Duật Tôn đưa tay bịt miệng Sanh Tiêu, “Chẳng lẽ em quên rồi sao? Hắn đã từng thiếu chút nữa lấy mạng của tôi.”
“Tôi không quên, tôi lúc ấy liều mạng cũng muốn nói cho anh biết, Duật Tôn, tôi không muốn nhìn thấy bất cứ ai gặp chuyện không may, bây giờ cũng thế, ân oán của các anh tạm thời để qua một bên có được hay không, anh hãy cứu anh ấy, anh ấy là vì tôi mới bị một nhát dao kia, nếu anh ấy thực sự xảy ra chuyện gì, cả đời này tôi cũng sẽ không an lòng . . . . . .”
Duật Tôn xanh mặt, y ôm lấy hông Mạch Sanh Tiêu quay trở lại bên trong phòng trà, tiện tay đóng cửa lại, lưng dựa vào cánh cửa, “Ý của em là, lúc ấy nếu như là Nghiêm Trạm Thanh ở trên xe, hắn gặp nguy hiểm, em cũng sẽ thông báo cho hắn giống như vậy sao?”
“Đúng, cho dù là bất cứ ai, tôi đều sẽ làm như vậy, ” Mạch Sanh Tiêu bị y ôm eo không thể động đậy, hai chân cô không ngừng đạp loạn trên mặt sàn, “Anh ấy không còn cầm cự được bao lâu nữa!”
“Tôi chính là muốn hắn không được!” Duật Tôn cắn vào tai Sanh Tiêu, ánh mắt nhìn Nghiêm Trạm Thanh tràn đầy hứng thú tàn nhẫn, “Tôi không hề làm gì cả, hắn bị chết trong tay Cố Tiêu Tây, Mạch Sanh Tiêu, cũng không liên quan tới em, em không việc gì phải thấy cắn rứt lương tâm.”
“Nhưng tôi đã nhìn thấy!”
Duật Tôn che ánh mắt của cô, “Như thế này, cũng coi như không có nhìn thấy. Sanh Tiêu, em càng lo lắng cho hắn, tôi càng muốn hắn phải chết.”
Mạch Sanh Tiêu gấp đến độ nước mắt chảy ra, chất lỏng nóng bỏng thấm qua ngón tay Duật Tôn, lúc chảy xuống đến lòng bàn tay đã lạnh như băng, “Duật Tôn, anh nhất định muốn như thế này phải không? Tôi không có thời gian lãng phí với anh ở đây, anh mau buông tay!”
“Mạch Sanh Tiêu, em nhất định phải cứu hắn sao?”
“Đúng.”
“Sẽ không hối hận sao?”
“Tôi không hối hận, anh mau buông tôi ra!” Sanh Tiêu dùng sức giãy giụa, Duật Tôn xoay mình buông tay, cô bị bất ngờ nên lao về phía trước, thiếu chút nữa ngã nhào trên mặt sàn.
Người đàn ông mắt lạnh nhìn bóng dáng của cô nhào qua, con ngươi giương lên, cũng không quay đầu lại đi ra khỏi phòng trà.
Cố Tiêu Tây mất hồn mất vía chạy vào phòng rửa tay gột sạch hai tay, lúc đi ra, bước chân lảo đảo, tay phải bám vào vách tường mới có thể đi được. Cô ta vừa mới ra khỏi phòng trà, đã bị hai người đàn ông chặn lại.
Duật Tôn ở bên trong phòng trà ngay bên cạnh ngồi hồi lâu, y nghe thấy ngoài cửa truyền đến tiếng Mạch Sanh Tiêu kêu cứu, cùng với tiếng bước chân của phục vụ viên phòng trà theo nhau mà đến, ngay sau đó, chính là tiếng xe cứu thương 120 chạy tới khẩn cấp cứu hộ.
Duật Tôn đứng lên, đem khay trà trước mặt một cước đá văng ra, đây là phương pháp tốt nhất để đưa Nghiêm Trạm Thanh đi vào chỗ chết, chỉ là, Mạch Sanh Tiêu nhất định tới đây chặn ngang một bước.
Y lái xe trở lại Tinh Hoa Danh Thự, ngoài cửa có hai người đàn ông đứng gác, y mở cửa đi vào, chỉ thấy Cố Tiêu Tây ôm hai vai đang ngồi ở ghế salon bên trong phòng khách.
Duật Tôn đi tới trước tủ rượu bên cạnh, rót hai ly rượu.
Cố Tiêu Tây sợ hãi đôi môi run run, Duật Tôn đem một ly rượu đỏ đưa về phía cô ta, môi cô ta vừa mới chạm tới miệng ly, lại rụt trở về, “Em, em không thể uống rượu.”
“Uống đi.” Duật Tôn ngồi xuống đối diện cô ta, y vắt chéo chân, tư thái cao quý khẽ nhấp một ngụm rượu, “Cố Tiêu Tây, em làm sao phải sợ đến như vậy?”
“Duật thiếu, em, em giết người rồi. . . . . .” Cố Tiêu Tây lúc này mới cảm thấy sợ, cô ta nói chuyện đứt quãng, “Làm sao bây giờ, anh. . . . . . Anh giúp em một chút được không? Em, em không muốn ngồi tù, hu hu hu, em muốn đi học. . . . . .”
Duật Tôn gật đầu, cũng không biết là đáp ứng cô ta, hay là đang cười cô ả ngu ngốc, “Nói thật, tôi thật sự không ngờ em lại hạ độc thủ đối với Nghiêm Trạm Thanh như vậy, tôi chỉ muốn cho em nếm thử một chút dạy dỗ, không nghĩ tới em thật sự lại kích động như thế. . . . . .”
Cố Tiêu Tây thân thể co rút thành một cục, nghe những lời Duật Tôn nói, cũng không hoàn toàn phản ứng kịp, “Anh, anh có ý tứ gì?”
“Những bức ảnh kia, chụp có đẹp không?” Người đàn ông nghiêng người đứng dậy, khuôn mặt tuyệt đẹp tiến tới gần Cố Tiêu Tây, khiến cô ta giật mình sợ hãi lùi sâu vào trong, y từ từ nhếch đôi môi lạnh bạc, “Tôi cảm thấy chắc là cũng tạm được đi, dù sao người này dáng người cũng chỉ như thế, hiệu quả chụp ảnh cũng không phải tốt lắm.”
Cố Tiêu Tây mặt trắng bệch như người chết, “Ý anh là, những ảnh chụp kia cùng CD đều là anh làm?”
“Tôi cho tới bây giờ cũng chưa hề nói, không phải là tôi làm.”
Cố Tiêu Tây khó có thể tin lắc đầu, huyết sắc trên mặt một chút cũng không còn, “Không thể nào, không thể nào. . . . . . Anh tại sao lại làm như vậy?”
“Lúc Nghiêm Trạm Thanh bảo cô tiếp cận tôi, đã cho cô bao nhiêu tiền?” Duật Tôn cánh môi đặt lên miệng ly, rượu đỏ óng ánh trượt vào trong miệng y, “Cô nên biết rằng, có một số loại tiền là không thể cầm bừa, tính toán của hắn thật sự còn quá non, buổi tối ở Thiên Sắc kia, đầu tiên là thuốc phiện giấu ở trong điếu thuốc, sau đó, lại là sự xuất hiện của cô, mật mã máy tính của tôi cũng là do Nghiêm Trạm Thanh bảo cô phải không? Thật khờ, tôi nếu thật sự cất giấu tài liệu cơ mật gì ở bên trong, làm sao có thể dùng sinh nhật Mạch Sanh Tiêu làm password, như thế khác nào đem tài liệu dâng cho hắn?”
Thì ra là, bọn họ vừa bắt đầu đã lọt vào bẫy của Duật Tôn.
Eo Cố Tiêu Tây nhũn xuống, cả người tê liệt ngã vào ghế sofa, cô nàng dù sao vẫn còn quá nhỏ, rất nhiều việc nếu Duật Tôn không nói ra, cô cũng không thể nghĩ ra nổi, “Không thể nào, không. . . . . .” Cô lắc đầu, thật không thể tin được, nếu như vậy, y và cô lên giường, cũng nằm trong kế hoạch hay sao? “Anh nể tình đứa bé, giúp tôi một lần được không? Anh đã nói, anh muốn đứa con này, không phải sao?”
Duật Tôn mím lại môi mỏng, kéo ra một chút nụ cười thâm sâu.
Lo lắng trong lòng Cố Tiêu Tây trầm xuống, hi vọng trong mắt cô theo nụ cười đang dần nở ra trên mặt Duật Tôn mà dần dần biến mất, “Không. . .”
“Làm sao cô có thể xác định, đứa nhỏ này là của tôi?”
“Duật Tôn, đứa nhỏ này có phải của anh hay không, anh là người rõ ràng nhất, tôi chỉ có anh là người đàn ông duy nhất, tôi đi theo anh vẫn còn trong sạch.” Cố Tiêu Tây càng nói càng lớn tiếng, trong lòng tràn ngập sợ hãi, bây giờ cô ta đã hoàn toàn không thể nắm chắc, mỗi hành động của người đàn ông này thậm chí mỗi thần sắc của y đều làm cô hoang mang.
Hết phần 60.2.
Ngày hôm nay sẽ post hết 60, đến trưa post nhé các nàng.
“Duật Tôn, đứa nhỏ này có phải của anh hay không, anh là người rõ ràng nhất, tôi chỉ có anh là người đàn ông duy nhất, tôi đi theo anh vẫn còn trong sạch.” Cố Tiêu Tây càng nói càng lớn tiếng, trong lòng tràn ngập sợ hãi, bây giờ cô ta đã hoàn toàn không thể nắm chắc, mỗi hành động của người đàn ông này thậm chí mỗi thần sắc của y đều làm cô hoang mang.
“Đúng, tôi là người rõ ràng nhất.”
Cô nghe vậy, trái tim vừa treo lên lại muốn rơi xuống.
“Nhưng . . . . . .” Người đàn ông dừng lại, ngón tay chơi đùa xoay tròn ly rượu đặt lên bàn, “Đoạn video đó cô cũng xem rồi, người đàn ông làm tình với cô lúc đó, cô có thể khẳng định là tôi sao?”
Một thứ tuyệt vọng tới cùng cực cơ hồ nhấn chìm Cố Tiêu Tây, “Ý anh là sao? Ý anh là sao?”
“Đêm đó, Cố Tiêu Tây, tôi chưa bao giờ chạm vào cô, cô nghĩ là sao tôi có thể kiềm chế được phải không? Bởi vì tôi chê cô bẩn, tôi thấy ghê tởm” Duật Tôn đứng dậy, đi tới trước TV, tiện tay lấy ra một đĩa CD, “Cô không phải muốn biết ai đã ngủ với mình sao? Biết rồi, cũng đừng bắt đàn ông phải chịu trách nhiệm.”
Trên ti vi xuất hiện những hình ảnh mà cô đã từng thấy, Cố Tiêu Tây đau lòng đến mức muốn nhấc chân chạy trốn, cô cố kìm nén chôn chặt người tại chỗ của mình, xem gã đàn ông ở trên người cô hô mưa gọi gió, Duật Tôn đi đến ngồi xuống trên ghế salon trước mặt cô.
Trên màn hình, gã đàn ông đang kéo dài động tác nửa người trên sau một hồi căng thẳng, y rút thân ra, quay mặt lại.
Cố Tiêu Tây rất tức ngực, không khí mỏng manh làm cô không thể nào thở nổi.
Đó là một gương mặt hoàn toàn xa lạ.
“Anh ta, anh ta là ai?”
Duật Tôn mở tay ra, “Tôi cũng không biết.”
Cố Tiêu Tây vọt đứng lên từ trên ghế salon, “Đó là ai, đó là ai?” Cô ta dường như sắp lao về phía Duật Tôn, hai người đàn ông ngoài cửa chẳng biết từ lúc nào đã đứng ở sau lưng cô, hai người vươn tay, một người đè lại bả vai cô ta, ấn Cố Tiêu Tây ngồi trở lại bên trong ghế salon.
“Hắn là ngưu lang tôi bỏ ra 1000 đồng gọi tới” Duật Tôn nhẹ nhàng ném ra những lời này. Cũng ra hiệu bảo hai người đang giữ Cố Tiêu Tây buông ra.
Cố Tiêu Tây thần sắc tan rã, thất thanh khóc lớn lên.
“Cô còn muốn hỏi gì nữa? Có muốn biết là quán nào nữa hay không, hay để tôi gọi cho cô, nói không chừng, coi như nể tình cũ, hắn còn có thể miễn phí cho cô . . . . “
Cô chỉ cảm thấy buồn nôn, Cố Tiêu Tây cúi người xuống, kịch liệt nôn ra một trận, “Đừng nói nữa, đừng nói nữa!”
Duật Tôn cầm lên một điếu thuốc, châm thuốc, chỉ hút một hơi, liền đặt xuống gạt tàn thủy tinh. Phòng khách to như thế chỉ chốc lát liền tràn đầy mùi thuốc lá, Cố Tiêu Tây nôn ọe , đôi tay đè lại ngực làm thế nào cũng không phun ra được.
“Duật Tôn, anh. . . . . . Không phải là người!”
“Lúc ban đầu cô định trêu chọc vào tôi, nên nghĩ tới sẽ có hậu quả như thế này.”
Cố Tiêu Tây khóc giọng nói khàn khàn, cô thật không có nghĩ tới có thể như vậy, cô đáp ứng Nghiêm Trạm Thanh, cũng chỉ đơn thuần cho là chuyện rất đơn giản, nhưng, tất cả mọi chuyện đều nằm ngoài dự liệu của cô, không có một chuyện nào Cố Tiêu Tây có thể khống chế nổi.
“Như vậy, anh trước mặt Mạch Sanh Tiêu, đối tốt với tôi, tất cả đều là giả vờ sao?”
“Điều này còn phải hỏi sao?” Người đàn ông này có khí tức của ác ma, cơ thể giống như một người máy ma quỷ, lời nói càng có sức sát thương người, y liền càng nói.
“Cô thích Nghiêm Trạm Thanh phải không? Thật đáng tiếc, bị đâm trúng hai nhát dao, tôi nghĩ cũng không sống nổi. . . . . .” Duật Tôn thấy cô ta giật mình đứng sững không nhúc nhích, càng đổ thêm dầu vào lửa, “Thật ra thì Nghiêm Trạm Thanh đối với cô cũng không tệ, công ty hắn gặp chuyện phiền toái xong, cũng không trừng phạt cô, cô cho rằng hắn thật sự sẽ dùng ảnh của cô để đổi 5000 vạn sao? Cô nếu yêu hắn, nên hiểu rõ, hắn không làm được những chuyện này .”
“Đừng nói nữa ahhh… ” Cố Tiêu Tây che mặt, vô cùng hối hận, “Không được nói nữa.”
“Thật ra thì, cô cũng chỉ là một con cờ chúng tôi thay phiên chơi trong tay, tôi vốn cũng không muốn làm tới cùng như thế này, chỉ tại cô không biết chừng biết mực, ngay từ lúc cô hắt cốc nước vào mặt Mạch Sanh Tiêu, cũng đã bắt đầu vượt quá giới hạn rồi.”
Cố Tiêu Tây suy nghĩ mất hồn, cô ngẩng khuôn mặt cứng đờ lên, “Chẳng lẽ tôi phải rơi vào tình cảnh như bây giờ, chỉ bởi vì tôi đã hắt cho Mạch Sanh Tiêu một cốc nước sao?”
“Có thể nói là như vậy .”
Cố Tiêu Tây mở to miệng, nặn ra một nụ cười nhợt nhạt còn khổ sở hơn so với khóc, “Thì ra là như vậy, như vậy, anh yêu cô ta sao?”
Đôi mắt hoa đào tuyệt đẹp của Duậ Tôn khẽ chuyển, tựa hồ là suy nghĩ một chút, không trả lời ngay lập tức, “Chỉ cần dựa vào cô ấy là người phụ nữ tôi cưng chiều bây giờ, như vậy cũng đủ rồi.”
“Tại sao muốn như vậy, tại sao làm được tàn nhẫn như vậy?” Cố Tiêu Tây cặp mắt trống rỗng nhìn về phía Duật Tôn, “Anh có thể để cho tôi gieo gió phải gặt bão, nhưng, anh không thể làm liên lụy tới cả cha mẹ của tôi, họ chỉ có một đứa con gái duy nhất là tôi, anh muốn giết chết tôi, so với giết một con kiến còn đơn giản hơn. Nhưng tất cả mọi hy vọng của cha mẹ đều đặt vào tôi, từ nhỏ đến lớn, họ muốn tôi ngoan ngoãn đi học, họ bảo, chỉ có như vậy, trong nhà về sau mới thoát nghèo, sẽ không bị người khác coi thường. Tôi thật sự liều mạng học tập, nhìn thấy tương lai sẽ hết khổ rồi, hu hu. . . . . . Tại sao lại để tôi gặp phải Nghiêm Trạm Thanh, gặp phải anh, tôi hy vọng đây chỉ là một giấc mộng, mau một chút tỉnh dậy đi. . . . . .”
Cố Tiêu Tây hoàn toàn đắm chìm trong đau thương của chính mình, không thể tự kiềm chế, Duật Tôn liếc nhìn gương mặt kinh hoàng luống cuống của cô ta, cánh môi chỉ mím lại, không nói gì thêm.
Ngoài cửa truyền đến một chút tiếng động, bóng dáng cao lớn của Từ Khiêm lướt qua phòng khách, đi tới bên cạnh Duật Tôn.
Duật Tôn nháy mắt với người đàn ông phía sau Cố Tiêu Tây, đối phương gật đầu một cái, mang tới một cốc nước lọc.
Nửa ly nước lạnh đặt lên bàn, Từ Khiêm bỏ một viên thuốc màu vàng nhạt vào ly nước.
Duật Tôn nhìn thấy nó sủi bọt khí, sau đó hoàn toàn biến mất, y thoáng cười, quay sang Từ Khiêm hỏi, “An toàn chứ?”
“Yên tâm, có dùng kỹ thuật hiện đại nhất kiểm tra cũng không phát hiện ra cô ta dùng loại thuốc này.”
“Cậu thật biến thái, luôn thích nghiên cứu những thứ này, sao lại có thể biến thái như vậy?”
“Lời này anh tự nói chính mình mới đúng chứ? Làm ra loại chuyện hư hỏng như thế này, sao không biết tự giải quyết?”
“Được lắm, ” Nụ cười trên khóe miệng Duật Tôn từ từ dãn ra, “Có câu nói sói đội lốt cừu, chính là dành cho cậu, khoác áo thầy thuốc, chuyên làm những việc cầm thú.”
Bọn họ nói chuyện nhẹ như mây trôi nước chảy, cũng nói xong, dùng cách nào phá được cái thai của cô.
Từ Khiêm không muốn cùng y nói nhảm nhiều, hắn cầm lên ly nước kia đưa cho Cố Tiêu Tây, thần sắc lưu luyến, mê người, ngũ quan lộ ra nhu hòa, “Uống đi.”
Giọng nói của hắn như dụ dỗ, muốn cho người ta không cẩn thận ngã vào vực sâu, không bò dậy nổi.