“Không biết, hình như là có chuyện cần bàn. Nhưng cũng không biết là chuyện gì nữa!” Kha Vũ gãi đầu suy đoán.
“Đích thân tới đây, chắc chắn là việc lớn rồi! Nhưng chúng ta thì có việc gì lớn để hợp tác với ngài ấy chứ?” Tư Gia Lâm lại lắc đầu phủ nhận.
Hàn Băng nhìn hai người “ngươi một câu ta một câu” không nói gì thêm, xoay người bước vào đại sảnh.
“Tam hoàng tử!” Hàn Băng chắp tay với hắn coi như chào hỏi, xong quay qua nhìn Triệu Sơn.
“Triệu ca! Không biết huynh tìm đệ có việc gì?!”
“Tiểu tử, thật ra không phải ta tìm đệ, mà là Tam hoàng tử Điện hạ tìm đệ.” Triệu Sơn lắc đầu, từ tốn.
Hắn cũng không biết tại sao Tam hoàng tử lại tìm tiểu đệ mới kết nghĩa của mình, hắn cũng đang rất tò mò đây!
Hàn Băng không nói gì, im lặng nhìn Hoàng Tiêu Dương vài giây, sau đó đi đến một chiếc ghế gần đó ngồi xuống.
“Băng Phong công tử! Ta đến quấy rầy rồi! Vẫn là câu nói đó, mong công tử giúp đỡ!” Hoàng Tiêu Dương mỉm cười ôn hòa, ánh mắt đặt trên người nàng.
Hàn Băng mở chiếc quạt mới mua gần đây, khe khẽ phe phẩy, không lập tức đưa ra ý kiến hoặc câu trả lời.
Mọi ánh mắt bắt đầu dồn vào thân hình nhỏ nhắn trong đại sảnh, không gian xung quanh tĩnh lặng một cách kỳ quái.
Kha Vũ cùng Tư Gia Lâm bốn mắt nhìn nhau, trong đầu tự nghi vấn. Tam hoàng tử đây là đang nhờ vả tiểu đệ của họ sao?
Triệu Sơn có chút bất ngờ nhưng không biểu hiện ra ngoài, im lặng cầm tách trà trên bàn lên uống.
Hắn chưa từng nghĩ sẽ tìm hiểu Băng Phong là người phương nào, cũng chưa từng chủ động hỏi xem đệ ấy là người ở đâu. Nhưng từ thái độ của Tam hoàng tử, có lẽ tiểu đệ này của hắn cũng không phải người tầm thường!
Nếu nàng không đồng ý, có lẽ ngày hôm sau tên hồ ly kia sẽ tiếp tục bám lấy nàng! Nhưng nếu đồng ý, việc đó có nghĩa là ôm phiền phức vào người! Khả năng nàng có thể rời khỏi Dực Hoàng quốc này rất thấp, dù sao nơi đây cũng là địa bàn của hắn mà!
“Được! Nhưng tại hạ có một điều kiện!” Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Hàn Băng khép quạt lại, nhìn thẳng vào Hoàng Tiêu Dương.
“Bất cứ điều gì, ta đều có thể đáp ứng!” Hoàng Tiêu Dương mỉm cười nhẹ nhàng.
“Một tứ hợp viện hoặc một tiểu viện yên tĩnh. Thảo dược tùy tại hạ dùng. Lúc chữa trị không có người ngoài.”
“Được!”
“Vậy hiện tại có thể bắt đầu!”
Hàn Băng đứng dậy, chào tạm biệt Triệu Sơn cùng mọi người sau đó đi theo Hoàng Tiêu Dương, đến phủ Tam hoàng tử của hắn bắt đầu chữa trị.
Triệu Sơn không ngăn cản nàng, chỉ nói một số câu đại loại như bọn họ luôn chờ nàng về, là chỗ dựa cho nàng, khi nào rảnh hãy đến thăm họ.
Sau khi Hàn Băng rời đi, Kha Vũ cùng Tư Gia Lâm, Chu Hồng và mọi người liền ngồi lại nói chuyện, có chút buồn bã và hụt hẫng.
“Tiểu đệ của chúng ta đi rồi! Sao đệ ấy lại đột ngột đi như vậy chứ?!”
“Đệ ấy không phải chỉ là một lãng khách du ngoạn thế gian sao? Sao lại có thể quen biết với Tam hoàng tử chứ?”
“Rốt cuộc, tiểu đệ của chúng ta là ai? Đệ ấy đến từ đâu?” Sau khi câu hỏi vang lên, tất cả đều trầm mặc.
Bọn họ chưa từng hỏi Hàn Băng là ai và đến từ đâu, lý do tại sao lại đi du ngoạn khắp nơi như vậy!
Từ khí chất của nàng, bọn họ cũng biết nàng không phải là người bình thường. Nhưng bọn không ngờ, nàng lại có lai lịch lớn đến như vậy!
“Dù như thế nào, đệ ấy vẫn là tiểu đệ của chúng ta!”
“Đúng! Đệ ấy là tiểu đệ của chúng ta!”
………………………
“Thưa công tử, đây là tiểu viện mà người yêu cầu. Nơi này luôn có người hầu quét tước dọn dẹp nên cực kỳ sạch sẽ. Ngoài ra, tiểu viện cách biệt với bên ngoài nên vô cùng yên tĩnh. Những dược liệu mà công tử cần sẽ được đưa đến sau một canh giờ nữa. Không biết công tử còn yêu cầu gì nữa không?” Quản gia của phủ cung kính giới thiệu một lượt mọi thứ với nàng.
“Làm phiền… ngài cho vãn bối thêm hai tiểu đồng hiểu biết y thuật nhanh nhẹn trầm ổn. Sau đó phiền ngài lập một danh sách những đứa trẻ đó, vãn bối cần phải nghiên cứu và tìm cách chữa trị riêng cho từng người!” Hàn Băng không biết nên gọi người trước mắt là gì nên rất lịch sự xưng hô khiêm tốn.
“Lão nô không dám! Công tử cứ gọi lão nô là Diêu quản gia là được rồi ạ!” Diêu quản gia kính cẩn cúi người, sau khi không còn việc gì liền đi ra ngoài phân phó người dưới làm việc.