“Chị dâu chị đi đâu sao không nói để em đưa đi hại bọn em lo sốt vó”
“Tuyệt Yến,chị thì hay rồi bỏ đi âm thầm chẳng thèm thông báo với em tiếng nào.Suýt chút nữa là lật cả thành phố này lên vì chị rồi”
Chỉ đơn giản là cô đi hóng gió giải sầu thôi mà khiến mọi người như vậy thật khiến cô áy náy quá đi mất.Thấy cô không nói gì Thiếu Tùng ôm lấy vai cô dạt hai hàng người ra vừa đi vừa nói:
“Chỉ là cô ấy đi hóng gió thôi không sao rồi mọi người tránh ra hết đi muốn ngộp chết cô ấy à!”
Nói rồi anh tự nhiên đưa cô lên phòng,mấy ánh mắt nhìn nhau ngỡ ngàng ngơ ngác.Tuấn Kiệt đờ đẩn hẳn ra hỏi:
“Con bé…nó…nó không thèm đếm xỉa đến tôi luôn sao?”
Bạch Lĩnh không khá hơn là bao nói trong trạng thái thất thần:
“Chị ấy từ bao giờ mà thân thiết với hắn vậy?”
Kiến Hạo nhéo Dương Khải một cái rõ đau làm hắn giật nảy người trừng mắt trách móc:
“Bị điên à?Khi không nhéo tôi,đau đấy!”
Kiến Hạo không quan tâm mấy đến câu trả lời mà hoang mang nói với Khải rằng:
“Cậu đau tức là những gì tôi thấy không phải ảo giác…tảng băng đó vậy mà có bạn gái trước chúng ta cơ à?”
“Cậu đó giờ trăng hoa qua đường chứ có mối tình nào đàng hoàng chính thức đâu,cậu đó giờ vẫn ế như thế mà!”
Suy nghĩ của bản thân đau lòng một nhưng lới nói bộc trực của thằng bạn thân lại có tính sát thương mười.Trong khi tất cả đều ngơ ngẫn thì Tề Hân lại vui như được mùa chắp hai tay lại nhìn ngắm thành quả đẩy thuyền của mình,cô hạ quyết tâm từ đây cho đến lúc thuyền này cập bến Tề Hân sẽ dùng cả tánh mạng để bảo vệ không cho ai làm rã thuyền của họ!