Không phủ nhận thì liền chứng minh được, cô cố tình chạy trốn là muốn chọc điên cậu, sau đó…
Nếu phủ nhận, còn không phải nói rằng cô ghét bỏ cậu, không muốn cậu hôn mình?
Thời Ôn nôn nóng, thấy đầu cúi càng thấp, cô không muốn mọi chuyện chưa rõ mà đã hôn như vậy!
Cô che lại miệng, không suy nghĩ nhiều liền nói:
“Anh khi dễ em. Mỗi lần đều hỏi em vấn đề khó như vậy!”
Trần Trì nhìn đôi mắt ngập nước của cô, có chút thất thần.
Cô cảm thấy mình nói rất đúng, liền nói tiếp:
“Em là bạn gái của anh mà. Anh lại đối xử với em như vậy!”
Cô giả vờ giận dỗi: “Bạn gái là phải dỗ dành.”
Trần Trì thấy cô nhăn mặt không vui mới thấp giọng hỏi:
“Phải dỗ em như thế nào?”
Thời Ôn thốt lên: “Lần sau hôn em phải được em đồng ý. Đấy chính là tôn trọng em!”
Trần Trì không nghĩ nhiều mà gật đầu: “Được. Nghe theo em!”
“Còn nữa, sau này không được hỏi em mấy chuyện kì quái như ’em có chê anh không?’ ’em có tin anh không’. Anh làm như vậy khiến em có cảm giác anh không tin tưởng em.”
Thời Ôn vừa nói vừa nghĩ đến bộ dáng lúc Trần Trì hỏi mấy vấn đề này, hơi nhỏ giọng xuống, buồn bực nói:
“Anh cứ hỏi như vậy làm em có cảm giác không an toàn, giống như anh đang nghi ngờ tình cảm của em vậy. Sau đó em cũng sẽ giống như anh, ngày nài cũng lo lắng anh sẽ rời khỏi em!”
Thời Ôn ôm lấy eo của cậu: “Anh đừng không tin em, đừng rời khỏi em được không? Em sẽ rất sợ!”
Trần Trì nghe cô dùng giọng điệu mềm mại nói những lời này, trong lòng lập tức mềm đến nát nhừ.
Ôn Ôn để ý mình, không có mình Ôn Ôn cũng sẽ sợ hãi, cô cũng giống như mình, không thể rời xa cậu.
Tay chân Trần Trì nóng lên, gắt gao ôm cô, để cô vùi vào trong lồng ngực mình.
“Anh sẽ không rời khỏi em…” Cậu cúi đầu, cẩn thận hôn tóc cô: “Ôn Ôn, anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh em!”
Thời Ôn bị cậu ôm chặt, rõ ràng rất khó thở nhưng cũng không đẩy cậu ra.
Thời Ôn nhếch miệng, lại đột nhiên nghĩ tới Đinh Tư Thanh:
“Còn nữa, anh đẹp trai như vậy, nhất định có rất nhiều nữ sinh thích anh. Anh nhất định phải bảo vệ bản thân thật tốt, chuyện này rất quan trọng!”
Cô không hy vọng bạn trai mình sẽ không biết “phòng bị” giống như ba Thời.
“Được!” Cậu trả lời rất lưu loát: “Anh nhất định sẽ cẩn thận, không để nữ sinh khác đến gần!”
Thời Ôn lại có chút hối hận: “Nhưng cũng không phải nữ sinh nào cũng thích anh. Anh cũng không cần đối xử với ai cũng lạnh nhạt, sẽ khiến người ta có suy nghĩ xấu về mình!”
Trần Trì không thèm để ý: “Bọn họ nghĩ gì cũng mặc kệ!”
Thời Ôn ngẩng mặt, nhẹ nhàng phân tích:
“Không cần để ý người khác, cũng không cần đối với ai đều mặt lạnh. Thân thiện một chút cũng tốt.”
Trần Trì giúp cô sửa tóc, có chút không hiểu mấy lời này của cô.
Cậu cảm thấy phiền phức, cũng không muốn lãng phí thời gian cho người khác, lạnh nhạt cắt đứt chính là đơn giản nhất!
Thời Ôn nhìn phản ứng của cậu là biết cậu nghe không vào.
Nhưng cũng không cần vội.
Cô có thể từ từ giúp cậu.
Thời Ôn ôm lấy Trần Trì, nhẹ nhàng thở ra.
Sống lại một đời này cô cũng chỉ có 18 tuổi, vẫn còn ngây ngô, vẫn còn vài chuyện làm không được tốt.
Cô không biết làm thế nào mới có thể thật sự giúp cậu, có lẽ những việc cô làm từ trước đến nay chưa việc nào thành công.
Nhưng bây giờ cô hiểu rõ.
Tình yêu có thể giúp cậu thay đổi.
Cô muốn hai người bên cạnh nhau phải thật thoải mái, bọn họ là hai người bình thường yêu nhau, không cần phải gượng ép.
–
Trần Trì cả một đường an an phận phận đưa Thời Ôn về nhà.
Đến dưới nhà, Trần Trì cầm lấy tay cô hỏi:
“Ôn Ôn, anh có thể hôn em không?”
Thời Ôn không hiểu sao muốn cười.
Cô nghẹn lại, ánh mắt dừng trên mặt cậu:
“Không được!”
Trần Trì rũ mắt: “Tại sao?”
Thời Ôn chỉ chỉ trên lầu: “Ba mẹ em nhìn thấy thì làm thế nào?”
“Không đâu!” Cậu ghé ngày càng gần, thanh âm ám ách lại mê hoặc: “Em không cảm thấy như vật rất kích thích à?”
Ấn đường Thời Ôn hơi nhíu…
Có lẽ cũng…kích thích…
Nhưng cô thật sự rất lo lắng.
“Em thấy rất lo!” Giọng nói cô mềm mại: “Anh nhẫn tâm nhìn em lo lắng à?”
Trần Trì:…
Thời Ôn thoải mái cười cười.
Không thể lúc nào cũng chiều theo ý cậu, sau này cậu sẽ càng đòi hỏi mạnh hơn.
“Em vào đây, anh ngủ ngon!” Cô cười tủm tỉm vẫy tay, lại nói: “Về nhà em sẽ call video làm bài tập với anh, anh có rảnh không?”
Ánh mắt Trần Trì sáng lên: “Có!”
Thời Ôn cong mắt.
Hình thức yêu đương vừa khoẻ cả tinh thần lẫn thể xác này rất tốt. Có thể cùng nhau làm bài tập, có thể giữ cậu ở nhà không được tới K, còn có thể nhắc cậu ngủ sớm.
Thời Ôn vui rạo rực mà về nhà.
Mọi người trong nhà đều đã ngồi vào bàn ăn, chỉ thiếu mỗi cô.
Mẹ Thời nhìn thấy cô liền nói: “Con nhanh đi rửa mặt rồi ăn cơm. Hôm nay mẹ làm món cá chua ngọt con thích, mỗi ngày đều học tập mệt mỏi nên con cần phải bồi bổ cho tốt.”
Thời Noãn cười lạnh một tiếng.
Mẹ Thời: “Con cười lạnh cái gì? Tiểu Ôn chăm học hơn con nhiều đấy!”
Thời Noãn dùng sức trợn trắng mắt.
Giả ngoan ngoãn.
Đúng là Thời Giả Dối!
Thời Ôn chột dạ cười cười, trở về phòng cất cặp sách rồi nhanh chóng đi rửa tay.
Trên bàn cơm, Thời Ôn đang suy nghĩ làm thế nào để nói về chuyện đi học khiêu vũ. Lại thấy được vẻ mặt nghiêm túc của ba Thời, cuối cùng liền không nói gì.
Thời Ôn ăn xong liền muốn cầm bát đũa của mình đứng lên, lại bị ba Thời gọi lại:
“Ngồi xuống!”
Thời Ôn ngoan ngoãn ngồi vào ghế.
Ba Thời nhìn Thời Noãn, nhưng lời nói lại nói cho Thời Ôn nghe:
“Tiểu Noãn nói con thích học múa. Sở dĩ không điền được nguyện vọng là do sau này con muốn khiêu vũ. Con sợ ba không đồng ý nên mới không nói.”
Thời Ôn nhỏ giọng “vâng” một tiếng.
Ba Thời trầm giọng: “Tiểu Ôn, con có biết tại sao ba không đồng ý không?”
“Con biết!” Thời Ôn dùng sức nắm chặt chiếc đữa, cố làm cho mình bình tĩnh: “Nhưng con không muốn vì loại người đó mà từ bỏ ước mơ của mình!”
Cô vất vả lắm mới được sống lại một lần…
Ba Thời xoa xoa ấn đường: “Tiểu Noãn nói con báo danh một cuộc thi, nếu thắng sẽ được cộng thêm điểm vào kì thi đại học. Con cảm thấy mình sẽ lấy được phần thưởng đó không?”
Thời Ôn mím môi.
Trước khi cô 10 tuổi thì đã được Ôn Tư Sương huấn luyện, xương cốt đã mềm ra rất nhiều.
Sau kho chuyển tới đây, Thời Noãn được đi học dương cầm, mẹ Thời hỏi cô muốn học gì, sau đó liền cho cô đi học vũ đạo. Mãi tới khi ba Thời phát hiện cô mới bị ép nghỉ học vũ đạo.
Sơ trung (cấp hai) cũng có hoạt động, cô lại lén lút tham gia, cùng bạn học luyện tập.
Tuy rằng kĩ thuật không bằng những người được bồi dưỡng lâu dài, nhưng vũ đạo lão sư đã từng nói xương cốt của cô mềm, thân mình dẻo dai, chính là tư chất trời sinh để học vũ đạo.
Hơn nữa đời trước cô biểu diễn rất xuất sắc.
Cô tin tưởng chính mình.
Thời Ôn: “Con muốn thử!”
Ba Thời nhíu mày, trầm ngâm không nói, một lúc lâu sau mới hỏi:
“Con tìm được lớp học vũ đạo chưa?”
Thời Ôn ngây ngốc.
Thời Noãn nhướng mày đẩy đẩy cô: “Tao cảm thấy chỗ phụ đạo mà chúng ta học vẽ tranh cũng không tệ!”
Thời Ôn lúc này mới kịp phản ứng: “À…em cảm thấy khá tốt…”
Cơm tối kết thúc, Thời Ôn trở lại phòng, còn có chút không tưởng tượng được.
Cứ như vậy là quyết định xong rồi?
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Trần Trì.
[Muốn nhìn thấy em. Anh đợi không được nữa rồi!]Khoé miệng Thời Ôn cong lên, nhấn gọi video.
Trong màn hình điện thoại phản chiếu ra ảnh ngược của cô.
Nhịn không được nhảy nhót vui sướng.
Cô muốn học khiêu vũ.
Không đúng, nếu cô muốn học khiêu vũ thì nhất định phải tới học viện vũ đạo ở Nam Đều, Trần Trì phải làm sao bây giờ?
Hai người đã nói tốt muốn thi vào cùng một trường với nhau…