Suốt nhiều ngày đầu tắt mặt tối ở quán ăn phục vụ dịp Tết, thời gian làm việc của Nghiêm Nhất Thành chỉ có tăng lên, khi về đến nhà đã mệt đến mức lăn ra ngủ, lúc thức dậy lại phải tiếp tục đi làm, căn bản không thể dành thời gian riêng cho Hình Sở Nhan.
Do quá bận Nghiêm Nhất Thành suýt quên vài chuyện quan trọng, tuy nhiên nay bắt gặp bộ dạng đầy năng lượng của Hình Sở Nhan, anh mới sực nhớ ra, vội ngỏ lời dò hỏi: “Em không đến thăm mẹ sao?”
Nụ cười rạng rỡ đang hiện hữu trên môi Hình Sở Nhan lập tức vụt tắt trong chớp mắt, nhưng rất nhanh cô lại tỏ ra không quan tâm, hỏi ngược lại anh câu khác đánh trống lảng: “Đồ hôm qua mới mua anh thử chưa?”. Truyện Full
Chứng kiến phản ứng biến đổi của Hình Sở Nhan, Nghiêm Nhất Thành không cần hỏi tiếp cũng đã hiểu ý tứ phía sau. Anh không muốn ép buộc khiến cô trở nên khó chịu, đành thuận theo đáp: “Lát ăn xong anh thử.”
“Ừm… vậy anh ăn đi.” Hình Sở Nhan mỉm cười nhắc, từ tốn quay người ra ngoài phòng khách. Có điều, vừa xoay lưng đối diện với Nghiêm Nhất Thành, hai khóe môi đang cong lên của cô liền hạ xuống.
Dõi theo bóng dáng của Hình Sở Nhan rời đi, Nghiêm Nhất Thành vô thức thở dài một hơi. Mỗi khi nhắc về gia đình của cô, anh luôn cảm tưởng đang nhấc một quá khứ nặng nề chèn ép lên thân xác nhỏ bé ấy. Nhưng nếu không đối mặt, quá khứ và gia đình chẳng khác nào một căn bệnh đeo bám cô mãi mãi.
Nếu tính đến qua Tết Nguyên Đán, mẹ Hình Sở Nhan đã ở tù được ba năm, số lần cô đến thăm bà chỉ có hai lần, và hai lần này đều là thuyết phục bà khai sự thật. Tiếc rằng, mẹ Hình Sở Nhan vẫn quyết tâm bao che cho Trần Khiêm, khiến cô ôm hận không muốn gặp lại bà nữa.
Gần ba năm trong tù, mẹ Hình Sở Nhan chẳng có ai đến thăm, ngay cả người chồng từng hứa hẹn đủ điều kia cũng chưa từng ghé đến dù chỉ một lần.
Hai ngày nữa sẽ bước qua năm mới, tầm qua ba giờ chiều một chút, nữ cán bộ đến trước phòng giam của mẹ Hình Sở Nhan, lên tiếng gọi: “Hình Nhu, có người đến thăm.”
Thoáng chốc, cảm giác luôn đè nặng trong lòng Hình Nhu được thả lỏng, trên gương mặt có phần gầy gò của bà hiện lên nụ cười mong chờ. Bà biết, dù Hình Sở Nhan có cứng rắn đến đâu thì cô vẫn rất dễ mềm lòng, giận mẹ ba năm thật sự đã quá giới hạn mà cô chịu đựng.
Theo chân nữ cán bộ đến khu vực gặp người đến thăm, trong ánh mắt Hình Nhu không ngừng tìm kiếm Hình Sở Nhan giữa những người ngồi ở hàng ghế chờ phía ngoài.
Ngồi xuống chỗ được chỉ định, Hình Nhu vẫn chưa ngưng một giây trông ngóng dáng vẻ của Hình Sở Nhan. Không ngờ khi bà vừa yên vị, một người thanh niên mặc sơ mi đen với dáng vẻ trưởng thành bước đến ngồi phía đối diện.
Giữa lúc Hình Nhu còn đang hoang mang khó hiểu, người kia đã cất tiếng trước: “Sở Nhan không đến đâu ạ.”