Nghe bọn họ kể trước khi mất trí nhớ tôi rất chung tình với người chồng đoản mệnh Mộ Quang Dao, dẫu y đã chết trăm năm vẫn kiên quyết thủ tiết đợi chờ, lại còn tự tử vì tình nữa. Thật khó tin rằng hiện tại tôi biến thành kẻ đa tình đến thế.
Nếu Mộ Quang Dao có thiêng, không biết y nhìn thấy cảnh này có tức ói máu không nữa.
Đêm khuya thanh vắng, tôi cồn cào ruột gan không ngủ được, thở dài xỏ dép đi ra ngoài sân ngắm trăng cho khuây khoả nỗi lòng.
Ai ngờ ra đến nơi lại thấy “vợ hai” của tôi đang chăm chỉ luyện kiếm, cơ bắp trên người phủ một lớp mồ hôi mỏng mịn, khắp người toả ra khí chất mê người vô cùng.
Tôi âm thầm nuốt nước bọt, mắng mình là đồ háo sắc. Nghĩ ngợi cho lắm vào rốt cuộc vẫn sa ngã bởi những thứ phàm tục.
Thấy tôi bước ra, Lương Ân dừng động tác trên tay lại, hơi gật nhẹ cằm thay lời chào hỏi.
“Khuya rồi, sao mợ hai còn ra đây luyện kiếm?” Tôi hỏi.
“Bình thường vẫn hay luyện, nhiều ngày không đụng tới nên không quen lắm. Vốn không muốn làm phiền cậu nên ta mới chọn lúc tối khuya.” Hắn bình tĩnh đáp.
Tôi ừ một tiếng, bỗng nhận ra lời này có gì đó sai sai.
Lương Ân ngoài đời thật chăm chỉ luyện kiếm là điều không cần bàn cãi. Nhưng thân phận của Lương Ân trong mộng cảnh là “tiểu thư” nhà quyền quý, làm gì có thói quen đó.
“Mợ… khụ, Lương đạo hữu.” Tôi ho nhẹ, thử thăm dò.
Quả nhiên gương mặt Lương Ân hoàn toàn không hề biến đổi, chỉ có nội tâm của tôi dần dần vỡ nát ra.
Rốt cuộc hắn đã tỉnh lại từ bao giờ vậy?!
Mấy ngày qua tôi gọi hắn là mợ hai, gọi thuận miệng vô cùng, còn dạy dỗ đạo lý thiếp thất trong nhà phải biết thông cảm cho nhau ra sao, chẳng lẽ Lương Ân…
Không, không. Chắc hắn không thể tỉnh lại sớm đến như vậy.
Tôi nín nhịn không nổi, hỏi thẳng: “Ngươi tỉnh lại từ khi nào?”
“Sau hôm đầu tiên ta đã nhớ ra rồi.” Ánh mắt Lương Ân chưa từng dời khỏi gương mặt của tôi.
Chút hy vọng nhỏ nhoi của tôi tan vỡ hoàn toàn. Tôi hơi cúi gằm mặt, liền nghe tin sốc thứ hai: “Y hẳn cũng thế.”
Y ở đây là ai, chúng tôi đều ngầm hiểu. Lương Ân không thích Man Di, không cần thiết phải nói ra tên y thì sẽ không nói.
Trái tim nhỏ bé của tôi nào chịu nổi đả kích này. Dù tôi đã tự nhủ sẽ ổn thôi, nhưng cứ nghĩ tới việc mấy ngày qua tôi thật sự xem bọn họ như vợ hai và vợ ba của mình thì hiện tại không tài nào bào chữa nổi.
Im lặng nửa ngày, cuối cùng tôi chỉ thốt được hai chữ: “… Xin lỗi.”
Mộng Kính chết tiệt, việc quan trọng đến thế lại chẳng hó hé với tôi lời nào.
“Cũng đâu phải lỗi Huyên.” Lương Ân xoa đỉnh đầu tôi, “Khi đó ta và y đột nhiên cãi cọ rồi đánh nhau, trái lại nên là ta xin lỗi ngươi mới đúng.”
“Ngươi nếu đã sớm tỉnh lại thì sao không nói cho ta biết?” Lòng tôi vẫn canh cánh việc này.
Hắn thoáng im lặng, hồi sau mới thở dài: “Thật ra lòng ta cũng có sự ích kỷ. Ta biết nếu Huyên hay việc ta tỉnh lại, ngươi chắc chắn sẽ tìm cách lạnh nhạt vạch rõ ranh giới. Tuy rằng mơ nào mà chẳng phải tỉnh, nhưng có thể kéo dài được bao nhiêu hay bấy nhiêu vậy.”
Chóp mũi tôi cay cay, khoé mắt cũng hơi đau xót. Lương Ân vốn dĩ là thiên tài được người đời ngưỡng vọng, hắn không cần thiết hạ thấp bản thân, chấp nhận bị sỉ nhục vào thân phận vợ lẽ chỉ để đổi lấy chút mơ mộng vô nghĩa này.
“Huyên đừng nghĩ nhiều quá. Thứ ngươi cho rằng không tốt chưa chắc người khác đã nghĩ vậy.” Lương Ân dịu dàng lau nước mắt của tôi, “Suy cho cùng đều do ta lựa chọn bám lấy ngươi mà.”
“Ta không phải người tốt đẹp gì xứng đáng với ngươi đâu!” Tôi nhịn không được rống lên, “Phải, ta thừa nhận chính mình vừa thích ngươi vừa thích Man Di. Ta tham lam như vậy đấy. Ta muốn có cả hai, nhưng lại không dám đưa ra lời cam đoan với ai cả. Ta…”
Nói tới đây nước mắt tôi đã chảy ướt mặt, cổ họng nấc cụt liên tục, nói không nổi nữa.
Lương Ân lấy khăn tay lau mặt tôi, sắc mặt vẫn như thường. Tôi ngước nhìn hắn, phát hiện thế mà khoé môi còn hơi cong lên.
“Ngươi nói ngươi thích ta, như thế là quá đủ rồi.” Giọng nói của hắn khẽ run rẩy, “Chí ít ta biết, trong tim Huyên có ta.”