Một đường Tần Khả và Hoắc Tuấn xuống xe vào phòng tiệc, vài lần đi qua các khách mời, đều có thể mơ hồ nghe thấy bọn họ nghị luận chuyện hai người con Hoắc Cảnh Ngôn và Hoắc Tuấn của Hoắc gia.
Tâm trạng Tần Khả phức tạp nhìn Hoắc Tuấn.
Nhưng vẻ mặt của Hoắc Tuấn vẫn bình thường, giống như người đang tràn ngập nguy cơ trong miệng bọn họ không phải là anh. Chẳng qua rất nhanh anh liền cảm nhận được ánh mắt của Tần Khả, tầm mắt cũng nhìn qua.
“Sao vậy?” Hoắc Tuấn cười không đúng đắn, “Sợ anh hạ độc thủ với thầy Hoắc của em?”
“…”
Nghe thấy hai chữ “Của em” bị nghiến răng nói ra, Tần Khả nhịn không được liếc anh một cái, “Đây là hôn lễ của thầy Hoắc và chị Ngôn An, mấy lần trước nói giỡn thì không sao, nhưng hôm nay không được —— Lỡ như bị người khác nghe được rồi nháo ra chuyện, em sợ là thầy Hoắc sẽ hạ độc thủ với anh đấy.”
Hoắc Tuấn nghe xong, suy tư vài giây thì thấy Tần Khả nói cũng đúng liền gật đầu.
“Vậy em phải bảo vệ anh cho tốt.”
Tần Khả: “…”
Được rồi.
Gặp phải một người bạn trai như vậy, ngoại trừ nhận mệnh thì còn có cách nào khác đâu.
Phù dâu và phù rể phải chuẩn bị trước thời gian vào sân. Bên này Tần Khả và Hoắc Tuấn mới vừa bước chân vào phòng tiệc, thì không biết từ chỗ nào người giúp việc chạy ra vô cùng lo lắng đưa họ về phòng thay đồ ——
“Tần tiểu thư bên này…”
“Đại thiếu, bên Hoắc quản gia đã sớm thay đồ xong, chỉ còn chờ ngài —— Cuối cùng thì ngài cũng tới rồi!”
Hai người bị bắt tách ra.
Tần Khả và Hoắc Tuấn bị mấy thợ trang điểm giày vò gần một giờ, tính tình Tần Khả khá tốt, dù cho không còn kiên nhẫn thì cũng có thể kiềm chế —— Nhưng tính tình của Hoắc Tuấn lại không tốt đến vậy. Kiểu tóc làm được một nửa, “Thùng thuốc súng” liền nổ tại chỗ, nhóm thợ tạo hình bị dọa sợ không nhẹ —— Cuối cùng sau khi việc tạo hình cho Hoắc Tuấn thành công thì cảm thấy giống như vừa đi đánh trận về vậy.
Anh đi vào phòng tiệc, Tần Khả thì vẫn còn bị thợ trang điểm giày vò, đương nhiên không thể thấy được bóng dáng trong phòng tiệc.
Hoắc Tuấn vừa xoay người chuẩn bị đi “Cứu người”, còn chưa kịp xoay đầu, thì đã bị giọng nói sau lưng kéo lại ——
“Hoắc đại thiếu, làm sao mà vừa về Tứ Cửu thành, muốn gặp mặt cậu lại còn khó hơn so với trước kia vậy?”
Vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc này, Hoắc Tuấn nhướng mày, quay đầu lại nhìn qua.
Lọt vào trong tầm mắt quả nhiên chính là mấy tên bạn xấu của anh.
Đậu Anh Kiệt, Tương Sấm, Tề Nhất Minh, hơn nữa Kiều Cẩn Kiều Du —— đều là những người mà Tần Khả đã từng gặp qua ở Kiền thành.
Người trước đó vừa lên tiếng trêu chọc chính là Đậu Anh Kiệt, lúc này cũng là anh ta đi đằng trước, sau đó tiến lên đấm đấm Hoắc Tuấn.
“Tôi có thể làm chứng cho Tiểu Hoắc gia nha —— Cậu ấy không giống với loại không học vấn không nghề nghiệp như anh đâu.” Kiều Cẩn cười tiến lên, “Người ta ôn tập nửa năm là có thể trở thành thiên tài khoa Kinh doanh của Đại học A —— Làm sao có thời gian mà ra ngoài lăn lộn với mấy người chứ?”
Tương Sấm có diện mạo hơi hung dữ tay cắm túi quần, lúc này cũng rút tay ra đi lên trước.
“Vừa rồi ở chỗ kia, tôi đã nghe Kiều Cẩn tuyên dương tinh thần dốc lòng học tập của cậu đến ba mươi lần, lỗ tai cũng sắp thành kén rồi.” Nói xong, Tương Sấm cười một cái, “Không tồi, quả thật lợi hại.”
Ngoại trừ Đậu Anh Kiệt nhàn nhã ở nhà làm một phú nhị đại không học vấn không nghề nghiệp ra, thì Tương Sấm và Tề Nhất Minh đều lo việc công ty, hơn nữa cơ bản đều là các công ty con —— Phương diện này mấy ông cụ đều nhất trí, đám người thừa kế vừa mới tốt nghiệp, đã bị bọn họ gấp không chờ nổi mà xách đến công ty rèn luyện.
Mà Kiều Cẩn Kiều Du bây giờ đang học Đại học ở nơi khác, cho nên sáu người có thể tụ họp đầy đủ như vậy, cũng thật rất khó.
Trên mặt Hoắc Tuấn nở nụ cười từ tận đáy lòng.
“Vội đến vậy, mà còn cố trở về tham gia hôn lễ?”
“Lời này hẳn là bọn tôi hỏi cậu mới đúng.” Vẫn luôn không nói chuyện Tề Nhất Minh nửa dựa vào bàn dài lập tức ngồi dậy, nâng nâng mắt kính, cười như không cười đi tới, “Lấy quan hệ của cậu và Hoắc Cảnh Ngôn, không ngờ chúng tôi còn có thể thấy cậu ở chỗ này…”
Tề Nhất Minh đi tới trước mặt, ánh mắt nhìn xuống, nhìn kí hiệu ở trên người Hoắc Tuấn.
“Lại còn là phù rể?”
Tròng kính lóe lên ánh sáng, Tề Nhất Minh và những người khác nhìn nhau, quay lại cười nhạo ——
“Hoắc quản gia là cho cậu uống mê hồn canh gì đây? Trước đó không phải hai người như nước với lửa sao, thế nào mà có thể biến chiến tranh thành tơ lụa vậy?”
Hoắc Tuấn cười nhạt, cũng không phản bác, chỉ hỏi theo:
“Không thể là ông đây không so đo với anh ta nữa sao?”
Mấy người đối diện đều sôi nổi cười lên.
Thời điểm bọn họ đang nói chuyện, đột nhiên nghe thấy một góc nhỏ trong phòng tiệc có tiếng xôn xao.
Đứng đối điện Hoắc Tuấn, Đậu Anh Kiệt nhìn thoáng qua, nhìn phương hướng sau lưng Hoắc Tuấn liền sửng sốt:
“Chà… Ấy? Sao cô bé này nhìn quen quen nhỉ?”
“…”
Mọi người đều nhìn qua theo.
Thấy rõ Tần Khả mặc váy phù dâu màu đỏ, ý cười trên mặt Hoắc Tuấn liền thu lại.
Anh không nói thêm một chữ, xoay người, lập tức đi qua.
“…Ôi mẹ nó.”
“Tần Khả.”
Hai anh em Kiều Cẩn Kiều Du gần như đồng thời lên tiếng.
Mà ba người kia thì ngừng lại, từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy cô gái nhỏ Tề Nhất Minh đã nheo mắt lại, lúc này nghe vậy cũng cười một cái, nâng nâng mắt kính.
“Quả nhiên nhớ không lầm…”
Đậu Anh Kiệt còn ngốc: “Tần Khả? Tên này sao nghe quen ta?… Là đại tiểu thư của nhà giàu nào không ra khỏi cửa hả? Nếu không sao ấn tượng của tôi không sâu nhỉ?”
Lấy lại tinh thần sắc mặt Kiều Cẩn phức tạp, quay đầu nhìn anh ta.
“Não cá vàng như anh thì có thể nhớ kĩ cái gì?”
Đậu Anh Kiệt: “……”
Lúc này tương đối trầm mặc Tương Sấm cũng bổ thêm một đao: “Kiền thành, quán bar Hell, gặp qua.”
“—— À! Thì ra là cô bé đó à!”
Đậu Anh Kiệt bỗng phản ứng kịp, ngay sau đó thì kinh ngạc nhìn hai anh em Kiều Cẩn Kiều Du: “Không phải các cậu nói hai người họ chia tay rồi hả?”
Kiều Cẩn chột dạ sờ mũi: “Tôi chưa từng nói câu này nhé, chỉ là nghe nói Tần Khả chuyển trường, đi đâu thì không ai biết, tôi còn tưởng là chia tay chứ.”
Kiều Du: “Quả nhiên —— Tiểu Hoắc gia sao có thể buông tay dễ dàng như vậy.”
Đậu Anh Kiệt: “Chậc, lợi hại… Thế mà trực tiếp đưa tới đây luôn.”
Bị lời này của Đậu Anh Kiệt nhắc nhở, những người khác đều bừng tỉnh. Sắc mặt của Kiều Cẩn càng thay đổi: “Đây là trực tiếp ra oai phủ đầu, hay là tiền trảm hậu tấu? Nếu ông cụ Hoắc gia đã biết, vậy không xảy ra chuyện gì sao?”
Đậu Anh Kiệt dường như hiểu được gì đó, “Khó trách Tiểu Hoắc gia và Hoắc Cảnh Ngôn không hợp mà còn đến tham dự hôn lễ —— Thì ra bởi vì cái này.”
Trong họ, Tưởng Sấm không nói chuyện. Anh ta quay đầu nhìn Tề Nhất Minh.
Tề Nhất Minh cảm nhận được, khóe miệng cong lên.
“Tôi tới nói?”
“Ừ.” Tưởng Sấm đáp.
“Nói gì đó?” Đậu Anh Kiệt và Kiều Cẩn Kiều Du khó hiểu.
Mà Tề Nhất Minh cười cười: “Các người nhầm rồi.”
“?”
Tề Nhất Minh duỗi tay chỉ vào bộ váy trên người cô gái nhỏ ở cách đó không xa, “Đồ phù dâu. Có thể nói bất kể Tiểu Hoắc gia làm cái gì, thì cô ấy đã được Hoắc gia công nhận.”
“…!”
Nhất thời sắc mặt của mọi người đều phức tạp.
Qua mấy giây, mới nghe thấy Kiều Cẩn yếu ớt lên tiếng: “Hoắc gia đều nhận… Xem ra không lâu nữa, chúng ta lại có thể tham gia thêm một hôn lễ đấy.”
“Rõ ràng trong chúng ta cậu ta nhỏ tuổi nhất đúng chứ?”
“…”
Đậu Anh Kiệt nghiến răng ——
“Đã từng thề từ trong bụng mẹ, ai thoát kiếp độc thân trước là chó.”
Editor có lời muốn nói:
Thì người ta cũng đã tự nhận mình là chó rồi mà =)))