Nói đi là đi, nộp đơn từ chức xong thì lập tức thu dọn đồ đạc.
“Cẩu Thụy trợn tròn cả mắt.” Từ Yến Thời cười nói.
“Diệp Tư Thấm ngầu thế, có phải cái ghế tổng giám sát phòng kỹ thuật của các anh quá nóng không thế, ai cũng ngồi chưa được mấy ngày đã đi.” Hướng Viên không ngờ chuyện này lại có kết cục như thế, không nén nổi cảm khái, “Có điều yêu đơn phương đúng là cực khổ mà.”
Anh không cười, hình như ngoài cửa có cơn gió nhẹ thổi bay rèm cửa, cả hai im lặng nhìn đối phương trong video.
“Từ Yến Thời.” Hướng Viên khẽ gọi anh.
Người đàn ông thấp giọng ừ đáp, nghe như tiếng lẩm bẩm dịu dàng trong đêm tối, khơi lên tâm trạng vấn vương nơi đáy lòng, khiến cô nghe mà tai nóng bừng.
“Bao giờ chúng ta mới gặp lại nhau đây?”
“Nhớ anh à?” Anh mỉm cười nhìn cô, thấp giọng hỏi.
Đôi mắt lấp lánh của Hướng Viên nhìn anh, “Anh không nhớ em hả? Lần nào cũng hỏi em có nhớ anh không, còn anh sao không bao giờ nói nhớ em vậy.”
Có mấy lời nếu nói ra sẽ thay đổi ý vị, Từ Yến Thời thích hỏi là vì anh thích nhìn vẻ mặt giận dỗi do anh không nói gì của cô, rồi lại không nhịn được mà nói với anh là cô thật sự rất nhớ anh. Nhưng nếu đàn ông cứ treo mấy lời anh nhớ em anh yêu em ở bên mép, lúc nào giờ nào cũng nói ra được thì sẽ trông rất giả dối.
Từ Yến Thời rất thẳng thắn, anh dùng ánh mắt để bày tỏ, nhớ một người hay thích một người thì đều nhìn cô ấy chăm chú.
Nếu không, mặt dán vào điện thoại mà miệng nói anh yêu em thì có ý nghĩa gì?
“Em thích nghe mấy lời như vậy à?”
Hướng Viên xoắn xuýt, “Cũng không hẳn, nếu ngày nào anh cũng nói với em là anh nhớ em, thì em lại cảm thấy anh không khác gì những người đàn ông khác. Thôi đi vậy, anh vẫn cứ là anh đi.”
Từ Yến Thời cười: “Sắp được nghỉ Tết rồi, chúng ta về cùng nhé?”
Hướng Viên ớ lên, “Anh về Bắc Kinh hả? Em tưởng anh ở lại Thượng Hải chứ. Anh nói thế nào với cô Chung rồi?”
“Từ chối rồi.”
Có lẽ anh sắp ra phòng khách, Từ Yến Thời duỗi tay cầm lấy áo cổ tròn trên giường mặc vào, nói: “Anh không nói với cô là anh sẽ về.”
Hướng Viên nhớ lại lời cô nói đêm đó, “Em chỉ giỡn thế thôi, thật ra đi cũng không sao mà. Đi phá tin đồn cũng tốt. Nếu cô Chung giật dây cho anh với Chung Linh, em đảm bảo không ghen đâu.”
Nhưng không ngờ, anh đang mặc áo vào, thấy dáng vẻ thành thật đó của cô thì cúi người xuống nhìn thẳng vào vào camera, tay chống trên bàn, trông khá bối rối: “Giật dây thì làm thế nào? Ngay trước mặt nhiều người như vậy anh không thể khiến cô Chung mất mặt được, nói không chừng sang năm còn để anh và Chung Linh ăn riêng với nhau một bữa…”
Có lẽ Hướng Viên không ngờ anh sẽ nói như vậy, oan ức nhìn anh, “Ăn thì cứ ăn đi, ăn anh cũng có chết đâu.”
“Em cũng tìm người đó đi ăn, hay là chúng ta ghép bàn lại luôn đi, em tiết kiệm tiền giúp anh.” Cô tức giận nói.
Anh nhướn mày, lạnh lùng nhìn cô, “Ai?”
“Thì người đó đó.” Hướng Viên không dám nói thật, chỉ nói bừa cho qua.
“Không phải Phong Tuấn đấy chứ.” Anh khoanh tay dựa vào ghế, hừ lạnh, “Sao, còn thích cậu ta hả? Đến tên cũng không dám nói? Đừng nghĩ nữa, người ta đang ở nước ngoài.”
Vừa dứt lời thì cửa phòng bật mở, Lâm Khải Thụy kẹp ly rượu đi vào, có lẽ uống đã nhiều nên mặt đỏ bừng, vẫn chưa phát giác ra bầu không khí có phần khác lạ, gác khuỷu tay lên vai Từ Yến Thời rồi cúi xuống đưa đầu đến trước camera, cười tới nỗi nếp nhăn đầy mặt, “Ấy, tiên nữ nè.”
Lúc này Hướng Viên chỉ mặc mỗi áo len mỏng, làm nổi bật vóc dáng cơ thể, gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn lại hồng hào, ở trong mắt Lâm Khải Thụy cũng được xem là một người đẹp thanh cao thoát tục.
Hướng Viên tủm tỉm chào anh.
“Chào anh Cẩu Thụy.”
Lâm Khải Thụy thật sự đã uống nhiều, lại còn cung kính gọi Hướng Viên một tiếng: “Chào chị dâu.”
Anh ta còn lớn hơn Từ Yến Thời vài tuổi.
Lâm Khải Thụy nói: “Tôi nghe bảo là hình như ở Bắc Kinh các cô cũng gọi như vậy phải không? Giữa anh em với nhau không để ý đến tuổi tác, chỉ cần là vợ bạn thì đều gọi là chị dâu?”
Hướng Viên nghe thế thì biết chắc là bị cái kẻ xấu bụng Từ Yến Thời lừa rồi.
Hướng Viên cũng không tiện nói rõ, chỉ có thể phu xướng phụ tùy, gật đầu liên tục, “Đúng thế đúng thế.”
Lâm Khải Thụy híp mắt thương lượng với Hướng Viên: “Chị dâu, nói chuyện thế nào rồi? Có thể trả anh em lại cho em không? Mọi người vẫn đang chờ anh ấy uống rượu cùng đấy.”
Hướng Viên vội nói, “Tôi đang định đi tắm, mọi người đừng uống nhiều quá nhé.”
Từ Yến Thời nhìn cô, còn đâu ý cười dịu dàng, trong mắt chỉ thấy mỗi lạnh lùng.
Lâm Khải Thụy lại thúc giục anh, Từ Yến Thời thấp giọng ừ một tiếng rồi đáp, “Anh ra trước đi, lát nữa tôi đến.”
Cửa phòng lại đóng lại, căn phòng chìm vào yên tĩnh lần nữa.
Hai người đối mặt nhìn nhau.
Tim Hướng Viên đập nhanh hơn, trong lòng như có con sông chảy xiết, đang định giải thích với anh là vừa rồi mình chỉ đùa thôi, thì bất chợt nghe thấy anh nói: “Hướng Viên.”
Đây là lần đầu tiên anh gọi tên cô một cách nghiêm túc như vậy.
Khiến da đầu cô căng thẳng, ngồi thẳng người lên, dè dặt nhìn anh.
Nhưng anh không nói tiếp mà nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, như thể đang tính toán xem phải nói thế nào mới uy hiếp được cô mà không dọa cô.
Kết quả là, cô nàng ấy nhìn anh với đôi mắt lấp lánh còn sáng hơn trăng ngoài cửa sổ, và còn thấu lòng người cả hơn gió mát.
Một câu “em yêu anh” cứ thế thốt ra khỏi miệng.
Gió đêm dừng lại, cây cối tĩnh lặng.
“Em yêu anh, Từ Yến Thời.”
Câu tỏ tình chính thức mà ngay đến cả trò “Nói Thật hay Mạo Hiểm” cô cũng không có dũng khí nói ra, thì vào giây phút này đây, vì để trấn an cảm xúc của anh mà cô lại nhẹ nhàng nói lần thứ hai.
Trước kia anh không thích màn đêm cho lắm, có lẽ vì bóng tối cất giấu quá nhiều bí mật không muốn người khác biết đến, những giao dịch không ai nhận ra, những điều bất công hay công bằng, bạo lực hay máu tanh ——
Đều bị che đậy dưới màn đen dày đặc.
Sao sáng không chiếu rọi được thành phố, càng không soi thấu lòng người.
Đèn đuốc chỉ để người sa vào vầng sáng tựa ảo mộng, chẳng một ai nhìn rõ lòng nhau.
Lý tưởng sụp đổ, tín ngưỡng biến thành trò cười.
Nghĩ đến điều này, rất nhiều lần anh cho rằng cuộc đời mình sẽ trôi qua một cách bình lặng như thế, nhưng chưa từng nghĩ đến cô lại xuất hiện.
Dù là đang trấn an cảm xúc của anh hay do cô không dằn nổi lòng mình.
Anh nghĩ, sau này sẽ không bài xích màn đêm nữa.
“Thôi bỏ đi.”
Chỉ cần không chia tay thì những chuyện khác đều tùy em, anh rất bình tĩnh lại không tiền đồ nghĩ.