– Vương gia, không xong rồi! Tướng quân đem người tới đây, nhìn qua có ý không tốt!
Lang Minh Triết mỉm cười hạ bút xuống, hắn tới cũng thật mau nhỉ?
– Nếu đã tới rồi, cũng nên ra thôi!
Hắn vừa đi ra liền thấy nàng cầm sẵn túi hạt dưa, đem ánh mắt tò mò nhìn mình. Lang Minh Triết đành mỉm cười gọi nàng lại gần.
– Đi theo ta!
Nhã Tịnh ngoan ngoãn theo sau hắn, vừa đi ra nhìn thấy Lang Minh Triết, Nhã Lâm như phát điên muốn lao lên đánh hắn nhưng lại bị Lang Minh Triết tránh dược.
– Tướng Quân, không biết người tới đây là có chuyện gì?
– Ngươi, tên khốn này! Ta dù sao cũng là nhạc phụ của ngươi, sao ngươi có thể cho người chặt lấy cánh tay phải của ta?
Nhã Tịnh nàng không ngờ tới, Lang Minh Triết lại chơi lớn như vậy. Đúng là khiến nàng mở to tầm mắt mà!
– Nhạc phụ? Vậy lúc người cho quân lính xông vào đây lục soát, lục cả tư phòng của ta người có nghĩ rằng chúng ta là quan hệ đó hay sao? Chưa nói tới, lúc chúng ta cá cược, là lấy danh nghĩa một vương gia và một tướng quân! Không lẽ người là tướng quân đỉnh đỉnh đại danh lại sợ hãi?
– Ta thì có gì sợ chứ! Chỉ là ngươi như vậy đã quá phận rồi, ngươi nói xem! Ngươi như thế nào đối mặt với nhi nữ của ta đây? Còn có cả ngoại tôn của ta?
Chỉ qua nàng đang hóng chuyện một bên, Nhã Tịnh chẹp miệng. Hình như nàng phải nói giúp lão ta nhỉ?
– Phu quân, phụ thân thuận tay phải, trước giờ cũng chỉ luyện kiếm một tay đó! Hay là người cố gắng đổi hình phạt khác được hay không?
Lang Minh Triết nắm lấy tay nàng, ánh mắt hắn yêu chiều không giấu diếm ho vài cái.
– Vậy phu nhân muốn thế nào?
– Chân nào mạo phạm bước vào đây trước, chặt chân đó!
Ác nữ! Ngay cả phụ thân cũng có thể ra tay ác độc như vậy hay sao? Mọi người đều kinh ngạc vì lời nói này của nàng, ai cũng phải đổi cách nhìn khác về nữ nhân trước mắt. Nàng ta quá đáng sợ, còn bất hiếu!
Nhã Lâm lại càng tức giận hơn, lão không tin. Một nha đầu vài ngày trước còn run sợ hắn! Sao bây giờ có thể trở nên như vậy?
Thấy ánh mắt của mọi người như vậy, Nhã Tịnh đành cười xuề xòa cho qua.
– Chư vị đừng nhìn ta như vậy, ta chỉ là đùa thôi! Chuyện này không tới lượt của ta can dự, chuyện này có cả Hoàng Thượng chứng dám cùng bao nhiêu bách tính. Há có thể nghe lời ta, một vương phi nhỏ bé.
Mọi người nghe vậy cũng chẳng thể nói thêm, lời nàng nói ra đúng là đại nghịch bất đạo. Nhưng lại chẳng ai có thể nói nàng, vì đó là sự thật! Việc này bọn họ không thể can dự!
Nhã Lâm cay đắng, hoàng thượng mà mình tâm niệm, dốc sức mà phò tá. Giờ lại một tay giúp cho kẻ thù đá lão xuống đất. Đúng là mất đi binh phù, nhưng không sao. Thế lực ngầm lão đã nuôi dưỡng bao lâu nay, cũng đã tính đến nước này rồi!
– Không xong rồi!
Một tên gia đinh của Tướng quân phủ chạy tới thì thầm bên tai Nhã Lâm chuyện gì đó. Lão ta vội vã nhìn qua Lang Minh Triết để lại lời nói vô cùng đanh thép. Chỉ là cả hắn và nàng đều không bận tâm tới lời đe dọa vô dụng này.
– Ta xong việc, các ngươi không xong với ta.
Nhìn Nhã Lâm vội vã rời đi như vậy, Nhã Tịnh nhìn qua Lang Minh Triết với ánh mắt lo lắng.
– An tâm, ta đã cho người đưa mẫu thân nàng đi rồi. Người bây giờ đang được an toàn!
Hôm sau, mới sáng sớm Nhã Như Tuyết đã đứng ở cửa sau lẻn vào Minh vương phủ. Nàng cùng Lang Minh Triết đã được báo lại nhưng cũng mặc nàng ta, dù sao. Có thêm kịch hay, chuyện này sẽ thêm kịch tính đây!
Nhã Tịnh nhìn bóng dáng nàng ta đi tới thư phòng gõ cửa, chẳng hiểu sao nàng ta có thể đánh mùi vương gia ở đó. Vận khinh công leo lên mái nhà lấy ra ba viên ngói, Nhã Tịnh đam mê hóng chuyện đã ngoi lên.
– Vào đi!
Nghe giọng nói nam nhân từ tĩnh vang lên, Nhã Như Tuyết vội bước vào. Nàng ta có chút gấp gáp, có lẽ phía Tướng Quân đã có chuyện rồi!
– Vương gia, xin người hãy rút bỏ vụ cá cược với phụ thân ta được không? Người đã cống hiến vì Lang quốc quá nhiều rồi, bây giờ người làm như vậy. Lấy đâu ra công đạo với chúng ta đây? Hơn nữa, nhà chúng ta cũng là quan hệ thông gia. Nếu người làm như vậy, là đại nghịch bất đạo! Phụ thân ta, dù sao cũng là nhạc phụ của người!
Lang Minh Triết nhướng mày cười.
– Nhạc phụ? Tiểu thư, ngươi biết không? Nếu như binh phù tìm được ở phủ ta, hẳn bây giờ ta đang ở đại lao chờ phán xử! Nặng có thể bị quy vào tội phản quốc! Ngươi nói xem, chỉ một cánh tay nhẹ hơn, hay tính mạng nhẹ hơn?
Nhã Như Tuyết nào hay mọi chuyện lại lớn tới như vậy, tay nàng ta cũng dần run rẩy, nhìn một màn như vậy. Lang Minh Triết nhếch môi cười.
– Hôm nay “nhạc phụ” biết người tới đây hay không? Nếu biết thì buồn cười thật đấy, không biết người đó sẽ cảm giác như nào đây? Vậy nên, trước khi có người phát giác! Mong rằng Nhã Tịnh tiểu thư hãy trở về đi! Ta mong sẽ không ai phát giác việc này!
Nhã Như Tuyết đành lủi thủi rời đi, nàng ta vẫn luôn nghĩ quan hệ của hai bên rất tốt. Không ngờ phụ thân mình lại quá đáng như vậy!
Vừa tới cửa sau, thấy bóng người Nhã Như Tuyết vội nấp sau bức tường.
– Sao lại hết độc rồi! Ta không phải nói ngươi phải chú ý hay sao?
Giọng nói này không phải của Nhã Tịnh hay sao? Nhã Như Tuyết lặng lẽ nghe lỏm. “Lúc nãy nàng ta có nhắc tới độc, vương gia cũng không có tỳ thiếp nàng ta cần độc làm gì chứ? Không lẽ…”
– Chủ nhân, xin người thứ tội! Hôm nay vương phủ cài thêm lính canh gác, ta sợ hãi bị kiểm tra nên không thể định kỳ ra lấy độc!
– Được rồi, ngươi lui đi! Ta sẽ đích thân đi lấy độc sau! Chỉ là hôm nay không có độc, thức ăn sẽ có mùi khác lạ. E là Vương gia sẽ nghi ngờ!
Ôm miệng, Nhã Như Tuyết kinh ngạc tới nín thở. Sau khi Nhã Tịnh rời đi, Nhã Như Tuyết liền vội vàng tiêu hóa hết những gì nàng ta nghe được. Không ngờ Vương gia một lòng lo lắng cho nàng ta, vì nàng ta làm nhiều điều tới vậy mà oán phụ kia lại dám hạ độc chính phu quân của mình!