Mặt đất Địa cung lung lay, Lăng Diệu Diệu tay không đứng bên cạnh Hắc liên hoa, nhìn chằm chằm Huyễn yêu đang nổi điên như hổ rình mồi.
Lòng bàn tay đẫm nàng mồ hôi, tim đập nhanh như nổi trống. Nàng muốn tìm cơ hội để thử nguy hiểm màu đỏ, nhưng bọn họ đều tránh được. Ngay cả khi nàng đứng trước mặt Mộ Thanh, cố gắng làm lá chắn bằng thịt cho hắn, cũng đều bị hắn ôm về phía sau bảo vệ, không để nàng bị thương chút nào.
Trên mặt đất đầy đá vụn lớn nhỏ, như mỏ đá bị bom nổ, hai người lảo đảo lui về phía sau.
Huyễn yêu tấn công không chừa lối thoát, như mưa từ trên trời rơi xuống, không cách nào tránh né. Lăng Diệu Diệu vừa lơ đãng đã vấp phải một hòn đá vỡ, đột nhiên mất trọng tâm.
Nàng còn chưa chạm đất đã bị hắn mạnh mẽ túm lên, nhân cơ hội này, móng tay dài màu đỏ như máu của Huyễn yêu dài ra vài thước, “phập” một cái c ắm vào ngực Mộ Thanh, vai hắn bị đẩy mạnh đâm thẳng vào tường, làm cho ngọn lửa trên đầu rung lên.
Móng tay Huyễn yêu dùng sức, bắt đầu chậm rãi xoay tròn, Mộ Thanh cắn chặt răng, ngón tay nhuốm máu gian nan đỡ tường đứng lên.
Một bóng người xuất hiện trước mắt, thiếu nữ tay không tắc sắt bên cạnh bỗng vươn tay, tóm lấy cánh tay Huyễn yêu, bình tĩnh nói: “Buông hắn ra …”
Lấy trứng chọi đá càng như thể khiêu khích.
Mộ Thanh nháy mắt tỉnh táo lại, sắc mặt đại biến, gân xanh trên thái dương lập tức nổi lên, mở miệng định nói chuyện thì một búng máu từ tim phổi bị tổn thương đã chảy ngược ra, đột nhiên phun lên vạt áo.
“Tìm chết…” Huyễn yêu cười lạnh, hất Mộ Thanh ra, quay lại dạy dỗ cô nhóc không sợ chết này.
Nó trở tay ra đòn, không chút thương tiếc đánh vào bụng nàng.
Lăng Diệu Diệu cong người, máu nóng lập tức chảy ra giữa các ngón tay, lảo đảo lui về phía sau hai bước.
Cùng lúc đó: “Đinh. Hệ thống nhắc nhở: Đã kích hoạt chế độ bảo vệ nguy hiểm màu đỏ, bảo vệ an toàn toàn diện cho người làm nhiệm vụ, mời bạn tiếp tục làm nhiệm vụ. Nhắc nhở xong.”
“Ta…… chính là tìm chết.” Lăng Diệu Diệu liếc nhìn Huyễn yêu, dư quang nhìn thoáng qua thiếu niên bị ném ra, hắn đang chống đất khó khăn bò dậy, tóc dán trên mặt, ánh mắt đen tối như màn đêm không sao không trăng.
Nàng thì không có cảm giác gì, nhưng mà… xong rồi, Hắc liên hoa đã hộc máu.
“Thích chơi tim như vậy, có giỏi thì ngươi đừng đánh trượt.” Nàng lùi lại vài bước, dứt khoát che bụng, bất chấp tất cả đặt mông ngồi xuống đất, vừa vặn che trước mặt Mộ Thanh, eo đột nhiên bị hắn ôm, hắn chuẩn bị bò dậy…
Nàng nói chuyện kéo dài thời gian, không ngừng đẩy tay Mộ Thanh ra, chỉ mong hắn ngồi dậy chậm một chút.
Hệ thống bảo vệ mới đúng là vô địch, dù Huyễn yêu chọc nàng thành cái sàng, cũng sẽ không tạo thành bất kỳ thương tổn thực sự nào đối với nàng.
Còn hắn nếu lại ăn đòn tiếp, e là đối tượng công lược máu bắn ba thước, nàng cũng không cần công lược nữa.
“Ngươi cho rằng ta không dám?” Ngón tay Huyễn yêu bỗng b ắn ra.
Đúng lúc này, vòng thu yêu sáng bóng lập tức bay tới, hung hăng đánh vào đầu ngón tay nó.
Vòng thu yêu mang theo cơn gió như dao, thổi bay sợi tóc Lăng Diệu Diệu.
Ngón tay dài trước mặt bị bẻ gãy, nửa ngón tay sơn đỏ mềm mại rũ xuống, lại còn lung lay vài cái, làm Lăng Diệu Diệu nổi da gà khắp người.
“Ngươi dám?”
Thiếu niên từ phía sau nàng ngồi dậy, trên môi còn có vết máu chưa lau sạch, vô cùng ma mị, trong mắt cuồn cuộn lệ khí, chậm rãi ngưng tụ thành một màu đen thăm thẳm.
Hắn ở sau lưng giam cầm thiếu nữ, mạnh mẽ kéo tay nàng ra, nhanh chóng dán một lá bùa cầm máu lên miệng vết thương của nàng, sau đó dùng kiểu bế trẻ con, nâng hai bên hông nàng ôm về phía sau, kéo lên đùi mình.
Huyễn yêu đột nhiên tru lên một tiếng thảm thiết. Địa cung lại tiếp tục rung chuyển, đá vụn không không ngừng lăn xuống từ bốn phương tám hướng, ào ào như nước lũ, sóng to gió lớn vô tận.
Canh bốn, ánh trăng thay đổi góc độ, ánh sáng hòa cùng ánh vàng chói lọi của Cửu Huyền Thu Yêu Tháp. Lăng Diệu Diệu cố gắng nhìn lên trên, thấy ánh sáng nóng rực càng ngày càng nhiều.
Mộ Dao ra tay.
Nhưng Mộ Thanh tựa hồ hoàn toàn không ý thức được cảnh tượng trước mắt, vẫn không nhúc nhích ngồi tại chỗ ôm chặt nàng.
Lăng Diệu Diệu chưa từng dựa gần hắn như vậy, nhất thời hoảng hốt, không thoải mái xoay người, lại bị hắn ấn vào trong ngực, đỉnh đầu dán vào chiếc cằm trắng như tuyết của hắn, không thể động đậy.
Động tác của hắn vô cùng mạnh mẽ, như lồng sắt giam cầm nàng, không cho nàng phản kháng, nàng càng giãy hắn càng ôm chặt, nàng nhất thời không dám động.
Dư quang thoáng nhìn thấy tay Mộ Thanh hướng về phía dây cột tóc, trong lòng kinh hãi, vội nhanh trí hét lên: “Ai da, Tử Kỳ, ta… ta đau quá…”
Cánh tay giam cầm nàng khựng lại, ngay sau đó buông lỏng, nàng nhân cơ hội thoát khỏi trói buộc, ngẩng đầu nhìn mặt hắn, giật mình thót tim.
Người trước mặt khóe mắt đỏ bừng, mặt không cảm xúc, trên môi nhuốm máu, ánh mắt sâu thẳm như màn đêm vĩnh hằng và chất độc chết người, như dã thú ngủ đông thức dậy, sắp phát ra tiếng gầm kinh thiên động địa, chuẩn bị giết chóc đến chết mới thôi.
Lăng Diệu Diệu kéo cánh tay hắn, tim đập thình thịch: “Đừng, đừng cởi.”
“Đừng cởi…” Giọng nói trong trẻo.
Lệ khí trong mắt chậm rãi tiêu tán một chút, ngơ ngác cúi đầu nhìn nàng: “Không cởi, ta chỉ là…”
Chỉ là buông lỏng…
“Buông lỏng cũng không được.” Thiếu nữ như có thuật đọc tâm, nàng chớp đôi mắt hạnh, đau lòng cương quyết nhìn hắn.
Bốn mắt nhìn nhau, nàng cân nhắc câu chữ, nói rõ: “Tóc ngươi buộc ngay ngắn như vậy, buông lỏng sẽ khó coi.”
Lỏng sẽ khó coi.
Là vậy sao…
Thì ra… không phải cùng lý do với tỷ tỷ…
Thì ra không phải vì sợ hắn…
“Ừ, cứ để thế… ngoan.”
Lăng Diệu Diệu nắm tay hắn, từ đỉnh đầu chậm rãi hạ xuống như dỗ trẻ con, cẩn thận quan sát ánh mắt và biểu cảm của hắn dần dần trở lại bình thường.
Lăng Diệu Diệu thở phào một hơi, lúc này mới phát hiện sau lưng áo đã bị mồ hôi lạnh làm ướt.
Trong truyện gốc viết Mộ Thanh hắc hóa, chính là biểu hiện như vừa rồi, suýt chút nữa, chỉ một chút nữa Hắc liên hoa đã hắc hóa ngay trước mặt nàng…
Nguy hiểm thật…
Cửu Huyền Thu Yêu Tháp kim quang lộng lẫy, chiếu lên gương mặt Lăng Diệu Diệu, mạ một lớp viền vàng ấm áp lên lông mày và sợi tóc nàng.
Huyễn yêu hóa thành vô số sợi khí đen, như cá trong ao tranh giành thức ăn, tất cả đều lao về phía Cửu Huyền Thu Yêu Tháp phía trên kẽ nứt.
Sau trận căng thẳng qua đi, nàng có chút vô lực dựa vào lồ ng ngực Mộ Thanh, mệt mỏi nhắm mắt lại, chờ Mộ Dao tới cứu.
Lông mi Mộ Thanh run lên, hắn lập tức cúi đầu nhìn gương mặt tuyết trắng của nàng, khẩn trương duỗi tay nắm lấy cổ tay nàng, siết chặt làm nàng đau: “Không cho ngủ.”
“Không ngủ…” Lăng Diệu Diệu cố lấy sức đẩy tay hắn ra, hai mắt khép hờ như một con thỏ ốm không có tinh thần, mặt đầy vẻ không kiên nhẫn: “Yên tâm… không chết được. Ta còn phải chờ trở về gặp Liễu đại ca nữa.”
“……”
Thật là muốn quăng nàng ra ngoài.
Nhưng mà hắn quá lạnh, khó khăn lắm mới ôm được một ngọn lửa ấm áp, làm sao có thể buông ra.
Hắn không có sức duỗi tay, thậm chí còn mặc kệ mặt mình gục xuống, chậm rãi dán lên mái tóc mượt mà mềm mại của nàng.
Mùi hương sơn chi bay ra từ cổ áo, tay áo, và mái tóc dài của nàng dường như đều biến thành những đóa hoa tươi thắm thơm ngào ngạt. Ý thức hắn dần tan rã trong sự thả lỏng.
Người trong lồ ng ngực… thơm quá.
– ———
Huyễn yêu đã chết, chúng yêu ma lập tức giải tán, chạy trốn khắp nơi.
Sườn núi Kính Dương không còn Âm Dương Liệt như bỏ đi bộ lọc ma quái, màu xanh lá của núi và cây, màu xanh thẳm của bầu trời đều phai nhạt đi vài phần, trở lại thành một thế giới bình thường.
Tiếng chim hót líu lo liên hồi trong núi, hình như có một con chim hỉ thước đậu lên song cửa sổ, kêu ríu rít không ngừng, ồn ào làm người đau cả tai.
Bức màn mỏng và nhẹ khẽ bay lên, mang theo mùi hương bồ kết.
Khi hắn tỉnh lại, góc màn nhẹ nhàng lướt qua mặt hắn.
Là Lý phủ, căn phòng hắn ở lúc trước. Quần áo đã được thay, vết thương đã được băng bó tốt, trên người được cẩn thận đắp một chiếc chăn mỏng.
Có tiếng sột sột soạt soạt.
Hắn quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, chiếc khăn ẩm trên trán đắp tuột xuống rơi bên cạnh gối.
Thiếu nữ đứng bên cửa sổ thò đầu ra ngoài, chỉ để lại bóng lưng màu xanh nhạt, bên ngoài váy nàng khoác một chiếc áo màu xanh lông công, cổ áo có lông. Có thể là do trong phòng nóng, nàng cố ý chỉ mặc một nửa, một nửa để trôi xuống khuỷu tay, lộ ra chiếc áo lụa mỏng trong suốt bên trong và rãnh lưng trắng nõn mê người như ẩn như hiện.
Nàng cởi một bên tay áo, vươn ra ngoài cửa sổ giả vờ đập vài cái, như đang phiền muộn thương lượng với ai đó bên ngoài.
Mộ Thanh nhìn bóng lưng nàng không chớp mắt, vểnh tai lên nghe, chỉ nghe thấy giọng nói trong trẻo của thiếu nữ: “Một ngày cho ngươi ăn kê ba lần mà còn làm ồn. Xây tổ ở đâu không tốt cứ phải xây lên tường nhà người khác, cũng không sợ lật xuống.”
Hỉ thước ngồi xổm trên song cửa sổ, nghiêng đầu nhìn nàng ngơ ngác, càng kêu pi pi pi dữ dội hơn.
“Suỵt, yên tĩnh một chút…” Nàng giận dữ nắm lên một nắm hạt kê trên cửa sổ ném qua: “Ăn nhiều, kêu ít, kêu cũng không dễ nghe.”
Chú chim phành phạch đập cánh tới kiếm ăn, tiếng kêu vụt tắt.
Lúc này nàng mới thở dài đóng cửa sổ, quay người trở về.
Mộ Thanh lập tức nhắm mắt lại.
“Hử?” Nàng đi đến bên gối, nhặt lên chiếc khăn bị tuột xuống, nhưng lại không vội đắp lên mà vươn tay đặt lên trán hắn sờ vài cái.
Một lúc sau, tựa hồ cảm thấy nhiệt độ không đủ chính xác nàng bèn đỡ mặt hắn cúi người xuống.
Khoảnh khắc cánh môi ấm áp và mềm mại của nàng dán lên trán hắn, thiếu niên đột nhiên cứng đờ, máu cả người đều chảy ngược lên đầu.
“Không sốt.” Nàng nhẹ nhàng thở ra, bước chân nhẹ nhàng đứng dậy ra ngoài, thay một chậu nước trở về, đặt lên bàn.
Vô tình nhìn xuống, chợt thấy một đôi mắt đen trơn bóng đang nhìn chằm chằm mặt nàng không chớp, làm nàng giật cả mình.
“…… Tỉnh rồi à?”
Thiếu niên ngồi dậy, đuôi tóc buộc cao buông xuống má, một lúc sau mới đáp: “Ừ.”
Lăng Diệu Diệu sửng sốt nửa ngày, ngón tay trắng nõn gập lên chỉ vào đầu mình, ngữ khí nghiêm túc: “Lần sau ngươi phải chú ý một chút. Sốt quá lâu đầu óc sẽ cháy hỏng.”
“……” Mộ Thanh nhìn nàng, hàng mi dài khẽ run.
“Có biết chú ý như thế nào không?” Đôi mắt thiếu nữ phiếm ánh sáng, gương mặt tươi tắn như trái cây tươi phủ sương, thấy hắn không nói lời nào, nàng dùng sức vỗ mặt nước, oán hận nói: “Dùng nước, hạ nhiệt độ vật lý.”
Sau đó lại liếc hắn một cái, hận sắt không thành thép: “Dầm mưa không tính.”
“……” Mộ Thanh rũ mắt xuống, hình ảnh cuối cùng trong ấn tượng của hắn là nàng nửa sống nửa chết dựa vào lòng hắn…
Hắn lập tức giương mắt: “Thương thế của cô…”
Lăng Diệu Diệu vẻ mặt không kiên nhẫn: “Ta không sao, đều là bị thương ngoài da. Nhưng ngươi đó…”
Nàng lười nói nữa. Người này chịu đựng vết thương mới chồng lên vết thương cũ, bệnh lớn bệnh nhỏ cùng nhau mắc, tinh thần và thể lực đều cạn kiệt tới cực điểm, bởi vậy mới hôn mê liên tục ba ngày.
Cách sống này của hắn chính là khiêu chiến giới hạn của con người. Phải sửa, sửa lại từ đầu.
“Trước đây ngươi từng nói vết thương do yêu quái gây ra sẽ không lưu lại dấu vết trên người ngươi…” Lăng Diệu Diệu lé mắt nhìn bả vai hắn: “Lần này e là ngoại lệ, ngươi bị thương ở chỗ này quá nặng, phỏng chừng sau này sẽ để lại sẹo.”
Hắn lẳng lặng nghe, sắc mặt bình thường, không thấy có vẻ để ý.
“Có điều ngươi cũng đừng quá đau lòng.” Nàng còn trịnh trọng an ủi hắn: “Ngươi có từng nghe câu vết sẹo là huân chương của đàn ông chưa?”
“……”
“Ngươi coi như thêm một khối huân chương đi.” Nàng tự nói tự cười. Cười như một con mèo kiêu ngạo nâng lên chân trước, dưới ánh mặt trời sợi tóc lấp lánh ánh vàng, cặp mắt trong suốt, cả phòng đều sáng sủa rực rỡ.
Mộ Thanh xoay đầu, có chút ngập ngừng nói: “Sao cô không đi tìm Liễu đại ca của cô?”
Lăng Diệu Diệu sửng sốt một chút, mới nhận ra cái xưng hô gượng gạo này, cười nói: “Liễu đại ca và Mộ tỷ tỷ ở ngoài sảnh.”