tả. Hắn không chắc lắm, nhưng tựa hồ trước đây có người đã đặt tên cho hắn. Càng muốn nhớ lại, đầu hắn càng đau, cái gì cũng đều mơ hồ quen thuộc.
“Tốt! Bắc Minh! Sau này ta gọi ngươi là Tiểu Minh đi! Vẫn chưa giới thiệu, ta… Tiểu Minh? Ngươi làm sao vậy.
Lam Nguyệt gật gật đầu nói, lúc này xoay người nhìn lại, rốt cuộc phát hiện thiếu niên đau đớn ôm đầu. Nàng ngồi xuống cạnh hắn, đem linh lực truyền cho hắn.
Kỳ thực nàng cũng không biết hắn bị như thế nào, nhưng truyền linh lực chính là biện pháp tốt nhất.
Lát sau, cơ thể Bắc Minh thả lỏng dần, tựa hồ không còn đau như vậy nữa. Hắn lúc này ngẩng đầu, ánh mắt thị huyết sâu kín nhìn nàng.
“Như thế nào? Ngươi làm sao vậy?”
Lam Nguyệt thấy ánh mắt này của hắn, không khỏi có chút khó hiểu.
Hắn gạt tay nàng ra, rũ mắt, lạnh nhạt trả lời:
“Không có gì.”
Thấy hắn không có ý định nói, Lam Nguyệt cũng không tiện hỏi thêm cái gì, nàng chuyển đề tài.
“Phượng Lam Nguyệt, tên của ta.”
Thanh âm mang theo chút nhẹ nhàng ấm áp, Bắc Minh ngẩng đầu nhìn nàng, chỉ cảm thấy thiếu nữ trước mắt vô cùng chói mắt, nàng giống như ánh dương, thứ vừa khiến người ta căm ghét, nhưng rồi lại khao khát.
Phượng Lam Nguyệt, cái tên này, ta nhớ kỹ.
_______